Chapter 10
Tiền Mộng Kiều đến trong vòng hai mươi phút, mặt còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ nhưng mắt đã sắc bén.
Tôi không giải thích nhiều – chỉ dẫn cô ta đến phòng khách, giới thiệu với mẹ, và nói thẳng: “Cô ở đây với bà ấy. Không mở cửa cho ai. Không nghe điện thoại số lạ. Nếu có bất cứ điều gì xảy ra – gọi tôi ngay.”
Tiền Mộng Kiều gật đầu. Cô ta không hỏi nhiều – đó là điều tôi đánh giá cao ở người đã từng làm điều sai và đang cố sửa.
Trước khi tôi ra cửa, mẹ gọi lại.
“Lâm Thư Trì.”
Tôi quay lại.
Bà đứng ở cửa bếp, nhìn tôi với ánh mắt mà tôi quen gọi là “ánh mắt hai mươi năm” – loại ánh mắt chỉ người đã chứng kiến đủ thứ mới có được.
“Ông nội mày để lại cho mày thứ trên vai nặng lắm.” Bà nói. “Nhưng ông ấy cũng tin mày đủ sức gánh. Đừng quên điều đó.”
Tôi không nói gì. Chỉ gật đầu.
Rồi tôi đi.
Nghĩa địa Thương Lan buổi sáng trông bình thường hơn tôi nghĩ – những hàng mộ bia chỉnh tề, cây xanh hai bên đường, ánh nắng mùa thu ấm áp chiếu xuống sân sỏi. Nếu không có mắt trong, tôi sẽ nghĩ đây chỉ là một nơi yên tĩnh như bao nơi yên tĩnh khác.
Nhưng tôi có mắt trong. Và tôi thấy.
Đường phía bắc – nơi Vũ Thành Hà nói có bảy hồn vô chủ – mang theo một màu âm khí khác so với phần còn lại của nghĩa địa. Không phải màu xám xịt tự nhiên của nơi chứa nhiều người đã khuất, mà là màu tối hơn, sâu hơn, có chiều sâu như một cái hố.
Ai đó đã đào một cái hố ở đây. Không phải theo nghĩa đen – không có vết đào thực sự nào. Mà là đào theo nghĩa phong thủy – khoét một điểm thu hút, một nơi mà âm khí tự nhiên chảy vào và không chảy ra.
Tôi dừng lại ở điểm tối nhất của đường phía bắc, nhìn xuống đất.
Dưới lớp sỏi – tôi không thể thấy trực tiếp, nhưng mắt trong cho tôi cảm nhận – có thứ gì đó bị chôn xuống. Nhỏ. Cứng. Kim loại.
Một vật thu hút âm khí.
Tôi quỳ xuống, bắt đầu bới lớp sỏi mỏng bên trên.
Sâu chừng một gang tay, ngón tay tôi chạm vào thứ gì đó lạnh buốt.
Tôi nhấc nó lên.
Một đồng tiền cổ – đồng đen, hình vuông có lỗ ở giữa, chạm khắc những ký hiệu mà tôi nhận ra ngay là chữ cổ, nhưng không phải chữ thông thường. Là một dạng bùa chú được đúc vào kim loại, loại kỹ thuật tốn rất nhiều công sức và kiến thức sâu về âm dương.
Và trên mặt đồng tiền, khắc nổi một ký hiệu mà tôi chưa từng thấy trong các ghi chép của ông nội – nhưng tôi nhận ra hình dạng của nó.
Đây không phải kỹ thuật từ truyền thống mà ông nội tôi thuộc về.
Đây là kỹ thuật từ một truyền thống khác – cũ hơn, tối hơn, từ nhánh mà ông nội từng nhắc đến trong một trang sổ ghi chép bị gạch chân đỏ: “Dị Đạo. Không tiếp xúc.”
Ám Sư không chỉ là người đã tách ra khỏi môn phái của ông nội.
Ông ta đã tìm đến một nguồn kiến thức hoàn toàn khác.
Tôi bọc đồng tiền vào khăn vải mang theo, đứng dậy.
Rồi tôi quét mắt nhìn quanh đường phía bắc.
Còn hai điểm tối khác – nhỏ hơn, nhưng cùng loại.
Ba vật thu hút âm khí. Ba điểm của một tam giác nhỏ bên trong tam giác lớn.
Ông ta đang xây dựng cỗ máy.
Tôi bới tiếp hai vật kia lên, bọc vào vải. Rồi tôi đứng yên một lúc, nhìn ba cái bọc vải trên tay.
Nếu tôi mang ba vật này đi – cỗ máy của ông ta mất đi nguồn nguyên liệu ở điểm nút nghĩa địa. Nhưng hai điểm nút còn lại thì sao? Chùa Linh Vân và tòa nhà A17 – ông ta đã cài gì ở đó chưa?
Điện thoại tôi rung lên. Số của Tiền Mộng Kiều.
“Có người gõ cửa.” Cô ta nói khẽ khi tôi nhấc máy. “Không phải hàng xóm. Tôi nhìn qua lỗ khóa – không thấy ai. Nhưng tiếng gõ vẫn tiếp tục.”
Tôi siết chặt ba cái bọc vải trong tay.
“Đừng mở cửa.” Tôi nói. “Tôi về ngay.”
Tôi bắt đầu chạy.