Chapter 11
Tôi về đến tòa nhà A17 trong mười lăm phút.
Vừa bước ra khỏi thang máy tầng bảy, tôi thấy hành lang trước cửa nhà mình trống không – không có ai gõ cửa nữa.
Nhưng có một thứ đang ở đó.
Dưới cánh cửa nhà tôi, lọt qua khe hở nhỏ sát sàn, là một sợi khói đen mỏng. Không phải khói lửa. Là âm khí – đặc đến mức có hình dạng, mỏng và dài như sợi chỉ đang chui vào nhà tôi.
Tôi bước đến, giơ tay, phủ lên sợi khói đó bàn tay phải trong khi tay trái giữ chặt ba cái bọc vải.
“Cự Phong Tức.” Tôi thì thầm.
Sợi khói bị cắt đứt ngay lập tức, co lại như con rắn bị đứt đuôi, rút khỏi khe cửa và biến mất vào không khí hành lang.
Tôi mở khóa. Bước vào.
Tiền Mộng Kiều và mẹ đang ngồi trong phòng khách – mẹ với tách trà, Tiền Mộng Kiều với điện thoại trên tay, mặt căng thẳng nhưng không hoảng loạn.
“Ổn không?” Tôi hỏi.
“Ổn.” Tiền Mộng Kiều đứng dậy. “Tiếng gõ dừng khoảng năm phút trước. Không có gì khác.”
Tôi đặt ba cái bọc vải lên bàn. Mở ra cho hai người xem ba đồng tiền cổ.
Tiền Mộng Kiều nhìn vào đồng tiền, mặt thay đổi.
“Đây là…” Cô ta nhìn lên. “Tôi thấy ký hiệu này trong sách của mẹ tôi. Bà ấy gọi nó là ‘Hư Không Khắc’ – kỹ thuật dùng kim loại làm bẫy năng lượng.”
“Mẹ cô có sách về Hư Không Khắc?” Tôi hỏi thẳng.
“Có một cuốn. Bà ấy bảo đó là kiến thức cô ấy tự học, không liên quan đến những gì Lâm tiên sinh dạy.” Tiền Mộng Kiều dừng lại. “Tôi bắt đầu nghi ngờ điều đó không hoàn toàn đúng.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô có cuốn sách đó không?”
“Ở nhà tôi.”
“Cô có thể lấy nó ngay bây giờ không?”
Tiền Mộng Kiều do dự. Rồi gật đầu.
“Nhưng tôi không muốn đi một mình.”
Tôi nhìn mẹ. Bà đang uống trà với vẻ mặt của người đang lắng nghe rất cẩn thận dù không tham gia.
“Mẹ ở đây một mình được không?”
“Có thứ canh trong phòng kia mà.” Mẹ chỉ vào cánh cửa gỗ cuối hành lang. “Ta ổn.”
Tôi nhìn cánh cửa. Từ bên trong, tiếng thở của Trấn Tòa Phong đều đặn và bình tĩnh – bình tĩnh theo kiểu của người đang cảnh giác tối đa nhưng kiểm soát được.
“Đừng đến gần cánh cửa đó.” Tôi dặn mẹ. “Và nếu điện tắt lại, hét lên thật to.”
Mẹ nhìn tôi với ánh mắt “mày thật sự nghĩ ta cần được dặn điều này không” quen thuộc.
Tôi đi với Tiền Mộng Kiều.
Nhà cô ta cách đó mười phút đi bộ – một căn hộ trong khu dân cư mới, gọn gàng, đầy sách nhưng theo trật tự của người làm học thuật. Cô ta dẫn tôi vào phòng làm việc, mở ngăn kéo dưới cùng của tủ sách.
Cuốn sách mà cô ta lấy ra không giống sách thông thường – bìa vải đen, không có tựa đề in ngoài, chỉ có một ký hiệu viết tay bằng mực nâu ở góc trên.
Ký hiệu giống với những gì tôi thấy trên đồng tiền cổ.
Tôi đeo găng tay trước khi cầm cuốn sách – không phải găng tay thông thường, mà là đôi găng da mỏng tôi luôn mang theo từ ngày ông nội bắt đầu dạy tôi, loại được nhúng qua nước trầm hương và bùa chú trước khi sử dụng.
Tôi mở cuốn sách.
Và dừng lại ở trang đầu tiên.
Vì trên trang đó, không phải chữ viết của bà Tiền Thụy Linh.
Là nét chữ của ông nội tôi.
“Bà ấy đã nói dối.” Tôi nói khẽ. Không phải với Tiền Mộng Kiều. Với chính mình.
Đây không phải kiến thức bà Tiền Thụy Linh tự học. Đây là ghi chép của Lâm Thiết Hành – được viết ở giai đoạn đầu khi ông còn đang nghiên cứu, trước khi ông quyết định từ bỏ con đường này.
Bà Tiền Thụy Linh đã lấy cuốn ghi chép này trước khi bị đuổi. Đó là lý do ông nội đuổi bà đi.
Và đây là nguồn kiến thức mà Ám Sư đã tiếp cận qua bà ta.
Tiền Mộng Kiều đứng sau lưng tôi, nhìn vào cuốn sách, mặt tái.
“Đây là chữ của Lâm tiên sinh.” Cô ta nói khẽ.
“Phải.” Tôi gật đầu.
Im lặng kéo dài.
“Mẹ tôi đã nói dối tôi về nguồn gốc cuốn này.” Giọng cô ta không phải giận dữ. Chỉ là mệt mỏi. “Và tôi đã tin bà ấy.”
“Cô không biết.” Tôi đóng cuốn sách lại. “Bây giờ cô biết. Đó là điều quan trọng hơn.”
Tôi cầm cuốn sách. Rồi nhìn Tiền Mộng Kiều.
“Ám Sư biết cuốn này tồn tại không?”
Cô ta suy nghĩ một giây. Rồi mặt tái thêm một bậc.
“Hai tuần trước, ông ta đến gặp tôi.” Cô ta nói chậm. “Ông ta hỏi tôi về di sản của mẹ tôi. Tôi… tôi đã nói với ông ta về cuốn sách này.”
Tôi nhắm mắt lại một giây.
Ám Sư biết cuốn sách tồn tại. Và bây giờ tôi có nó. Có nghĩa là ông ta sẽ đến tìm tôi.
Không phải để tấn công gián tiếp nữa.
Lần này là trực tiếp.