Chapter 10
Chương 10: Cuộc Gặp
Hai ngày sau, cuộc gặp được sắp xếp tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm quận, theo yêu cầu của Lục Ánh Nga.
Đỗ Thanh Phong và đồng nghiệp đã có mặt từ sớm, ngồi ở bàn cách đó không xa, giả làm khách bình thường, mang theo thiết bị ghi âm giấu kín được gắn sẵn trên áo khoác tôi mặc.
“Cô nhớ kỹ, giữ giọng bình tĩnh, để bà ta nói nhiều hơn cô. Đừng chủ động khiêu khích, cũng đừng thừa nhận bất cứ điều gì bất lợi.” Đỗ Thanh Phong dặn dò lần cuối trước khi tôi bước vào quán.
Tôi gật đầu, hít một hơi sâu, bước vào.
Lục Ánh Nga đã ngồi sẵn ở bàn trong cùng, mặc bộ vest đen sang trọng, trang điểm sắc sảo, nụ cười trên môi không chạm đến ánh mắt.
“Cô Vãn Thanh, mời ngồi.” Bà ta ra hiệu ghế đối diện, giọng nhẹ nhàng như đang tiếp một đối tác làm ăn bình thường.
Tôi ngồi xuống, giữ vẻ mặt điềm tĩnh. “Chị muốn nói chuyện gì?”
“Tôi biết cô đang gặp một số rắc rối gần đây. Bài đăng vu khống, rồi thanh tra đột xuất, chắc cô mệt mỏi lắm.” Bà ta nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt quan sát tôi kỹ lưỡng. “Tôi có thể giúp cô giải quyết hết mọi rắc rối đó, nếu cô sẵn sàng hợp tác.”
“Hợp tác thế nào?”
“Đơn giản thôi. Cô bán lại mặt bằng cho bên tôi, tôi sẽ đảm bảo cô nhận được một khoản đền bù xứng đáng, đủ để cô mở một tiệm thuốc mới ở vị trí khác, thậm chí có thể hợp tác làm cố vấn Đông y cho chuỗi Kim Phát, lương cao, ổn định hơn nhiều so với việc tự kinh doanh nhỏ lẻ như hiện tại.”
Tôi giữ giọng bình thản. “Nghe có vẻ hấp dẫn. Nhưng tôi thắc mắc, tại sao chị lại quan tâm đến một tiệm thuốc nhỏ như tôi đến vậy? Chị hoàn toàn có thể mở chi nhánh mới ở nơi khác, đâu cần thiết phải gây áp lực với tôi.”
Nụ cười trên môi Lục Ánh Nga hơi cứng lại trong tích tắc, rồi nhanh chóng trở lại bình thường. “Vị trí này đắc địa, nằm giữa khu dân cư đông đúc, gần chợ, gần bệnh viện. Với tôi, đó là cơ hội kinh doanh, không có gì cá nhân cả.”
“Vậy còn bài đăng của Phạm Kiến Đông, còn hộp thuốc giả bị cài vào kho tôi, cũng chỉ là cơ hội kinh doanh sao?”
Lần này, sắc mặt Lục Ánh Nga thay đổi rõ rệt, ánh mắt sắc lạnh hẳn lên. “Cô đang ám chỉ điều gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, giọng vẫn giữ điềm tĩnh nhưng chắc chắn từng chữ. “Tôi không ám chỉ, tôi đang nói thẳng. Tôi biết chị trả tiền cho Phạm Kiến Đông viết bài vu khống tôi. Tôi biết nhân viên của chị, Vũ Đình Khang, đã đột nhập kho tôi để cài hàng giả, hòng khiến tôi bị đình chỉ giấy phép kinh doanh. Và giờ chị đang gây áp lực buộc chủ nhà bán mặt bằng cho chị với giá cao bất thường.”
Lục Ánh Nga im lặng vài giây, rồi bật cười nhạt, giọng chuyển sang lạnh lùng, không còn vẻ ngọt ngào ban đầu. “Cô có bằng chứng gì không mà dám nói những lời này?”
“Tôi có video cài bẫy trong kho, có lời khai của Vũ Đình Khang, có tin nhắn trao đổi giữa chị và Phạm Kiến Đông, có danh thiếp chị đưa cho chủ nhà tôi. Chị nghĩ tôi đến đây tay không sao?”
Sắc mặt Lục Ánh Nga trắng bệch trong khoảnh khắc, nhưng bà ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giọng hạ thấp, mang theo hàm ý đe dọa. “Cô Vãn Thanh, cô nên suy nghĩ kỹ. Cô chỉ là một tiệm thuốc nhỏ, tôi có đủ nguồn lực để khiến cuộc sống của cô khó khăn hơn nhiều so với hiện tại, kể cả khi mọi bằng chứng cô có không đủ mạnh để đưa tôi ra tòa.”
“Có thể chị đúng, có thể tôi không đủ sức đối đầu một mình.” Tôi nói, giọng vẫn không đổi. “Nhưng tôi không đơn độc.”
Ngay lúc đó, Đỗ Thanh Phong cùng hai đồng nghiệp bước đến bàn, xuất trình thẻ ngành.
“Bà Lục Ánh Nga, chúng tôi là cơ quan điều tra kinh tế quận. Đề nghị bà hợp tác, những gì bà vừa nói đã được ghi âm đầy đủ, có thể được sử dụng làm bằng chứng trong quá trình điều tra.”
Mặt Lục Ánh Nga tái mét, tay run nhẹ trên tách cà phê. “Các anh không có quyền…”
“Chúng tôi có lệnh của cấp trên, đang tiến hành điều tra vụ việc liên quan đến hành vi vu khống, phá hoại tài sản, và sản xuất phân phối thuốc giả gây nguy hiểm tính mạng người dân. Đề nghị bà theo chúng tôi về trụ sở để làm việc.”
Lục Ánh Nga ngồi chết lặng vài giây, rồi đứng dậy, ánh mắt nhìn tôi đầy hận thù. “Cô sẽ hối hận vì hôm nay.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, không hề né tránh. “Người hối hận, có lẽ không phải là tôi.”
Lục Ánh Nga bị đưa đi trong ánh mắt tò mò của những khách hàng xung quanh. Tôi ngồi lặng lại một mình, tay hơi run vì căng thẳng vừa qua, nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Đỗ Thanh Phong quay lại sau khi bàn giao Lục Ánh Nga cho đồng nghiệp, ngồi xuống đối diện tôi, ánh mắt đầy lo lắng. “Cô ổn không?”
Tôi gật đầu, khẽ mỉm cười. “Tôi ổn. Chỉ là… cuối cùng cũng đến lúc này rồi.”
“Đây mới chỉ là bước đầu.” Anh nói. “Chúng tôi sẽ cần cô hợp tác thêm trong quá trình điều tra, có thể phải ra tòa làm chứng sau này.”
“Tôi sẵn sàng.”
Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi khẽ nói, giọng mềm hơn thường lệ. “Cô là người dũng cảm nhất tôi từng gặp trong nghề này.”
Tôi cười nhẹ, không đáp lại, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ quán cà phê, nơi nắng chiều đang dần buông xuống con phố nhộn nhịp.