Chapter 2
Chương 2: Chữ Ký Không Đúng
Người đàn ông trẻ tên Đặng Quốc Huy, chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mặt xanh xao, quầng mắt thâm như thức trắng ba đêm liền.
Anh ta đặt tờ đơn thuốc lên quầy, giọng gấp gáp: “Cô ơi, đây là đơn của mẹ tôi. Bác sĩ Lâm ở phòng khám gần chợ kê, nhưng tôi mua ở tiệm khác uống ba hôm rồi mà mẹ tôi càng ngày càng mệt, hoa mắt, tim đập nhanh. Cô xem giúp có đúng thuốc không.”
Tôi cầm tờ đơn lên. Nét chữ nguệch ngoạc, đúng kiểu chữ bác sĩ hay viết, nhưng chỗ ký tên phía dưới, tôi khựng lại.
Bác sĩ Lâm Chấn Vũ là người tôi quen đã bảy năm, từng nhiều lần chuyển bệnh nhân qua lại giữa Đông y và Tây y cho nhau. Chữ ký của anh có một nét móc đặc trưng ở chữ L, kéo dài xuống dưới rồi hất ngược lên, tôi từng thấy hàng chục lần trên giấy chuyển viện.
Chữ ký trên tờ đơn này không có nét móc đó. Nó thẳng, gọn, như người mới tập ký cho giống.
“Anh mua thuốc này ở đâu?” Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường.
“Ở một quầy nhỏ trên đường Nguyễn Trãi, gần ngã tư. Người ta bảo thuốc này hàng công ty phân phối chính hãng, giá rẻ hơn nhà thuốc lớn nên tôi mua.”
“Anh còn giữ bao bì không?”
Anh ta lục túi, lấy ra một vỉ thuốc không nhãn mác rõ ràng, chỉ có dòng chữ in mờ, không có số lô, không có hạn dùng.
Tôi cảm thấy có gì đó lạnh chạy dọc sống lưng.
“Anh Huy, tôi không dám khẳng định trăm phần trăm, nhưng chữ ký trên đơn này tôi nghi không phải của bác sĩ Lâm. Anh có thể gọi hỏi bác sĩ trực tiếp không?”
Mặt Đặng Quốc Huy trắng bệch. “Ý cô là… đơn giả?”
“Tôi chưa dám nói chắc. Nhưng nếu đúng vậy, thuốc anh mua theo đơn này cũng chưa chắc là thuốc thật.”
Anh ta run tay bấm số gọi. Tôi đứng cạnh, nghe được tiếng bên kia, giọng một người đàn ông trung niên quen thuộc.
“Alo, đây là bác sĩ Lâm. Đơn thuốc nào? Tôi không kê đơn nào tên bệnh nhân đó cả tuần nay. Anh đọc số đơn cho tôi.”
Đặng Quốc Huy đọc số. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng bác sĩ Lâm trầm hẳn xuống.
“Số đơn này không khớp với hệ thống phòng khám tôi. Anh mang đơn đó đến đây ngay, càng sớm càng tốt. Và đừng cho mẹ anh uống thêm viên nào nữa.”
Cuộc gọi kết thúc, Đặng Quốc Huy đứng chết lặng giữa hiệu thuốc, tay vẫn cầm vỉ thuốc không rõ nguồn gốc.
“Mẹ tôi… mẹ tôi uống ba ngày rồi cô ơi.” Giọng anh ta bắt đầu run.
Tôi kéo ghế cho anh ngồi, rót một chén nước ấm.
“Bình tĩnh. Giờ quan trọng nhất là đưa mẹ anh đi kiểm tra, không phải hoảng loạn ở đây. Anh có nhớ triệu chứng cụ thể không?”
“Tim đập nhanh, chóng mặt, buồn nôn, tay hơi run.”
Tôi cau mày. Những triệu chứng đó không giống phản ứng phụ thông thường của thuốc điều trị huyết áp, mà giống ngộ độc hoặc dùng nhầm hoạt chất kích thích tim mạch liều cao.
“Anh đưa mẹ đến bệnh viện gần nhất ngay bây giờ, mang theo vỉ thuốc này. Nói bác sĩ kiểm tra thành phần khẩn cấp. Tôi sẽ giữ lại một viên để đối chiếu.”
Anh ta gật đầu lia lịa, cảm ơn rối rít rồi lao ra cửa.
Tôi cầm vỉ thuốc còn lại trong tay, soi dưới ánh đèn. Viên thuốc màu trắng ngà, không có ký hiệu khắc chìm như thuốc chính hãng thường có.
Tôi chụp ảnh lại toàn bộ vỉ thuốc, tờ đơn, rồi gọi cho bác sĩ Lâm Chấn Vũ.
“Anh Vũ, tôi là Vãn Thanh. Ngoài trường hợp Đặng Quốc Huy vừa gọi, anh còn nhận được phản ánh nào về đơn thuốc giả mang tên anh không?”
Đầu dây bên kia thở dài nặng nề. “Có, cô Vãn Thanh à. Tuần trước có hai trường hợp tương tự, nhưng tôi tưởng là nhầm lẫn cá biệt. Giờ nghe cô nói vậy, tôi bắt đầu thấy không đơn giản.”
“Anh có thể kiểm tra xem những đơn đó dẫn khách đến mua thuốc ở đâu không?”
“Để tôi hỏi lại hai bệnh nhân kia. Nhưng cô Vãn Thanh này, cô vừa dính vụ Phạm Kiến Đông xong, giờ lại vướng vào vụ này, cô có chắc muốn nhúng tay vào không?”
Tôi nhìn ra cửa hiệu, nơi nắng chiều đang nhạt dần.
“Anh Vũ, nếu là chuyện của riêng tôi, tôi có thể im lặng cho qua. Nhưng đây là chuyện mạng người. Tôi không thể coi như không biết.”
Bên kia im lặng một chút rồi nói: “Được. Tôi sẽ gom thông tin, tối nay gọi lại cho cô.”
Tôi cúp máy, đặt vỉ thuốc vào một túi zip sạch, dán nhãn ngày giờ nhận, rồi cất vào ngăn tủ khóa riêng, nơi tôi vẫn dùng để lưu mẫu đối chiếu khi cần thiết.
Ngoài kia, phố cũ vẫn ồn ào tiếng rao hàng, tiếng xe cộ. Nhưng trong lòng tôi, một cảm giác quen thuộc đang trở lại, cảm giác của người bắt đầu ngửi thấy mùi thuốc độc lẫn trong mật ngọt.
Chuyện Phạm Kiến Đông có lẽ chỉ là khúc dạo đầu.
Tôi rót thêm chén trà đã nguội, nhìn chằm chằm vào tờ đơn thuốc giả đặt trên bàn, lòng thầm nghĩ, ai đó ngoài kia đang dùng danh tiếng người tốt để bán thứ có thể giết người.