Chapter 20
Mùa xuân năm sau, một cô gái mới chuyển vào tầng ba.
Tôi gặp cô ta ở hành lang – trẻ, khoảng hơn hai mươi tuổi, tóc buộc cao, đang vật lộn với một thùng carton to hơn mình. Tôi giúp một tay. Chúng tôi tự giới thiệu. Tên cô ta là Hạ Minh.
Khi đặt thùng xuống trước cửa phòng mới của cô ta, Hạ Minh nhìn lên tầng bảy – hành lang nhà tôi nhìn từ dưới lên.
“Chị sống ở đó à?” Cô ta hỏi. “Tầng bảy?”
“Ừ.”
“Tôi nghe nói…” Cô ta do dự. “Có người bảo tòa nhà này đặc biệt. Là bình yên lắm. Không có chuyện xấu bao giờ.”
Tôi nhìn cô ta. Nhìn ánh mắt tò mò, không sợ hãi, của người trẻ chưa va chạm với những thứ khiến người ta phải sợ.
“Ừ.” Tôi nói. “Bình yên lắm.”
“Tại sao vậy?” Cô ta hỏi thẳng với kiểu thẳng thắn của người còn chưa học được rằng không phải câu hỏi nào cũng cần hỏi thành lời.
Tôi suy nghĩ câu trả lời.
Tôi có thể nói nhiều thứ. Có thể kể về ông nội, về Trấn Tòa Phong, về mười năm tụng kinh và một đêm bảy hồn vô chủ và người đàn ông tóc bạc ngồi xuống sàn hành lang vào lúc nửa đêm.
Nhưng tôi chỉ nói:
“Vì có người giữ.”
Hạ Minh gật đầu – cái gật đầu của người chưa hiểu hết nhưng chấp nhận câu trả lời.
“Cảm ơn chị giúp khiêng đồ.” Cô ta nói. “Nếu cần gì chị cứ gõ cửa nhé.”
“Tôi cũng vậy.” Tôi đáp.
Tôi bước lên cầu thang về phòng mình. Bước vào căn hộ. Đóng cửa.
Bên trong, mùi trầm hương nhẹ phảng phất như mọi ngày. Kệ sách dày đặc. Cánh cửa gỗ sẫm màu cuối hành lang – giờ không còn dán phù lục cũ kỹ bong tróc nữa, mà là những tấm mới, do chính tay tôi vẽ, mực còn tươi.
Tôi bước đến, đặt tay lên gỗ.
Bên trong, tiếng thở đều đặn. Ấm áp. Như mọi khi.
“Có người mới.” Tôi nói. “Tên Hạ Minh. Tầng ba.”
Một nhịp thở – ngắn, như khi ghi nhận thông tin.
“Cô ấy không biết gì cả.” Tôi tiếp tục. “Cũng như bà Phùng lúc đầu. Cũng như hầu hết mọi người trong tòa nhà này.”
Tiếng thở không thay đổi. Vẫn đều đặn. Vẫn bình tĩnh.
Không cần biết. Chỉ cần bình yên.
“Ừ.” Tôi nói. “Đúng rồi.”
Tôi bước ra phòng khách, ngồi xuống ghế, lấy cuốn sổ ghi chép ra.
Ngoài cửa sổ, mùa xuân đang đến – tiếng chim trên mái nhà, ánh nắng mỏng manh của những ngày đầu tháng Ba, và bên dưới sân chung cư, tiếng cười của mấy đứa trẻ chạy nhảy không hay biết họ đang chạy nhảy trong bóng che của thứ gì đó đã sống qua nhiều triều đại hơn chính họ.
Tôi mở trang mới. Cầm bút lên.
Và viết:
“Ngày mùng một tháng Ba. Mọi thứ bình yên. Mùa xuân năm nay đến sớm hơn năm ngoái.
Ông nội, nếu ông đọc được điều này ở nơi ông đang ở – cháu nghĩ ông có thể yên tâm rồi.
Nó ổn. Cháu ổn. Và khu Thương Lan vẫn bình yên như ông muốn.”
Tôi đặt bút xuống.
Nhìn ra cửa sổ.
Rồi mỉm cười – lần đầu tiên, theo kiểu mỉm cười của người không mang theo lo lắng nào phía sau.
Từ cuối hành lang, Trấn Tòa Phong thở một nhịp dài.
Ấm áp như mùa xuân vừa chạm ngưỡng cửa.
Hết.