Chapter 8
Chương 8: Camera Không Biết Nói Dối
Một tuần sau vụ thanh tra, Đỗ Thanh Phong hẹn tôi đến một quán cà phê nhỏ cách hiệu thuốc vài con phố, nói có việc quan trọng cần trao đổi trực tiếp, không tiện qua điện thoại.
Tôi đến đúng giờ, thấy anh đã ngồi sẵn ở góc trong cùng, trước mặt là một chiếc laptop và tập hồ sơ dày.
“Chúng tôi đã xác định được danh tính người đàn ông trong đoạn video.” Anh mở đầu, không vòng vo.
“Là ai?”
“Tên Vũ Đình Khang, làm bảo vệ kiêm nhân viên hậu cần cho chi nhánh Kim Phát gần khu vực này. Qua đối chiếu camera an ninh các tuyến đường lân cận, chúng tôi xác định anh ta di chuyển từ kho hàng của Kim Phát đến tiệm cô vào đêm đó, sau đó quay trở lại đúng lộ trình cũ.”
Tôi siết nhẹ tách cà phê trong tay. “Vậy là đã có bằng chứng trực tiếp liên kết Kim Phát với hành vi cài bẫy tôi.”
“Đúng, nhưng chưa đủ để khởi tố ngay. Vũ Đình Khang chỉ là người thực hiện, chúng tôi cần chứng minh anh ta hành động theo chỉ đạo của ai trong công ty, chứ không phải tự ý làm một mình.”
“Các anh định làm gì tiếp theo?”
“Chúng tôi đã mời Vũ Đình Khang lên làm việc. Ban đầu anh ta chối, nhưng khi xem đoạn video, anh ta không thể chối cãi nữa.” Đỗ Thanh Phong lật một trang hồ sơ. “Anh ta khai nhận, được một người tên Lục Ánh Nga, hiện là Giám đốc kinh doanh khu vực của Kim Phát, trực tiếp giao nhiệm vụ, kèm theo khoản tiền bồi dưỡng năm triệu đồng.”
Cái tên Lục Ánh Nga khiến tôi khựng lại. Tôi từng nghe loáng thoáng tên này trong vài lần trò chuyện với các chủ tiệm khác trong khu phố, một người phụ nữ có tiếng sắc sảo, tham vọng, từng nhiều lần đến gạ mua lại mặt bằng của các hộ kinh doanh nhỏ với giá cao bất thường.
“Tôi nghe nói bà ta từng đến gạ mua mặt bằng của vài tiệm trong khu phố này.”
“Đúng vậy. Chúng tôi đang thu thập thêm thông tin về việc này. Nếu đúng như nghi vấn của cô ban đầu, mục đích cuối cùng của toàn bộ chuỗi hành vi, từ vụ Phạm Kiến Đông, đến đơn thuốc giả, đến vụ cài bẫy hôm trước, đều nhằm gây áp lực buộc các hộ kinh doanh nhỏ lẻ trong khu phố phải bán tháo mặt bằng.”
Tôi ngồi lặng một lúc, cảm giác vừa căm phẫn vừa thấy rõ mọi việc đang dần sáng tỏ.
“Vậy vụ đơn thuốc giả gây nguy hiểm tính mạng người khác, có liên quan trực tiếp đến bà Lục Ánh Nga không?”
“Chúng tôi đang điều tra song song. Vũ Đình Khang khai anh ta chỉ được giao nhiệm vụ cài bẫy hàng giả vào kho của cô, không biết gì về đường dây đơn thuốc giả. Có thể đây là hai nhánh khác nhau trong cùng một hệ thống, do những người khác phụ trách.”
“Mẹ của Đặng Quốc Huy, người uống nhầm thuốc giả, giờ sao rồi?”
Đỗ Thanh Phong nhìn tôi, ánh mắt trầm xuống. “Tình trạng không khả quan. Bác sĩ xác định bà ấy bị rối loạn nhịp tim nặng do thành phần lạ trong thuốc giả, hiện đang điều trị tích cực. Đặng Quốc Huy đã đồng ý làm nhân chứng, cung cấp toàn bộ thông tin về nơi mua thuốc.”
Tôi nắm chặt tay, cảm giác tức giận dâng lên trong lồng ngực. Không phải vì bản thân bị vu khống nữa, mà vì một người vô tội đang nằm trong bệnh viện chỉ vì lòng tham của kẻ khác.
“Anh Phong, tôi muốn giúp thêm. Tôi có thể làm gì?”
Anh nhìn tôi một lúc, rồi nói chậm rãi. “Chúng tôi cần thêm bằng chứng về mối liên hệ trực tiếp giữa Lục Ánh Nga và toàn bộ kế hoạch, bao gồm cả việc chỉ đạo Phạm Kiến Đông viết bài vu khống. Cô còn giữ liên lạc với Phạm Kiến Đông không?”
“Có. Anh ta vẫn thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm tình hình, vì lo sợ hồ sơ thuế của mình.”
“Cô có thể khéo léo hỏi thêm, xem anh ta có từng gặp trực tiếp Lục Ánh Nga không, có ghi âm hay hình ảnh nào không. Nhưng tuyệt đối không gây áp lực, không hứa hẹn gì vượt quá thẩm quyền, để tránh ảnh hưởng tính pháp lý của lời khai sau này.”
Tôi gật đầu. “Tôi hiểu.”
Trước khi chia tay, Đỗ Thanh Phong nhìn tôi, giọng nghiêm túc xen lẫn quan tâm. “Cô Vãn Thanh, tôi phải nhắc lại, càng gần đến giai đoạn cuối, đối tượng sẽ càng nguy hiểm. Lục Ánh Nga có tiềm lực tài chính, có thể sẽ manh động nếu cảm thấy bị dồn vào đường cùng. Cô tuyệt đối không nên hành động một mình, kể cả khi có thông tin nóng.”
“Tôi nhớ rồi.”
“Và… ” Anh ngập ngừng một chút, hiếm hoi để lộ vẻ không hoàn toàn chuyên nghiệp. “Cô giữ gìn sức khỏe. Mấy tuần nay chắc cô căng thẳng nhiều.”
Tôi khẽ mỉm cười, lần đầu tiên trong nhiều ngày cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. “Cảm ơn anh.”
Trên đường về hiệu thuốc, tôi ngang qua một tiệm thuốc lớn mang biển hiệu Kim Phát, đèn led sáng trưng, khách ra vào tấp nập.
Tôi dừng xe một lúc, nhìn vào bên trong qua lớp kính, nơi có một người phụ nữ đứng chỉ đạo nhân viên, dáng vẻ sang trọng, quyền lực.
Tôi không biết chắc đó có phải Lục Ánh Nga hay không, nhưng linh cảm mách bảo tôi, cuộc đối đầu thật sự sắp đến gần.