Chapter 15
Ám Sư ngồi xuống sàn hành lang.
Không phải ngã. Là ngồi xuống – chậm, kiểm soát, như người đang quyết định dừng lại sau một chặng đường rất dài.
Tôi nhìn ông ta. Không nói gì. Chờ đợi.
“Anh ấy nhìn thấy gì?” Mẹ tôi hỏi khẽ từ phía sau – bà và Tiền Mộng Kiều đã ra khỏi phòng ngủ lúc nào, đứng ở đầu hành lang nhìn vào cảnh này.
“Không biết.” Tôi đáp thành thật.
Ám Sư ngồi im một lúc rất lâu. Ánh sáng từ căn phòng kín vẫn còn đó – nhạt, ấm, không tắt đi.
Cuối cùng ông ta ngẩng đầu lên.
“Lâm Thiết Hành.” Ông ta nói khẽ, như gọi tên người không còn ở đây. “Ông ấy không sợ.”
“Tôi biết.” Tôi đáp.
“Ông ấy không sợ.” Ông ta lặp lại, giọng trầm hơn. “Ông ấy buồn. Tôi thấy… tôi thấy trong ánh sáng đó. Ông ấy buồn vì ông ấy biết có người sẽ tiếp tục con đường mà ông ấy chọn không đi. Và người đó sẽ không hiểu được những gì ông ấy hiểu.”
Tôi nhìn ông ta.
“Ông là người đó.”
Không phải câu hỏi.
Ám Sư gật đầu. Và trong khuôn mặt ông ta, tôi thấy thứ mà tôi chưa từng thấy trong suốt những ngày qua – mệt mỏi thật sự. Không phải mệt mỏi của người đã chiến đấu, mà là mệt mỏi của người đã tìm kiếm rất lâu và cuối cùng nhận ra mình đang tìm kiếm câu trả lời sai.
“Bộ ghi chép.” Ông ta nói. “Tôi muốn hiểu lý do ông ấy dừng lại. Không phải để tiếp tục từ chỗ ông ấy dừng. Mà để hiểu.”
Tôi suy nghĩ.
Rồi tôi bước trở lại phòng khách, lấy cuốn sách ra.
Nhưng không trao cho ông ta.
“Ông sẽ đọc nó ở đây.” Tôi đặt cuốn sách lên bàn. “Dưới mắt tôi. Và ông sẽ không mang nó đi.”
Ám Sư nhìn tôi. Rồi nhìn cuốn sách. Rồi gật đầu.
“Được.”
Tôi pha trà. Bốn người – tôi, mẹ, Tiền Mộng Kiều, và Ám Sư – ngồi quanh bàn trong căn bếp nhỏ của tôi vào giữa đêm, trong khi từ cuối hành lang, ánh sáng nhạt của Trấn Tòa Phong vẫn còn đó như một ngọn đèn chưa tắt.
Ám Sư đọc. Không nói gì. Không hỏi. Chỉ đọc.
Mẹ tôi uống trà và nhìn ra cửa sổ.
Tiền Mộng Kiều nhìn tay mình.
Tôi nhìn Ám Sư đọc và nghĩ đến tất cả những điều ông nội để lại – không phải trong cuốn sách, mà trong những tấm phù lục, trong căn phòng kín, trong mười năm tụng kinh mà tôi thực hiện mà không biết đủ tại sao.
Có lẽ ông nội biết điều này sẽ xảy ra. Có lẽ ông biết sẽ có người như Ám Sư – người thông minh, cô đơn, bị cuốn vào cuộc tìm kiếm kiến thức đến mức quên mất điều họ thực sự cần là câu trả lời, không phải quyền năng.
Có lẽ đó là lý do ông dặn tôi ba điều đơn giản thay vì giải thích đầy đủ.
Để đến một ngày tôi phải tự tìm ra phần còn lại.
Khoảng hai giờ sáng, Ám Sư đặt cuốn sách xuống.
Ngồi im một lúc.
Rồi nói: “Ông ấy hiểu ra ở trang cuối cùng. Đoạn ghi chép cuối.”
Tôi không đọc đến đó. Tôi nhìn cuốn sách, rồi nhìn ông ta.
“Ghi chép gì?”
Ám Sư nhìn tôi với ánh mắt của người đã trải qua buổi đêm dài và ra khỏi đó khác đi một chút.
“Ông ấy viết: ‘Kiến thức về ranh giới không phải để xóa ranh giới. Mà để hiểu tại sao ranh giới tồn tại. Thứ nằm ở bên kia không phải mục tiêu. Thứ nằm ở đây, trong khoảnh khắc này, mới là điều chúng ta bảo vệ.'”
Im lặng trong căn bếp.
Mẹ đặt tách trà xuống.
Tiền Mộng Kiều nhắm mắt lại.
Và từ cuối hành lang, ánh sáng nhạt của căn phòng kín dịu đi – không tắt, chỉ dịu lại – như khi đèn được điều chỉnh về độ sáng vừa đủ cho người ta nghỉ ngơi.