Chapter 12
Ông ta đến vào đúng nửa đêm.
Tôi đã biết. Tôi đã chuẩn bị. Nhưng dù vậy – khi ông ta thực sự xuất hiện, cảm giác vẫn khác với những gì tôi tưởng tượng.
Không có tiếng gõ cửa. Không có âm khí đen tràn qua khe hở. Ông ta chỉ đứng ở cửa – như thể ông ta đã ở đó từ lúc nào, và lớp cửa gỗ giữa chúng tôi chỉ là thứ tồn tại vì tập quán chứ không phải vì hiệu quả.
Tôi đứng trong hành lang, cách cửa ba bước. Mẹ và Tiền Mộng Kiều đã ở trong phòng ngủ, cửa khóa, theo lệnh tôi dặn từ hai tiếng trước.
Căn phòng kín sau lưng tôi im như tờ.
“Lâm Thư Trì.” Giọng ông ta vọng qua cánh cửa – trầm, bình tĩnh, không mang theo chút hiếu chiến nào. Giọng của người không cần phải hung hăng vì họ tin họ đang ở thế mạnh. “Cô đã lấy ba vật của tôi.”
“Chúng không phải của ông.” Tôi đáp. “Ông cài chúng trong đất nghĩa địa trái phép. Theo luật của giới, đó là xâm phạm lãnh địa.”
“Theo luật của giới.” Ông ta lặp lại, và tôi nghe thấy trong giọng ông ta một thứ gì đó gần với buồn cười. “Cô vẫn tin vào những luật đó à, đứa bé con?”
“Ông muốn gì?” Tôi bỏ qua phần khiêu khích.
“Cuốn sách.” Đơn giản. Thẳng thắn. “Cuốn ghi chép của Lâm Thiết Hành mà cô vừa lấy từ nhà con gái Tiền Thụy Linh. Trao nó cho tôi, và tôi sẽ đi. Không cần thêm chuyện gì.”
“Và nếu tôi không trao?”
Im lặng một giây.
“Thì tôi sẽ tự vào lấy.”
Tôi hít thở.
“Ông không thể vào đây mà không có sự cho phép của tôi. Đây là nhà của dòng họ Lâm, được bảo vệ bởi phong ấn Minh Lộ Kinh. Kết giới này không cho phép bất kỳ ý chí thù địch nào đi qua.”
“Kết giới đó được duy trì bởi sức mạnh của Trấn Tòa Phong.” Giọng ông ta vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. “Và Trấn Tòa Phong đã suy yếu. Ba tháng thiếu nguồn dưỡng đầy đủ – cô có biết điều đó không, Lâm Thư Trì? Cô tụng kinh đúng ngày đúng giờ, nhưng bản thân cô không đủ mạnh để cung cấp những gì nó cần nữa.”
Tôi không cử động.
“Mười năm, sức mạnh của cô tăng chậm trong khi mỗi năm nó cần nhiều hơn. Tỷ lệ đó không cân bằng. Cô biết điều này.”
Ông ta không sai.
Tôi biết điều này từ năm ngoái – khi lần đầu tiên buổi tụng kinh ngày mùng một kết thúc mà Trấn Tòa Phong không có phản ứng bình thường. Như người đói bữa ăn quá nhỏ, không đủ no. Tôi đã cố không nghĩ đến điều đó.
“Vì vậy, dù cô muốn hay không, kết giới sẽ sụp đổ.” Ông ta tiếp tục. “Câu hỏi chỉ là khi nào và theo cách nào. Nếu nó sụp đổ theo cách tôi kiểm soát – cô còn có thể thương lượng. Nếu nó sụp đổ theo cách không ai kiểm soát được…”
Ông ta không cần kết thúc câu đó.
Tôi hiểu ý nghĩa của nó.
Trấn Tòa Phong không phải vật hung. Nhưng bất kỳ thứ gì đủ mạnh mà mất đi neo đậu đột ngột – năng lượng phát tán ra không có hướng, không có mục tiêu, không có kiểm soát.
Cả khu Thương Lan sẽ chịu ảnh hưởng.
“Ông muốn gì thật sự?” Tôi hỏi lần thứ hai. Lần này giọng tôi khác – không phải bình tĩnh giả tạo, mà là bình tĩnh thật sự của người đã nhìn thẳng vào vấn đề.
“Tôi đã nói rồi. Cuốn sách.”
“Và với cuốn sách đó, ông sẽ làm gì?”
“Hoàn thành những gì Lâm Thiết Hành bắt đầu.” Giọng ông ta thay đổi – lần đầu tiên từ đầu cuộc trò chuyện, tôi nghe thấy thứ gì đó phía sau vẻ bình tĩnh. Không phải tức giận. Là khao khát. “Bộ nghiên cứu đó không phải thứ bị bỏ dở vì ông ấy nhận ra nó sai. Ông ấy bỏ dở vì ông ấy sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ điều ông ấy sắp tìm ra.” Giọng ông ta hạ xuống. “Và điều đó không công bằng. Kiến thức không thuộc về người sợ hãi nó.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh cánh cửa gỗ – không phải vì mệt, mà vì tôi vừa hiểu ra điều gì đó.
Ám Sư không điên. Ông ta không độc ác theo kiểu đơn giản. Ông ta là người có mục tiêu – mục tiêu mà từ góc nhìn của ông ta, hoàn toàn hợp lý.
Nhưng điều đó không có nghĩa là ông ta đúng.
“Ông nội tôi bỏ dở không phải vì sợ.” Tôi nói, giọng chậm. “Ông ấy bỏ dở vì ông ấy hiểu. Có những kiến thức mà hiểu được rồi phải quyết định không dùng – không phải vì sợ, mà vì hiểu được hậu quả.”
“Và cô có biết hậu quả đó là gì không?”
“Không.” Tôi thừa nhận. “Ông nội không ghi lại. Nhưng tôi tin ông ấy.”
“Niềm tin.” Ông ta lặp lại, và lần này giọng ông ta mang theo thứ gì đó giống thương hại thật sự. “Cô giữ thứ không hiểu, canh giữ thứ không biết, và tin vào người đã chết mà không để lại lý do. Đó không phải lòng trung thành, Lâm Thư Trì. Đó là sự mù quáng.”
Bên trong căn phòng kín, Trấn Tòa Phong bắt đầu phát ra một âm thanh.
Không phải tiếng thở. Không phải rung động.
Là tiếng – lần đầu tiên trong mười năm – thật sự giống tiếng người. Thấp, trầm, vừa đủ để tôi nghe thấy qua lớp gỗ.
Một chữ duy nhất.
“Không.”
Tôi và Ám Sư đều im lặng.
Rồi tiếng đó vang lên một lần nữa, rõ hơn, ấm hơn, với trọng lượng của thứ đã quan sát con người qua nhiều thế kỷ:
“Không mù quáng. Đây là chọn lựa.