Chapter 7
Chương 7: Cuộc Thanh Tra Bất Ngờ
Đúng như Đỗ Thanh Phong dự đoán, năm ngày sau, một đoàn thanh tra y tế quận đột ngột xuất hiện trước cửa hiệu thuốc vào giữa buổi sáng.
Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên, đeo kính, tay cầm tập hồ sơ dày, thái độ nghiêm nghị.
“Chúng tôi nhận được đơn phản ánh về hiệu thuốc của chị, có dấu hiệu vi phạm quy định bảo quản thuốc và nghi ngờ có hàng hóa không rõ nguồn gốc. Đề nghị chị hợp tác để chúng tôi kiểm tra.”
Tôi giữ bình tĩnh, mời đoàn vào trong. “Mời các anh chị kiểm tra, tôi sẵn sàng hợp tác, toàn bộ giấy tờ đều minh bạch.”
Đoàn thanh tra chia nhau kiểm tra từng khu vực, từ quầy bán hàng đến kho chứa phía sau. Tôi đi theo sát, không phải để cản trở, mà để đảm bảo mọi thao tác đều đúng quy trình, đúng chứng kiến.
Khi đoàn tiến vào khu vực kho, tôi lặng lẽ liếc nhìn camera nhỏ gắn trên góc trần, thầm cảm ơn Đỗ Thanh Phong đã lắp đặt kịp thời.
Một nhân viên trong đoàn lục lọi khá kỹ ở góc kệ chứa thùng carton chưa mở, nơi tôi vẫn để hàng mới nhập chưa kịp phân loại.
“Cái này là gì?” Anh ta rút ra một hộp thuốc lạ, không có trong danh mục hàng tôi từng nhập, nhãn mác mờ nhạt, không rõ nguồn gốc, y hệt loại thuốc giả tôi từng mua thử ở quầy hàng dạo.
Tôi khựng lại một giây, tim đập nhanh. Đây chính là kiểu “cài bẫy” mà Đỗ Thanh Phong từng cảnh báo.
“Tôi không nhập loại thuốc đó. Tôi có đầy đủ hóa đơn nhập hàng, các anh có thể đối chiếu ngay tại chỗ.”
Người trưởng đoàn nhíu mày, ghi chép vào biên bản. “Chị nói không nhập, nhưng nó lại xuất hiện trong kho của chị, chị giải thích sao?”
Tôi hít một hơi sâu, giữ giọng điềm tĩnh nhất có thể. “Tôi không thể giải thích lý do nó xuất hiện, vì tôi không hề mua. Nhưng tôi có camera an ninh ghi lại toàn bộ hoạt động trong kho hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ. Đề nghị đoàn cùng tôi kiểm tra lại đoạn ghi hình gần nhất, để xác minh khách quan.”
Trưởng đoàn thanh tra hơi bất ngờ, nhưng vẫn đồng ý. “Được, chị dẫn chúng tôi xem.”
Tôi mở thiết bị lưu trữ, tua lại đoạn ghi hình ba ngày gần nhất. Cả đoàn cùng theo dõi trên màn hình máy tính nhỏ đặt tại quầy.
Đến đoạn ghi hình lúc nửa đêm hai ngày trước, hình ảnh hiện rõ, một người đàn ông mặc áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai che gần hết mặt, lén mở cửa sau bằng chìa khóa vạn năng, đặt một hộp giấy vào góc kệ chứa hàng chưa phân loại, rồi rời đi nhanh chóng, toàn bộ chưa đầy hai phút.
Cả căn phòng im lặng.
“Đây…” Trưởng đoàn thanh tra nhìn tôi, ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn. “Đây là bằng chứng có người đột nhập, cố tình cài đặt hàng giả vào kho của chị.”
“Vâng. Tôi đã nghi ngờ có người muốn hãm hại tôi từ trước, nên đã chủ động lắp đặt hệ thống camera bổ sung. Tôi đề nghị đoàn thanh tra cùng tôi trình báo sự việc này lên cơ quan công an, vì đây rõ ràng là hành vi có tổ chức, không đơn thuần là vi phạm hành chính của tôi.”
Trưởng đoàn gật đầu, gương mặt nghiêm trọng hẳn. “Chúng tôi sẽ lập biên bản đầy đủ, kèm theo bản sao đoạn ghi hình này, chuyển cho cơ quan điều tra xử lý theo thẩm quyền.”
Trước khi đoàn rời đi, tôi gọi ngay cho Đỗ Thanh Phong, báo cáo toàn bộ sự việc.
“Cô làm đúng rồi.” Giọng anh qua điện thoại nghe nhẹ nhõm rõ rệt. “Đây chính là bằng chứng quan trọng chúng ta cần. Họ đã lộ sơ hở, nghĩ rằng gài bẫy đơn giản sẽ qua mắt được thanh tra, không ngờ cô đã chuẩn bị trước.”
“Người trong video, có thể xác định danh tính không?”
“Chất lượng hình ảnh khá tốt, chúng tôi sẽ đối chiếu với dữ liệu camera an ninh khu phố, cộng với phân tích dáng đi, để thu hẹp phạm vi nghi phạm. Cô cứ yên tâm, phần việc kỹ thuật để chúng tôi lo.”
Sau khi đoàn thanh tra rời đi, tôi ngồi phịch xuống ghế, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa rùng mình.
Nếu tôi không nghe lời Đỗ Thanh Phong lắp thêm camera, hôm nay có lẽ tôi đã bị lập biên bản vi phạm, thậm chí có nguy cơ bị đình chỉ giấy phép kinh doanh, đúng như âm mưu của kẻ đứng sau.
Cô em họ gọi điện đến ngay sau đó, chắc đã nghe tin từ ai đó trong khu phố.
“Chị ơi, em nghe nói thanh tra đến kiểm tra tiệm chị, có sao không?”
“Không sao. Ngược lại, họ giúp chị bắt được đuôi chuột.”
“Chuột nào?”
Tôi nhìn ra cửa hiệu, nơi ánh nắng buổi trưa đang chiếu xiên qua khung cửa kính, phản chiếu lên hàng lọ thủy tinh xếp ngay ngắn trên kệ.
“Chuột định gặm nhấm cả một khu phố, em ạ. Nhưng lần này, nó đã để lại dấu chân.”