Chapter 18
Một tháng sau, Tiền Mộng Kiều gọi cho tôi.
“Tôi viết xong bài nghiên cứu.” Giọng cô ta có thứ gì đó nhẹ hơn so với những lần trước. “Về giao thoa giữa hai truyền thống phong thủy trong vùng Giang Nam – dòng họ Lâm và dòng họ Tiền. Không đề tên người. Chỉ nghiên cứu học thuật.”
“Cô muốn gì từ tôi?” Tôi hỏi, không phải vì nghi ngờ mà vì muốn biết thật.
“Xem qua giúp tôi được không? Để chắc chắn tôi không viết sai về phần liên quan đến Minh Lộ Kinh.”
Tôi suy nghĩ.
“Được.”
Chúng tôi gặp nhau ở quán cà phê gần trường đại học của cô ta – không phải địa điểm tôi thường chọn, nhưng cô ta đề nghị và tôi không có lý do để từ chối.
Cô ta ngồi đợi với bản thảo in sẵn trên bàn, tách cà phê còn nghi ngút khói.
Tôi ngồi xuống, nhìn vào bản thảo.
Đọc.
Đọc lại.
Tiền Mộng Kiều ngồi im, không thúc.
Sau khoảng hai mươi phút, tôi đặt bản thảo xuống.
“Cô hiểu đúng phần lớn.” Tôi nói. “Có hai chỗ tôi cần góp ý – một chỗ về thuật ngữ, một chỗ về cách giải thích cơ chế. Nhưng tổng thể – cô đã làm điều mà ông nội tôi và mẹ cô chưa bao giờ làm được.”
“Điều gì?”
“Để hai truyền thống nhìn thấy nhau thay vì chỉ nhìn vào mình.”
Tiền Mộng Kiều nhìn tôi. Trong mắt cô ta có thứ gì đó giống xúc động nhưng cô ta kìm lại.
“Tôi muốn hỏi điều này từ lâu.” Cô ta bắt đầu. “Cô có tin rằng mẹ tôi thực sự có ý xấu không? Khi bà ấy lấy cuốn sách?”
Tôi suy nghĩ câu hỏi này thật kỹ.
“Không.” Tôi nói cuối cùng. “Tôi nghĩ bà ấy tin đó là của bà ấy. Và theo một nghĩa nào đó, bà ấy không hoàn toàn sai – một phần của nó là của dòng họ Tiền. Nhưng bà ấy lấy đi theo cách làm mất đi phần quan trọng nhất.”
“Phần nào?”
“Ngữ cảnh.” Tôi đáp. “Kiến thức tách khỏi người hiểu nó đúng cách sẽ trở thành thứ khác. Ám Sư chứng minh điều đó.”
Tiền Mộng Kiều gật đầu. Im lặng một lúc.
“Ám Sư gọi điện cho tôi tuần trước.” Cô ta nói.
Tôi nhìn lên.
“Ông ta xin lỗi.” Giọng cô ta bình thản. “Không xin lỗi nhiều – ông ta không phải kiểu người xin lỗi nhiều. Nhưng ông ta nói ông ta hiểu rồi tại sao Lâm tiên sinh dừng lại. Và ông ta nói… ông ta sẽ không tiếp tục tìm kiếm theo cách cũ nữa.”
“Cô tin không?”
Tiền Mộng Kiều suy nghĩ.
“Tôi tin ông ta tin điều đó khi nói.” Cô ta đáp cẩn thận. “Về lâu dài – tôi không biết. Nhưng đó là việc của ông ta.”
Tôi đồng ý với câu trả lời đó.
Chúng tôi uống cà phê. Tôi đọc lại bản thảo, đánh dấu hai chỗ cần sửa. Tiền Mộng Kiều ghi chú cẩn thận.
Trước khi chia tay, cô ta hỏi:
“Cô có bao giờ tự hỏi mọi chuyện sẽ thế nào nếu ông nội cô và mẹ tôi không xảy ra chuyện không?”
Tôi suy nghĩ câu hỏi này.
“Có.” Tôi thừa nhận. “Đôi khi.”
“Và?”
“Và tôi nghĩ – có thể mọi thứ sẽ tốt hơn theo một số cách. Nhưng tôi cũng không chắc tôi có học được những gì tôi học được theo con đường tôi đã đi.” Tôi nhìn ra cửa sổ quán cà phê, ra phố phường bình thường bên ngoài. “Không có nghĩa những tổn thương đã xảy ra là cần thiết. Chỉ là – chúng đã xảy ra. Và chúng tôi ở đây.”
Tiền Mộng Kiều gật đầu.
“Chúng tôi ở đây.” Cô ta lặp lại, và trong câu đó có thứ gì đó giống như sự hòa giải – không hoàn toàn, không xóa sạch mọi thứ, nhưng thật.
Đó là đủ.