Chapter 5
Chương 5: Người Đồng Hành
Ba hôm sau, bác sĩ Lâm Chấn Vũ dẫn theo một người đàn ông đến hiệu thuốc vào lúc gần đóng cửa.
Người đó cao gầy, mặc áo sơ mi giản dị, không có vẻ gì của cảnh sát trên phim ảnh, chỉ có ánh mắt sắc và cách quan sát tỉ mỉ mọi ngóc ngách trong tiệm khi bước vào.
“Đây là Đỗ Thanh Phong, công tác tại đội phòng chống tội phạm kinh tế quận. Cô Vãn Thanh, tôi đã kể sơ qua vụ việc cho anh ấy nghe.”
Đỗ Thanh Phong gật đầu chào, giọng điềm đạm. “Chào cô Vãn Thanh. Bác sĩ Lâm nói cô đang nắm giữ một số bằng chứng liên quan đến đường dây thuốc giả, có khả năng liên quan một chuỗi nhà thuốc lớn.”
“Vâng, mời anh vào trong, tôi cho anh xem.”
Tôi dẫn hai người vào phòng trong, lấy từ tủ khóa ra vỉ thuốc, tờ đơn giả, ảnh chụp quầy hàng dạo, và bản in tin nhắn của Phạm Kiến Đông.
Đỗ Thanh Phong xem xét từng thứ một, cẩn thận, không vội vàng. Anh cầm vỉ thuốc lên soi dưới đèn, dùng điện thoại chụp lại các góc.
“Cô bảo quản bằng chứng khá bài bản.” Anh nhận xét, giọng có chút bất ngờ.
“Nghề dược sĩ dạy tôi phải cẩn thận với từng con số, từng nhãn mác. Thói quen nghề nghiệp thôi.”
Anh gật đầu, tiếp tục hỏi. “Cô có thể kể lại chi tiết từ đầu, từ lúc phát hiện đến giờ không? Càng chi tiết càng tốt, kể cả những chi tiết cô nghĩ không quan trọng.”
Tôi kể lại toàn bộ, từ bài đăng vu khống của Phạm Kiến Đông, đến chuyến điều tra quầy hàng dạo, cuộc gọi thú nhận của Phạm Kiến Đông, và nghi vấn chuỗi Kim Phát đứng sau.
Đỗ Thanh Phong ghi chép liên tục, thỉnh thoảng ngắt lời hỏi lại một chi tiết nhỏ, như thời gian chính xác, biển số xe tải, cách ăn mặc của người phụ nữ bán hàng dạo.
“Cô Vãn Thanh, tôi nói thẳng để cô chuẩn bị tâm lý.” Anh gấp sổ tay lại. “Nếu nghi vấn của cô đúng, đây không chỉ là vụ bôi nhọ danh dự cá nhân, mà là một đường dây sản xuất và phân phối thuốc giả có tổ chức, liên quan đến sức khỏe, tính mạng nhiều người. Đồng thời có dấu hiệu cạnh tranh không lành mạnh nhằm thâu tóm mặt bằng kinh doanh khu vực này.”
“Tôi hiểu.”
“Điều tra loại này cần thời gian, cần thu thập đủ chứng cứ để không bị đối tượng chối bỏ hoặc kiện ngược. Cô có sẵn sàng phối hợp lâu dài không? Có thể mất vài tuần, thậm chí vài tháng.”
Tôi nhìn quanh hiệu thuốc, nơi tôi đã gắn bó mười lăm năm, nơi có mùi thảo dược thấm vào từng viên gạch, nơi bà Nguyệt vẫn ghé qua mỗi tuần, nơi cha tôi từng đứng sau quầy này trước khi truyền lại cho tôi.
“Tôi sẵn sàng. Nhưng tôi có một điều kiện.”
Đỗ Thanh Phong nhướng mày. “Cô nói.”
“Trong suốt quá trình điều tra, hiệu thuốc của tôi vẫn phải hoạt động bình thường, tôi không thể để khách hàng thật sự cần thuốc bị ảnh hưởng vì việc này. Và nếu có bất kỳ nguy hiểm nào đến an toàn của tôi hay người thân, tôi cần được thông báo trước.”
Anh gật đầu chắc chắn. “Hợp lý. Tôi sẽ giữ liên lạc thường xuyên, cô phát hiện gì bất thường cứ báo ngay cho tôi, đừng tự ý hành động một mình, đặc biệt là không nên tiếp tục đến khu vực quầy hàng dạo đó nữa. Nguy hiểm.”
“Được.”
Trước khi ra về, Đỗ Thanh Phong dừng lại ở cửa, quay sang nhìn tôi.
“Cô Vãn Thanh, tôi hỏi thật, cô không sợ sao? Đối đầu với một chuỗi lớn, có tiềm lực tài chính, có quan hệ, một mình cô không dễ chống đỡ.”
Tôi mỉm cười nhẹ, nhìn ra phía nia phục linh đang phơi dở trước hiên.
“Tôi bán thuốc mười lăm năm, chứng kiến đủ loại bệnh, đủ loại người. Có người bệnh nặng nhưng vẫn sống lạc quan, có người bệnh nhẹ nhưng suốt ngày than vãn. Tôi học được một điều, sợ hãi không chữa được bệnh, chỉ có đối diện đúng cách mới chữa được. Chuyện này cũng vậy thôi.”
Đỗ Thanh Phong nhìn tôi một lúc, ánh mắt có chút gì đó khó gọi tên, rồi khẽ gật đầu.
“Tôi sẽ giữ liên lạc.”
Hai người rời đi, để lại tôi một mình trong hiệu thuốc đang dần tối. Tôi khóa cửa tủ đựng bằng chứng, tắt đèn từng khu, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ trên quầy.
Ngoài kia, phố cũ đã lên đèn, tiếng người qua lại thưa dần.
Tôi ngồi xuống ghế, thở ra một hơi dài. Cuộc chiến này, tôi không còn đơn độc nữa. Nhưng chính vì không còn đơn độc, tôi càng phải cẩn trọng hơn, vì giờ đây không chỉ có mình tôi chịu rủi ro.