Chapter 9
Chương 9: Áp Lực Mặt Bằng
Đúng như dự đoán của Đỗ Thanh Phong, vài ngày sau, ông chủ nhà cho tôi thuê mặt bằng, ông Tư, bất ngờ ghé qua hiệu thuốc vào buổi sáng, vẻ mặt đăm chiêu khó nói.
“Cô Vãn Thanh, chú có chuyện muốn bàn với cháu.”
Tôi mời ông ngồi, rót trà. “Chú cứ nói ạ.”
“Mấy hôm nay có người đến gặp chú, hỏi mua lại căn nhà này, giá cao gấp ba lần giá thị trường. Họ nói sẽ xây trung tâm thương mại dược phẩm, cần gom đủ cả dãy phố này.”
Tim tôi thắt lại. “Chú định bán ạ?”
Ông Tư thở dài, xoa xoa tay. “Chú không muốn bán, vì căn nhà này gắn với kỷ niệm cha mẹ chú để lại. Nhưng người ta gây áp lực dữ lắm, nói nếu chú không bán, họ sẽ tìm cách khác, kể cả kiện tụng về giấy tờ đất đai, chú già rồi, không muốn dây dưa pháp lý mệt mỏi.”
Tôi hiểu ngay, đây chính là bước tiếp theo trong kế hoạch của Lục Ánh Nga. Không thể hạ gục tôi bằng vu khống, không thể hạ gục tôi bằng cài bẫy, họ chuyển sang đánh vào gốc rễ, chính là mặt bằng kinh doanh.
“Chú Tư, chú cho cháu hỏi, người đến gặp chú có để lại danh thiếp hay thông tin công ty không?”
Ông Tư lục túi áo, đưa ra một tấm danh thiếp. Trên đó in rõ: “Lục Ánh Nga, Giám đốc Kinh doanh Khu vực, Chuỗi Nhà thuốc Kim Phát.”
Đúng như tôi nghĩ.
“Chú Tư, cháu xin phép nói thẳng. Người này chính là người đứng sau vụ vu khống cháu trên mạng mấy tuần trước, và cả vụ hàng giả bị cài vào kho cháu mà thanh tra phát hiện. Hiện cơ quan công an đang điều tra, sắp có kết luận chính thức.”
Mắt ông Tư mở to. “Thật vậy sao?”
“Vâng. Cháu không dám khẳng định trăm phần trăm vì vụ việc đang trong quá trình điều tra, nhưng cháu có đủ căn cứ để tin như vậy. Cháu mong chú, nếu có thể, hãy cho cháu thêm thời gian, đừng vội quyết định bán nhà, ít nhất chờ đến khi cơ quan chức năng có kết luận rõ ràng.”
Ông Tư trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu. “Được, chú tin cháu. Cháu thuê nhà chú mười lăm năm, chú biết tính cháu, làm ăn đàng hoàng, không phải người vu vơ. Chú sẽ khất người ta, nói cần suy nghĩ thêm.”
“Cảm ơn chú.”
Sau khi ông Tư ra về, tôi gọi ngay cho Đỗ Thanh Phong, kể lại toàn bộ sự việc, gửi kèm ảnh chụp tấm danh thiếp.
“Đây là bằng chứng quan trọng.” Giọng anh có chút phấn khích qua điện thoại. “Danh thiếp này xác nhận trực tiếp danh tính và chức vụ của Lục Ánh Nga, kết hợp với lời khai của Vũ Đình Khang, chúng ta đã có đủ cơ sở để xin lệnh khám xét văn phòng và kho hàng của Kim Phát.”
“Khi nào sẽ tiến hành?”
“Chúng tôi cần thêm vài ngày để hoàn thiện hồ sơ pháp lý, trình lên cấp có thẩm quyền phê duyệt. Trong thời gian này, cô tuyệt đối giữ kín thông tin, không để lộ ra ngoài, kể cả với người thân, tránh trường hợp đối tượng đánh hơi được mà tẩu tán chứng cứ.”
“Tôi hiểu.”
Tối hôm đó, khi tôi đang dọn dẹp quầy chuẩn bị đóng cửa, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ, không có tên hiển thị.
“Cô Vãn Thanh, tôi là Lục Ánh Nga. Chúng ta nên gặp nhau nói chuyện thẳng thắn. Tôi tin cả hai đều có thể tìm được giải pháp có lợi cho đôi bên.”
Tôi nhìn tin nhắn hồi lâu, tim đập nhanh nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo. Đây có thể là cơ hội, cũng có thể là cái bẫy.
Tôi chụp ảnh màn hình, gửi ngay cho Đỗ Thanh Phong trước khi trả lời bất cứ điều gì.
Anh gọi lại gần như ngay lập tức. “Cô đừng trả lời vội. Để tôi báo cấp trên, có thể chúng ta sẽ sắp xếp một cuộc gặp có sự giám sát, giúp cô an toàn mà vẫn thu thập thêm được bằng chứng quan trọng.”
“Ý anh là muốn tôi gặp bà ta?”
“Nếu cô đồng ý và cảm thấy an toàn. Chúng tôi sẽ bố trí đầy đủ, ghi âm, giám sát từ xa, đảm bảo cô không gặp nguy hiểm. Đây có thể là cơ hội để bà ta tự lộ ra ý đồ, lời nói trực tiếp từ miệng bà ta sẽ là bằng chứng có giá trị pháp lý cao.”
Tôi nhìn ra cửa hiệu, nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt vào qua khung cửa kính, nghĩ đến bà Nguyệt, nghĩ đến ông Tư, nghĩ đến mẹ của Đặng Quốc Huy đang nằm trong bệnh viện.
“Tôi đồng ý gặp bà ta.”
Đỗ Thanh Phong im lặng một lúc, rồi nói, giọng vừa nghiêm túc vừa có chút lo lắng không giấu nổi. “Được. Nhưng cô phải làm đúng theo hướng dẫn của chúng tôi, từng bước một. Đây là giai đoạn quan trọng nhất, không được phép sai sót.”
“Tôi hiểu.”
Tôi cất điện thoại vào túi, nhìn lại tin nhắn của Lục Ánh Nga lần cuối trước khi tắt màn hình.
Cuộc đối đầu trực tiếp, cuối cùng cũng sắp đến.