Chapter 6

  1. Home
  2. Thông Báo Từ Sở Thuế
  3. Chapter 6
Prev
Next

Chương 6: Đoàn Khách Giả

Một tuần sau, mọi thứ có vẻ yên ắng đến bất thường.

Tôi vẫn mở cửa hiệu thuốc đúng giờ, vẫn bốc thuốc, vẫn tiếp khách quen. Nhưng linh cảm của một người từng trải qua sóng gió mách bảo tôi, sự yên ắng này chỉ là khoảng lặng trước cơn bão.

Đúng như dự đoán, sáng thứ hai, một nhóm năm người lạ mặt kéo đến hiệu thuốc ngay giờ mở cửa.

Họ không giống khách mua thuốc thông thường. Ăn mặc tươm tất, cầm sẵn điện thoại quay video, người đứng đầu là một phụ nữ trẻ, giọng the thé, vừa bước vào đã lớn tiếng.

“Tôi mua thuốc đau dạ dày ở đây tuần trước, uống xong bị tiêu chảy nặng, phải nhập viện cấp cứu. Cô giải thích thế nào đây?”

Tôi giữ bình tĩnh, mời cô ta ngồi. “Chị cho tôi xem hóa đơn mua thuốc, và giấy tờ bệnh viện xác nhận triệu chứng, tôi sẽ kiểm tra ngay.”

Cô ta khựng lại một giây, rồi lớn tiếng hơn. “Ai mua thuốc mà giữ hóa đơn làm gì, cô đừng có lấp liếm.”

Ngay lúc đó, một người đàn ông khác trong nhóm giơ điện thoại lên quay cận mặt tôi, một người phụ nữ khác thì chụp ảnh các kệ thuốc, ra vẻ tìm bằng chứng.

Tôi nhận ra ngay đây không phải khách hàng bức xúc thật sự, mà là một màn dàn dựng có kịch bản, y hệt cách Phạm Kiến Đông từng được chỉ đạo.

Tôi rút điện thoại, bật camera an ninh trong tiệm sang chế độ ghi trực tiếp, nói rõ ràng, đủ để camera ghi lại giọng mình.

“Chị nói chị mua thuốc đau dạ dày tuần trước, nhưng theo sổ bán hàng của tôi, tuần trước tôi không bán loại thuốc đau dạ dày nào cho khách nữ trong độ tuổi chị, tôi có ghi chép đầy đủ theo quy định. Chị có thể cho tôi biết chính xác ngày giờ mua không, tôi tra lại camera an ninh cho chị xem.”

Nghe đến “camera an ninh”, sắc mặt của cả nhóm người thay đổi rõ rệt.

Người phụ nữ đứng đầu lắp bắp. “Tôi… tôi nhớ không rõ ngày, để tôi về xem lại rồi quay lại.”

“Được, chị cứ về kiểm tra kỹ. Còn bây giờ, nếu không mua thuốc, xin mời mọi người ra ngoài, để tôi còn phục vụ khách hàng khác.”

Cả nhóm nhìn nhau, cuối cùng lục tục kéo nhau ra khỏi tiệm, không ai dám nhìn thẳng vào ống kính camera an ninh treo góc trần.

Tôi thở ra một hơi, tay hơi run vì vừa phải kìm nén rất nhiều để giữ giọng điềm tĩnh suốt cuộc đối đầu.

Ngay khi họ đi khỏi, tôi gọi cho Đỗ Thanh Phong, kể lại toàn bộ sự việc.

“Cô làm rất tốt.” Giọng anh có chút nhẹ nhõm qua điện thoại. “Cô gửi ngay đoạn video camera an ninh cho tôi, càng sớm càng tốt trước khi họ có thể tìm cách can thiệp.”

Tôi trích xuất đoạn video, gửi qua email bảo mật anh cung cấp.

“Đây là dấu hiệu họ đang sốt ruột.” Đỗ Thanh Phong nói tiếp. “Có thể việc cô gửi hồ sơ Phạm Kiến Đông cho Chi cục Thuế, cộng thêm việc chúng ta bắt đầu điều tra âm thầm, đã khiến họ cảm nhận được nguy cơ, nên chuyển sang chiến thuật tấn công trực diện hơn.”

“Vậy tiếp theo họ sẽ làm gì?”

“Có thể là gửi đơn tố cáo lên phòng y tế, yêu cầu thanh tra đột xuất hiệu thuốc của cô, dựa trên những phản ánh giả này. Cô cần chuẩn bị tinh thần, và quan trọng hơn, cần đảm bảo mọi giấy tờ, sổ sách của tiệm hoàn toàn minh bạch, đúng quy định.”

Tôi nhìn quanh hiệu thuốc, nhớ lại từng ngăn tủ, từng cuốn sổ ghi chép mình vẫn duy trì cẩn thận suốt mười lăm năm qua.

“Giấy tờ của tôi luôn đầy đủ. Nhưng nếu họ cố tình gài bẫy, nhét thứ gì đó vào kho hàng của tôi thì sao?”

Đỗ Thanh Phong im lặng một lúc, rồi nói chậm rãi. “Đó chính xác là điều tôi đang lo ngại. Cô có hệ thống camera trong kho không?”

“Có một cái, nhưng góc quay không bao phủ hết.”

“Tôi sẽ hỗ trợ cô lắp thêm camera, dạng nhỏ gọn, khó bị phát hiện, bao phủ toàn bộ khu vực kho và lối ra vào. Không phải để nghi ngờ ai, mà để bảo vệ cô nếu có kẻ xấu định vu khống.”

Tôi đồng ý ngay.

Tối hôm đó, Đỗ Thanh Phong đích thân mang thiết bị đến, cùng một đồng nghiệp kỹ thuật, lắp đặt thêm ba camera nhỏ ở các góc khuất trong kho, kết nối trực tiếp với một thiết bị lưu trữ giấu kín, không dễ bị phát hiện hay phá hoại.

“Xong rồi.” Anh kiểm tra lại lần cuối, quay sang tôi. “Từ giờ, mọi ngóc ngách trong kho đều được ghi lại. Nếu có ai cố tình đặt thứ gì vào đây mà không phải cô, chúng ta sẽ có bằng chứng rõ ràng.”

“Cảm ơn anh.” Tôi nói thật lòng.

Anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc. “Cô Vãn Thanh, mấy hôm tới cô cẩn thận. Đừng ở lại tiệm một mình quá khuya, và nếu thấy ai lạ mặt lảng vảng, gọi tôi ngay, bất kể giờ giấc.”

Tôi gật đầu, lòng vừa cảm động vừa lo lắng.

Đêm đó, tôi nằm trên gác xép nhỏ phía sau hiệu thuốc, nơi tôi vẫn ở lại mỗi khi cần trông coi hàng hóa, lắng nghe tiếng camera an ninh khẽ kêu tít mỗi khi có chuyển động ngoài cửa.

Tôi biết, cơn bão thật sự vẫn còn ở phía trước.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!