Chapter 12
Chương 12: Lật Ngược
Tin tức về vụ án được các trang báo địa phương đăng tải chỉ hai ngày sau cuộc đột kích.
“Phát hiện đường dây sản xuất thuốc giả quy mô lớn núp bóng chuỗi nhà thuốc uy tín, nhiều nạn nhân nhập viện vì ngộ độc.”
“Giám đốc kinh doanh khu vực bị bắt giữ vì chỉ đạo vu khống, phá hoại đối thủ cạnh tranh.”
Những dòng tít lớn xuất hiện khắp các trang mạng xã hội, kéo theo hàng nghìn lượt chia sẻ, bình luận.
Và trong số đó, không ít bài viết nhắc đến tên tôi, không phải với tư cách kẻ lừa đảo như trước, mà là nạn nhân đầu tiên đứng lên vạch trần cả một đường dây tội phạm.
Tài khoản Facebook của Phạm Kiến Đông, người từng đăng bài vu khống tôi, giờ xuất hiện một bài đăng mới, khác hẳn giọng điệu trước đây.
“Tôi xin công khai xin lỗi cô Tô Vãn Thanh, chủ hiệu thuốc trên đường Bình Tây. Tôi đã bị lợi dụng để viết bài vu khống cô, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự và việc kinh doanh của cô. Tôi thành thật xin lỗi cô, và mong mọi người đừng vì bài viết sai sự thật của tôi trước đây mà tiếp tục hiểu lầm cô.”
Bên dưới bài viết là hàng trăm bình luận, phần lớn quay ngoắt thái độ, từ chỉ trích chuyển sang bênh vực.
“Ai từng chửi cô ấy vào xin lỗi công khai đi.”
“Tôi từng mua thuốc chỗ cô Vãn Thanh, cô ấy tư vấn rất kỹ, không ngờ lại bị hại đến mức này.”
“Cảm ơn cô đã dũng cảm vạch trần sự thật, không phải ai cũng đủ can đảm làm vậy.”
Cô em họ tôi gọi điện, giọng phấn khích không giấu nổi. “Chị ơi, chị lên báo rồi kìa, mọi người khen chị dữ lắm. Chị thấy chưa, đúng là ở hiền gặp lành.”
Tôi cười nhẹ, nhìn ra cửa hiệu, nơi mấy ngày nay khách ra vào đông hơn hẳn bình thường, nhiều người mới, tò mò ghé qua sau khi đọc tin tức, rồi trở thành khách quen.
“Không hẳn là ở hiền gặp lành đâu em. Là vì chị không bỏ cuộc, không im lặng chịu đựng, mà tìm cách chứng minh sự thật bằng bằng chứng cụ thể. Vận may chỉ đến khi mình đã chuẩn bị đủ.”
Bà Nguyệt cũng ghé qua hôm đó, mang theo một giỏ trái cây, cười tươi rói. “Tôi nói rồi mà, cô Vãn Thanh không phải người xấu. Giờ cả khu phố ai cũng biết rồi.”
Ông Tư, chủ nhà, cũng đến, vẻ mặt vừa áy náy vừa nhẹ nhõm. “Cô Vãn Thanh, chú xin lỗi vì trước đó có ý định bán nhà. Giờ biết rõ sự tình, chú sẽ không bao giờ bán cho bên đó nữa, cô cứ yên tâm thuê nhà chú dài lâu.”
“Cảm ơn chú.”
Giữa lúc mọi người đang vui vẻ chúc mừng, Đỗ Thanh Phong ghé qua, mang theo một tập hồ sơ.
“Cô Vãn Thanh, tôi mang đến thông báo chính thức từ cơ quan điều tra. Lục Ánh Nga và một số đồng phạm đã bị khởi tố về các tội danh sản xuất buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh, vu khống, và một số tội danh liên quan khác. Vũ Đình Khang được xem xét tình tiết giảm nhẹ do thành khẩn khai báo, hợp tác điều tra.”
Tôi nhận tập hồ sơ, tay hơi run vì xúc động. “Còn về phía công ty Kim Phát?”
“Cơ quan điều tra đang tiếp tục làm rõ trách nhiệm của ban lãnh đạo cấp cao, xem xét có dấu hiệu biết và tiếp tay hay không. Có thể sẽ còn nhiều diễn biến trong thời gian tới.”
“Còn mẹ của Đặng Quốc Huy?”
Nét mặt Đỗ Thanh Phong dịu lại. “Nhờ có danh sách hoạt chất chúng tôi thu được, bác sĩ đã điều chỉnh phác đồ điều trị kịp thời. Bà ấy đã qua cơn nguy kịch, đang hồi phục tốt.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như trút được một tảng đá lớn khỏi lồng ngực.
“Cảm ơn anh, cảm ơn tất cả mọi người.”
Đỗ Thanh Phong nhìn tôi, ánh mắt có gì đó ấm áp khác thường. “Cô không cần cảm ơn tôi. Chính cô mới là người đã can đảm đối mặt với tất cả, ngay từ những ngày đầu tiên khi mọi thứ còn mơ hồ, chưa có bằng chứng gì rõ ràng.”
Tôi mỉm cười, nhìn ra cửa hiệu, nơi ánh nắng chiều đang nhuộm vàng cả con phố cũ, nơi bà Nguyệt và ông Tư vẫn đang trò chuyện rôm rả, nơi những khách hàng mới lạ mặt đang ghé qua, tò mò nhưng thiện cảm.
Cơn bão đã qua, nhưng dư âm của nó, có lẽ sẽ còn kéo dài thêm một thời gian nữa.