Chapter 14
Không có ánh sáng chói lóa.
Không có tiếng nổ hay làn sóng năng lượng kiểu phim ảnh.
Căn phòng kín nhỏ hơn tôi tưởng – hoặc tôi chưa bao giờ thật sự nhìn vào bên trong mà không qua vải gỗ và những phù lục cũ.
Trong đó chỉ có một tấm thảm cũ, một bát hương đã nguội, và bóng tối dày đặc mà ánh đèn hành lang không đủ sức xuyên qua.
Nhưng trong bóng tối đó, tôi thấy.
Mắt trong cho tôi thấy – không phải hình dạng cụ thể, không phải bộ mặt hay thân hình. Là một trường năng lượng, rộng hơn căn phòng nhỏ này, cũ hơn tòa nhà này, bình tĩnh hơn bất cứ thứ gì tôi từng chạm vào.
Và nó đang nhìn lại tôi.
“Lâu rồi nhỉ.” Tôi nói, giọng khẽ đến mức gần như không thành tiếng.
Trong trường năng lượng đó, có thứ gì đó dịch chuyển – như người gật đầu.
Mười năm. Tôi canh giữ bên ngoài cánh cửa. Nó canh giữ bên trong. Chúng tôi chưa bao giờ thực sự đối mặt.
Tôi bước vào trong phòng.
Phía sau tôi, từ cánh cửa chính của căn hộ, tôi nghe thấy Ám Sư nói – giọng ông ta lần đầu tiên mang theo thứ gì đó giống hoảng loạn thật sự:
“Dừng lại. Cô không biết cô đang làm gì. Nếu cô bước vào trong khi phong ấn chưa hoàn tất chuyển đổi – cô sẽ bị nuốt vào. Không phải tích hợp. Là biến mất.”
Tôi dừng lại ở ngưỡng cửa.
Nhìn vào trong.
Trường năng lượng trước mặt tôi không di chuyển về phía tôi. Không kéo tôi vào. Nó chờ đợi.
“Nó sẽ không làm hại tôi.” Tôi nói, không quay lại. “Nếu nó muốn nuốt tôi, nó đã có mười năm.”
“Vấn đề không phải ý muốn.” Giọng Ám Sư tiếp tục – và bây giờ tôi nhận ra rằng ông ta không còn đứng sau cánh cửa chính nữa. Ông ta đang tiến vào. “Vấn đề là vật lý. Khi hai thực thể hợp nhất mà thiếu thứ dẫn đường…”
Tôi nghe thấy tiếng bước chân của ông ta trong căn hộ.
Ông ta đã vào được.
Điều đó không thể xảy ra – không thể, trừ khi kết giới đã yếu hơn tôi nghĩ. Hoặc trừ khi việc tôi mở cửa căn phòng kín đã tạm thời làm gián đoạn phong ấn bên ngoài.
Tôi quay lại.
Ám Sư đứng ở giữa hành lang – người đàn ông trung niên, tóc bạc, mặc áo dài tối màu, không mang theo bất cứ thứ gì nhìn thấy được. Nhưng quanh ông ta, mắt trong của tôi thấy một trường âm khí dày đặc, được xây dựng qua nhiều thập kỷ, mạnh đến mức không khí xung quanh ông ta như đặc hơn một chút.
“Tôi không muốn làm hại cô.” Ông ta nói, và lần này tôi tin đó là sự thật. “Tôi chỉ muốn cuốn sách và để rời đi.”
“Và Trấn Tòa Phong?”
Ông ta im lặng một giây. Rồi:
“Tôi sẽ không phá kết giới nếu cô trao cuốn sách. Kết giới sẽ tiếp tục tồn tại theo cách hiện tại – dù yếu dần, đó là vấn đề của cô, không phải của tôi.”
Tôi nhìn ông ta.
Nhìn vào trong phòng kín.
Nhìn lại ông ta.
“Ông nói đúng về một điều.” Tôi bắt đầu. “Ông nội tôi dừng lại vì ông ấy nhận ra điều gì đó. Nhưng ông ấy không dừng lại vì sợ. Ông ấy dừng lại vì ông ấy hiểu ra rằng bước cuối cùng – bước mà ông đang muốn thực hiện – là bước một chiều.”
Ám Sư nhìn tôi.
“Khi đã hiểu hết những gì bộ ghi chép đó ghi lại, không có đường quay về. Không phải vì kiến thức độc hại. Mà vì người đã hiểu hết sẽ không còn có thể chọn không dùng nó nữa. Đó là bản chất của loại kiến thức này.”
“Và ông ấy cho rằng mình không đủ bình tĩnh để gánh điều đó.” Giọng tôi vẫn bình tĩnh. “Nhưng ông thì sao? Ông đã thu thập âm khí, điều phối hồn vô chủ, cài bẫy trong nghĩa địa. Ông nghĩ ông đủ bình tĩnh để cầm kiến thức đó mà không dùng nó vào những thứ như vậy?”
Ám Sư không trả lời ngay.
Và trong khoảnh khắc im lặng đó – từ trong phòng kín, Trấn Tòa Phong làm điều tôi không ngờ.
Nó phát ra ánh sáng.
Không nhiều. Không chói. Chỉ là một vầng sáng nhạt, ấm áp như ánh nến, tỏa ra từ ngưỡng cửa căn phòng mà tôi đang đứng.
Và trong ánh sáng đó, Ám Sư nhìn thấy – tôi không biết ông ta nhìn thấy gì, bởi vì mỗi người nhìn thấy thứ khác nhau trong ánh sáng của Trấn Tòa Phong.
Nhưng khuôn mặt ông ta thay đổi.
Không phải tái đi. Không phải hoảng loạn. Mà là thứ phức tạp hơn – thứ mà tôi chỉ có thể gọi là nhận ra.
Giống như khi ông ta nhìn thấy điều mà ông ta đã tìm kiếm từ rất lâu, và nhận ra nó không phải thứ ông ta nghĩ.