Chapter 11
Chương 11: Đêm Đột Kích
Ba ngày sau cuộc gặp định mệnh, Đỗ Thanh Phong gọi điện báo tin, cơ quan điều tra đã xin được lệnh khám xét văn phòng và kho hàng chính của chuỗi Kim Phát.
“Chúng tôi sẽ tiến hành vào tối nay.” Anh nói qua điện thoại, giọng gấp gáp hơn thường lệ. “Cô không cần tham gia trực tiếp, nhưng tôi muốn báo trước để cô chuẩn bị tâm lý, vì kết quả có thể ảnh hưởng lớn đến vụ việc của cô.”
“Tôi hiểu. Cảm ơn anh đã báo trước.”
Đêm đó, tôi không tài nào ngủ được. Tôi ngồi trong hiệu thuốc, pha một ấm trà, nhìn đồng hồ điểm từng giờ trôi qua, lòng nôn nao khó tả.
Gần nửa đêm, điện thoại tôi rung lên. Là Đỗ Thanh Phong.
“Cô Vãn Thanh, chúng tôi vừa hoàn tất khám xét kho hàng chính của Kim Phát. Kết quả vượt ngoài dự đoán.”
“Tìm thấy gì?”
“Một lượng lớn thuốc giả, thuốc không rõ nguồn gốc, được đóng gói giả nhãn mác của nhiều thương hiệu uy tín, ước tính giá trị lên đến vài tỷ đồng. Ngoài ra, chúng tôi còn phát hiện một khu vực riêng chuyên làm giả con dấu, chữ ký bác sĩ, dùng để in đơn thuốc khống.”
Tôi nín thở. “Vậy là đúng như nghi vấn ban đầu.”
“Đúng vậy. Và quan trọng hơn, chúng tôi tìm thấy một cuốn sổ ghi chép tay của Lục Ánh Nga, trong đó liệt kê danh sách các hộ kinh doanh nhỏ lẻ trong khu vực, kèm theo kế hoạch chi tiết gây áp lực từng bước, bao gồm cả tên cô, tên Phạm Kiến Đông, và cả kế hoạch dự phòng nếu bước đầu không thành công.”
Tôi nhắm mắt lại, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa rùng mình. Hóa ra mọi chuyện xảy ra với tôi suốt mấy tuần qua, đều đã được tính toán từ trước, chi tiết đến từng bước.
“Lục Ánh Nga khai nhận chưa?”
“Ban đầu bà ta còn chối, nhưng trước bằng chứng quá rõ ràng, cuối cùng đã thừa nhận toàn bộ. Bà ta khai, kế hoạch này không chỉ của riêng bà ta, mà còn có sự chỉ đạo từ cấp cao hơn trong công ty, nhằm mở rộng thị phần nhanh chóng bằng cách thâu tóm mặt bằng giá rẻ và loại bỏ đối thủ cạnh tranh nhỏ lẻ.”
“Vậy tiếp theo sẽ thế nào?”
“Chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra mở rộng, xác định rõ vai trò của từng cá nhân liên quan, bao gồm cả lãnh đạo cấp cao của Kim Phát nếu có đủ căn cứ. Vụ việc này giờ đã trở thành một vụ án hình sự nghiêm trọng, liên quan đến sản xuất buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh, có thể đối mặt khung hình phạt rất nặng.”
Tôi thở ra một hơi dài, cảm giác như trút được gánh nặng đè trên vai suốt nhiều tuần qua.
“Còn về phần đơn thuốc giả gây ảnh hưởng đến mẹ của Đặng Quốc Huy?”
“Chúng tôi tìm thấy trong kho hàng một danh sách các loại hoạt chất được pha trộn vào thuốc giả, sẽ chuyển ngay cho bệnh viện đang điều trị bà ấy, giúp bác sĩ có hướng điều trị chính xác hơn.”
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn khi nghe tin này. “Cảm ơn anh, cảm ơn tất cả mọi người đã nỗ lực.”
“Cô mới là người đáng được cảm ơn.” Giọng Đỗ Thanh Phong trầm xuống, chân thành. “Nếu không có sự dũng cảm và tỉ mỉ của cô ngay từ đầu, có lẽ vụ việc này sẽ còn kéo dài, gây hại cho nhiều người hơn nữa.”
Cúp máy, tôi ngồi lặng trong hiệu thuốc tối om, chỉ có ánh đèn nhỏ trên quầy soi sáng một góc.
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, nơi phố cũ đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng những mái nhà ba mươi năm tuổi.
Cuộc chiến âm thầm suốt nhiều tuần qua, cuối cùng cũng đã đến hồi ngã ngũ.
Nhưng tôi biết, phần khó khăn nhất vẫn còn ở phía trước, đó là đối mặt với dư luận, với những người từng mạt sát mình không thương tiếc, và chờ đợi công lý thật sự được thực thi.