Chapter 13
Ám Sư im lặng lâu hơn lần này.
Tôi không nhìn thấy ông ta – chỉ nghe giọng qua cánh cửa. Nhưng tôi cảm nhận được sự thay đổi trong không khí hành lang, như khi áp suất thay đổi trước cơn bão.
Ông ta không ngờ Trấn Tòa Phong lên tiếng.
Thật ra tôi cũng không ngờ.
“Thú vị.” Cuối cùng ông ta nói, giọng thận trọng hơn. “Nó bảo vệ cô.”
“Chúng tôi bảo vệ nhau.” Tôi đứng dậy. “Ông không hiểu bản chất của mối quan hệ này – đó là điều ông ta nói đúng với ông. Ông nhìn Trấn Tòa Phong như một nguồn tài nguyên, một công cụ. Ông nhìn bộ ghi chép của ông nội tôi như một bí mật cần chiếm đoạt. Nhưng ông không hiểu rằng tất cả những thứ đó chỉ hoạt động được khi người dùng nó không chỉ muốn lấy.”
“Triết lý hay đấy.” Giọng ông ta lạnh hơn. “Nhưng không giải quyết được vấn đề thực tế của cô. Kết giới đang yếu. Thời gian đang hết. Và cô không có phương án nào.”
Tôi nhìn vào cánh cửa gỗ.
“Tôi có một phương án.”
Tôi chưa bao giờ nói điều này to thành lời trước đây. Nhưng Vũ Thành Hà đêm qua đã gợi ý điều này khi ông ta nói “có người” – và Trấn Tòa Phong xác nhận bằng cách hướng tôi đến nghĩa địa.
Và bây giờ, sau mười năm, tôi hiểu điều ông nội không ghi ra nhưng đã để lại đủ dấu vết để tôi tự tìm ra.
“Phong ấn Minh Lộ Kinh không cần người duy trì nó từ bên ngoài mãi mãi.” Tôi nói thẳng với cánh cửa – không phải với Ám Sư, mà với thứ bên trong. “Đó chỉ là giai đoạn đầu. Giai đoạn mà ông nội tôi dùng mười hai năm tuổi thọ để thiết lập. Nhưng khi người canh giữ đủ mạnh – và khi Trấn Tòa Phong sẵn sàng – phong ấn có thể được chuyển từ ‘được duy trì’ sang ‘tự duy trì.'”
Im lặng từ trong căn phòng.
“Đó là điều ông nội tôi sợ thật sự, phải không?” Tôi tiếp tục. “Không phải kết quả nghiên cứu. Là bước này – bước chuyển đổi. Vì để phong ấn trở thành tự duy trì, người canh giữ phải không còn là người bên ngoài kết giới. Người đó phải bước vào bên trong.”
Bên trong phòng kín, im lặng tuyệt đối.
Rồi một tiếng thở. Chậm. Như người đang chuẩn bị cho điều quan trọng.
Từ phía cánh cửa chính, giọng Ám Sư vang lên – lần này mang theo thứ gì đó thực sự giống lo lắng:
“Cô không hiểu những gì cô vừa nói.”
“Tôi hiểu đủ.” Tôi đặt tay lên thanh đồng khóa cửa phòng kín. “Và Trấn Tòa Phong hiểu rõ hơn tôi. Nếu nó đồng ý – thì đó là đủ.”
“Nếu cô làm vậy, cô sẽ không còn là người bình thường nữa.” Giọng Ám Sư sắc hơn. “Cô sẽ trở thành một phần của kết giới. Cô sẽ bị ràng buộc vào tòa nhà này, vào thứ đó, đến cuối đời. Lâm Thiết Hành từ chối làm điều này vì ông ta không muốn trả cái giá đó.”
“Ông nội tôi trả bằng mười hai năm tuổi thọ thay vào đó.” Tôi nói khẽ. “Mỗi người có cách riêng của mình.”
Tôi nhìn lên thanh đồng.
“Tôi hỏi mày một lần thôi.” Tôi nói với căn phòng, giọng thay đổi – không còn là giọng giải thích, mà là giọng của người hỏi thứ quan trọng nhất họ từng hỏi. “Mày có sẵn sàng không? Không phải vì tôi buộc. Vì mày chọn.”
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Rồi bên trong căn phòng kín, tiếng thở thay đổi hoàn toàn.
Không còn là nhịp thở của thứ đang canh gác, đang cảnh giác, đang chờ đợi.
Là nhịp thở của thứ đang chuẩn bị đi về nhà thật sự của mình.
Ấm. Sâu. Chắc chắn.
Một chữ nữa, qua lớp gỗ, rõ như tiếng chuông:
“Sẵn sàng.”
Tôi kéo thanh đồng ra.
Và mở cửa.