Chapter 4
Chương 4: Kẻ Đứng Sau Phạm Kiến Đông
Ba ngày sau, tôi nhận được một cuộc gọi lạ vào giữa trưa, đúng lúc hiệu thuốc vắng khách nhất.
“Cô Vãn Thanh, tôi là Phạm Kiến Đông đây.”
Giọng anh ta khác hẳn lần đầu gặp, không còn vẻ nóng nảy hối thúc, mà run rẩy, gấp gáp như người sắp chết đuối vớ được cọc.
“Anh gọi tôi có việc gì?”
“Tôi… tôi biết cô gửi hồ sơ cho Chi cục Thuế. Công ty tôi vừa gọi tôi lên làm việc, nói tôi khai khống chi phí y tế, có thể bị kỷ luật, thậm chí mất việc. Cô Vãn Thanh, tôi xin lỗi, tôi sai rồi, cô bỏ qua cho tôi được không?”
Tôi im lặng vài giây, không phải để anh ta chờ đợi trong lo lắng, mà vì tôi đang cân nhắc cách khai thác đúng lúc.
“Anh Đông, tôi không phải người thích làm khó ai. Nhưng anh viết bài vu khống tôi, kéo theo hàng trăm người mạt sát, ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tôi. Anh nghĩ tôi nên bỏ qua dễ dàng vậy sao?”
“Tôi biết tôi sai. Nhưng cô Vãn Thanh, thật ra… thật ra tôi không hoàn toàn tự ý viết bài đó.”
Tôi siết nhẹ điện thoại. “Ý anh là sao?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi giọng anh ta hạ xuống như sợ ai nghe thấy.
“Có một người phụ nữ tìm đến tôi qua mạng, tự xưng là nhân viên chăm sóc khách hàng của một chuỗi nhà thuốc lớn. Bà ta biết tôi từng mua thuốc chỗ cô, gợi ý tôi viết bài phản ánh, nói sẽ hỗ trợ tôi tiền thuốc men, còn hứa giới thiệu tôi làm cộng tác viên bán hàng cho chuỗi của bà ta, hoa hồng cao.”
“Bà ta tên gì?”
“Tôi chỉ biết tên trên Zalo là Chị Kim. Nhưng có một lần gặp trực tiếp để nhận tiền, tôi thấy bà ta lái xe có dán logo chữ K cách điệu, tôi đoán liên quan đến nhà thuốc Kim Phát.”
Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. Đúng như dự đoán.
“Anh còn giữ tin nhắn trao đổi với bà ta không?”
“Còn… nhưng cô Vãn Thanh, nếu tôi đưa cho cô, tôi sợ bà ta biết, tôi sẽ gặp rắc rối lớn hơn.”
Tôi hít một hơi, cố giữ giọng điềm tĩnh nhưng chắc chắn.
“Anh Đông, anh nghe tôi nói. Anh đang đứng giữa hai lựa chọn. Một, tiếp tục im lặng, gánh chịu hậu quả từ Chi cục Thuế một mình, còn bị người ta lợi dụng tiếp trong tương lai nếu họ cần một con tốt khác. Hai, hợp tác với tôi, cung cấp bằng chứng, tôi sẽ viết thư xác nhận gửi công ty anh rằng anh đã chủ động sửa sai, hợp tác điều tra, xin khoan hồng giúp anh.”
Anh ta thở dài não nề. “Cô hứa sẽ giúp tôi thật chứ?”
“Tôi không hứa sẽ xóa hết lỗi của anh, vì lỗi anh gây ra là thật. Nhưng tôi hứa sẽ công bằng, nếu anh thành thật hợp tác.”
Cuối cùng, Đặng Kiến Đông đồng ý gửi cho tôi ảnh chụp màn hình đoạn tin nhắn trao đổi với người tên “Chị Kim”, trong đó có đoạn viết rõ: “Anh cứ đăng bài đúng như kịch bản chị gửi, càng nhiều người thấy càng tốt, chị chuyển hai triệu tiền thuốc cho anh trước, sau này có việc làm thêm chị giới thiệu ngay.”
Kèm theo là một đường link kịch bản bài viết soạn sẵn, có cả gợi ý dùng ảnh hóa đơn chụp cận cảnh để tăng độ tin cậy.
Tôi lưu toàn bộ bằng chứng vào một thư mục riêng, đặt tên “Hồ sơ Kim Phát”, rồi gọi cho bác sĩ Lâm Chấn Vũ, kể lại toàn bộ.
“Cô Vãn Thanh, chuyện này không còn là chuyện nhỏ nữa rồi.” Giọng anh trầm hẳn xuống. “Nếu đúng là Kim Phát đứng sau cả vụ bôi nhọ cô lẫn vụ đơn thuốc giả, đây là một đường dây có tổ chức, không phải cá nhân đơn lẻ.”
“Tôi biết. Nhưng chúng ta cần thêm bằng chứng vững chắc trước khi báo cơ quan chức năng. Nếu báo quá sớm mà thiếu chứng cứ, họ sẽ có thời gian xóa dấu vết, thậm chí quay lại trả đũa mạnh hơn.”
“Cô định làm gì tiếp theo?”
Tôi nhìn ra cửa hiệu, nơi bà Nguyệt vừa ghé qua mua thêm hộp cao xoa khớp gối, cười nói vài câu rồi về.
“Tôi sẽ tiếp tục thu thập, âm thầm, có hệ thống. Và tôi nghĩ, đã đến lúc cần thêm một người có chuyên môn điều tra thật sự, không thể chỉ dựa vào hai chúng ta.”
Bác sĩ Lâm Chấn Vũ ngần ngừ rồi nói. “Tôi có quen một người, làm bên phòng cảnh sát kinh tế quận, từng phối hợp với bệnh viện xử lý vài vụ thuốc giả trước đây. Để tôi liên hệ thử.”
Tôi gật đầu dù anh không nhìn thấy. “Cảm ơn anh.”
Cúp máy, tôi ngồi lặng một lúc, nhìn tập tin nhắn Phạm Kiến Đông vừa gửi, cảm giác như đang cầm trong tay sợi chỉ đầu tiên của một cuộn len rối.
Kéo đúng cách, cả cuộn len sẽ bung ra.
Kéo sai cách, sợi chỉ sẽ đứt, và mọi công sức coi như đổ sông đổ biển.
Tôi gấp cẩn thận tờ giấy ghi chú, cất vào cùng ngăn tủ khóa với vỉ thuốc giả, rồi đứng dậy pha một ấm trà mới, chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến dài hơi hơn mình từng nghĩ.