Chapter 17
Ba tuần sau, bà Phùng gõ cửa nhà tôi.
Bà đứng ở ngưỡng cửa với đĩa bánh in đậu đỏ trên tay – loại bánh mà tôi biết bà tự làm vì mùi đường thơm phảng phất theo bà từ hành lang.
“Mang sang biếu cô.” Bà nói, giọng không còn cứng rắn như trước, nhưng vẫn chưa hoàn toàn thoải mái.
Tôi nhận đĩa bánh. Bước sang một bên.
“Mời bà vào.”
Bà Phùng ngồi xuống ghế salon với tư thế của người đang cố gắng không tỏ ra mình đang ngại ngùng. Tôi pha trà. Hai người ngồi im một lúc.
“Cô ấy.” Bà Phùng bắt đầu, nhìn vào tách trà. “Cô Tiền ấy. Cô ấy giải thích với tôi rồi. Chuyện chị họ tôi, chuyện ông thầy tôi mời về…”
“Bà không cần giải thích gì.” Tôi nói.
“Tôi muốn giải thích.” Bà Phùng nhìn lên. “Tôi sợ. Tôi sống ở đây hai năm, nghe tiếng kỳ lạ mỗi đêm, mùi lạ mỗi ngày, tôi không biết phải làm gì ngoài… ngoài làm những thứ tôi đã làm.” Bà dừng lại. “Tôi sai.”
Tôi nhìn bà.
Bà Phùng không phải người xấu. Bà chỉ là người sợ những thứ không hiểu được và phản ứng bằng cách cố xóa bỏ chúng đi.
Giống như hầu hết mọi người.
“Bà không cần xin lỗi tôi.” Tôi nói. “Nhưng nếu bà muốn – lần sau có điều gì bà không hiểu về căn hộ tầng bảy này, gõ cửa tôi trước. Tôi sẽ giải thích những gì có thể giải thích được.”
Bà Phùng gật đầu. Uống một ngụm trà. Rồi hỏi khẽ:
“Thứ trong căn phòng đó… nó có nguy hiểm không?”
Tôi suy nghĩ một giây. Rồi đáp thật:
“Với người muốn làm hại tòa nhà này – có. Với người sống bình thường và không có ý định xấu – không bao giờ.”
Bà Phùng gật đầu. Lần này là gật đầu của người chấp nhận câu trả lời dù không hoàn toàn hiểu hết.
Đó là đủ.
Sau khi bà về, tôi đứng ở cửa sổ phòng khách nhìn xuống sân chung cư. Buổi chiều đã muộn, ánh nắng kéo dài bóng những cây xà cừ thành những sọc sẫm trên mặt sân xi măng.
Điện thoại tôi rung lên.
Vũ Thành Hà.
Tôi nhấc máy.
“Đêm qua bình yên.” Giọng ông ta khàn khàn và bình thản như mọi khi. “Hai tuần nay không có gì vào ngoài lịch.”
“Biết rồi.” Tôi đáp. “Nghĩa địa phía bắc thế nào?”
“Phục hồi. Từ khi cô lấy ba vật đó đi, năng lượng ở đây cân bằng hơn trước nhiều.” Một tiếng dừng. “Cô đã hoàn thành chuyển đổi phong ấn rồi à?”
“Ừ.”
Im lặng một giây.
“Lâm tiên sinh sẽ hài lòng.” Ông ta nói khẽ.
Tôi không trả lời ngay. Nhìn ra sân chung cư, nơi mấy đứa trẻ đang đuổi nhau quanh gốc cây, tiếng cười vang lên trong ánh chiều tà.
“Ông có bao giờ muốn rời đi không?” Tôi hỏi. “Khỏi nghĩa địa, khỏi… trạng thái hiện tại.”
Tiếng ông ta trầm hơn.
“Có. Đôi khi.”
“Thì rời đi.” Tôi nói. “Khi ông đã sẵn sàng. Không cần giữ chỗ đó mãi mãi. Bây giờ tam giác ba điểm nút đã ổn định – không cần người canh gác bên ngoài nữa.”
Im lặng dài hơn lần này.
“Đó là lý do Lâm tiên sinh nhờ tôi giữ chỗ đó.” Giọng Vũ Thành Hà chậm lại, như khi người ta nói ra điều đã giữ lâu. “Ông ấy biết có ngày sẽ không cần nữa. Và tôi… tôi đã chờ đợi câu đó.”
“Bao giờ ông muốn.” Tôi nói. “Không cần hỏi phép ai.”
Cuộc điện thoại kết thúc yên tĩnh.
Tôi đặt điện thoại xuống. Bước vào bếp, bắt đầu nấu cơm.
Bình thường. Đơn giản. Như bất kỳ buổi tối nào của một người bình thường sống trong khu chung cư bình yên nhất thành phố.
Từ cuối hành lang, Trấn Tòa Phong thở theo nhịp đều đặn quen thuộc – không phải vì nhiệm vụ, không phải vì giao kèo.
Chỉ vì đây là nhà.