Chapter 1
Chương 1: Thông Báo Từ Sở Thuế
Sáng hôm đó, tôi mở điện thoại và thấy mình đang bị gọi là “kẻ lừa đảo” trước ba nghìn người xa lạ.
Tôi tên Tô Vãn Thanh, dược sĩ Đông y, làm việc tại một hiệu thuốc nhỏ ở con phố cũ gần chợ Bình Tây.
Không phải chuỗi lớn. Không biển hiệu hoành tráng. Chỉ là căn nhà ống hơn ba mươi năm tuổi, mùi thảo dược ngấm vào từng mạch tường.
Người mở bài là Phạm Kiến Đông.
Tôi nhớ anh ta. Nhớ rất rõ.
Ba tháng trước, anh ta đến tìm tôi vì chứng mất ngủ mãn tính. Mặt bơ phờ, mắt đỏ hoe, gãi đầu ngượng nghịu bảo đã thử đủ thứ thuốc Tây rồi, không khỏi.
Tôi bắt mạch. Hỏi thói quen ăn uống, giờ giấc, trạng thái tinh thần.
Anh ta nóng nảy, giục liên tục: “Cô kê thuốc đi, tôi bận lắm.”
Tôi vẫn hỏi hết những gì cần hỏi.
Rồi tôi kê một thang, dặn kỹ: “Uống đúng giờ. Không uống cà phê sau 3 giờ chiều. Không xem điện thoại trước ngủ. Thiếu một trong ba điều này, thuốc không có tác dụng.”
Anh ta gật đầu, trả tiền, đi.
Ba tuần sau, anh ta quay lại, mặt còn tệ hơn lần đầu.
“Tôi uống hết một thang rồi. Vẫn không ngủ được. Cô lừa tôi à?”
Tôi hỏi nhẹ: “Anh có uống đúng giờ không?”
“Bận quá, quên.”
“Có kiêng cà phê không?”
“Uống một ly thôi.”
“Có bỏ điện thoại trước ngủ không?”
Anh ta im lặng.
Tôi không tranh luận. Kê thêm một thang, nhắc lại đúng ba điều cũ, tiễn anh ta ra về.
Không ngờ, đó là lần cuối tôi thấy anh ta trực tiếp.
Lần sau, anh ta xuất hiện trên màn hình điện thoại của tôi, trong một bài đăng dài hơn hai trăm chữ, kèm ảnh chụp hóa đơn mua thuốc, với dòng tiêu đề viết hoa: “CẢNH BÁO: HIỆU THUỐC TÔ VÃN THANH LỪA ĐẢO, BÁN THUỐC VÔ DỤNG, KHÔNG HOÀN TIỀN.”
Ba trăm comment đổ xuống như mưa đá.
Có người gọi tôi là thầy lang vườn.
Có người bảo Đông y là mê tín.
Có người tag tên hiệu thuốc tôi vào những trang “bóc phốt” khắp các hội nhóm địa phương.
Điện thoại tôi rung liên tục. Tin nhắn hỏi thăm của mấy bà khách quen xen lẫn tin nhắn chửi bới của người tôi chưa gặp bao giờ.
Cô em họ tôi gọi điện, giọng hốt hoảng: “Chị ơi, chị phải lên tiếng đi. Để vậy người ta nghĩ chị có tội thật.”
Tôi ngồi sau quầy, đang phân loại một mẻ trần bì vừa về, tay vẫn không ngừng.
“Em cứ để đó cho chị.”
“Chị định làm gì?”
“Phân trần trên mạng à? Với người đã quyết sẵn rằng mình đúng?”
Cô ấy im.
Tôi cũng im, tiếp tục làm việc.
Bài đăng của Phạm Kiến Đông tôi không xóa yêu cầu, không comment một chữ, không nhắn tin riêng cho anh ta.
Tôi chỉ lấy điện thoại ra, mở email, soạn một văn bản ngắn.
Gửi kèm toàn bộ hóa đơn xuất nhập dược liệu của hiệu thuốc trong sáu tháng gần nhất, giấy phép kinh doanh, chứng chỉ hành nghề, và phiếu tư vấn có chữ ký tay của Phạm Kiến Đông, trong đó anh ta xác nhận đã nghe và hiểu rõ hướng dẫn sử dụng.
Người nhận: Chi cục Thuế quận, bộ phận kiểm tra hóa đơn bán lẻ dịch vụ y tế.
Nội dung: Tôi nghi ngờ khách hàng này đang dùng giao dịch cá nhân để tạo hóa đơn khống nhằm kê khai chi phí điều trị bệnh nghề nghiệp cho công ty. Kính đề nghị cơ quan xác minh.
Vì tôi nhớ, hôm anh ta đến lần đầu, anh ta vô tình nhắc: “Công ty tôi cho phép thanh toán chi phí sức khỏe, tôi cần hóa đơn đỏ.”
Tôi đã kê hóa đơn đúng quy định.
Nhưng anh ta mua một thang, thanh toán tiền mặt lần đầu, rồi lần sau quay lại đòi hóa đơn cho cả hai lần.
Tôi từ chối.
Đó mới là lý do thật sự anh ta viết bài.
Sáng hôm sau, bài đăng của Phạm Kiến Đông vẫn còn đó, comment vẫn tiếp tục đổ vào.
Nhưng điện thoại của anh ta, tôi đoán, đang có một cuộc gọi từ số máy lạ mà anh ta không muốn nghe chút nào.
Hai ngày sau, bài đăng biến mất.
Không có lời xin lỗi. Không có giải thích. Chỉ là trang trống, như thể nó chưa từng tồn tại.
Cô em họ gọi lại, lần này giọng không còn hốt hoảng nữa.
“Chị làm gì vậy? Sao tự nhiên ông ta xóa?”
“Chị không làm gì.”
“Chị…”
“Chị chỉ gửi một email đúng chỗ. Còn ông ta tự quyết định phần còn lại.”
Điện thoại im một nhịp.
“Chị không sợ ông ta kiện ngược à?”
Tôi nhìn xuống mẻ phục linh đang phơi trên nia, màu trắng đục như mây mùa thu.
“Người có tật mới hay giật mình, em ơi.”
Hôm đó có một bà khách ghé vào buổi chiều, khách quen mười mấy năm. Bà Nguyệt, hay mua cao xoa khớp gối.
Bà ngồi xuống ghế, nhìn tôi một lúc rồi hỏi nhỏ: “Con ổn không?”
Tôi định nói ổn, nhưng tay lại ngừng.
Thật ra mấy đêm vừa rồi tôi không ngủ được. Không phải vì sợ, mà vì tức. Cái tức âm ỉ của người biết mình đúng mà vẫn phải ngồi im nhìn người ta ném bùn.
“Dạ… cũng hơi mệt, bà.”
Bà Nguyệt gật đầu, không hỏi thêm. Bà chỉ để lên quầy một hộp bánh đậu xanh, loại bà hay mang đến mỗi khi con gái bà thi xong đại học.
“Cô Vãn Thanh bán thuốc tốt, tôi uống mười mấy năm biết. Người ta nói gì kệ người ta.”
Tôi cúi đầu gói thuốc, sống mũi hơi cay.
Có những thứ không cần thanh minh dài dòng. Mười mấy năm, bà Nguyệt tự thấy.
Hiệu thuốc vẫn mở cửa mỗi sáng lúc bảy giờ rưỡi.
Mẻ trần bì hôm đó tôi phân loại xong, đóng vào lọ thủy tinh, dán nhãn ngay ngắn.
Phạm Kiến Đông không quay lại, tôi cũng không chờ anh ta.
Chỉ là một tuần sau, tôi nhận được email từ Chi cục Thuế, thông báo xác nhận đã tiếp nhận hồ sơ và đang tiến hành xác minh đơn vị sử dụng lao động của ông Phạm Kiến Đông về khoản kê khai chi phí y tế bất hợp lệ giai đoạn sáu tháng gần nhất.
Tôi đọc xong, lưu vào thư mục, rồi pha một ấm trà mạn.
Khói trà còn bốc, tôi ngồi nhìn ra cửa hiệu.
Nắng chiều rọi vào nia phục linh, trắng và yên.
Không có gì ồn ào. Không có màn đối đáp cuối. Không có kẻ thù quỳ gối xin tha.
Chỉ là một email, một ấm trà, và tiếng xe máy ngoài phố chạy qua bình thường như mọi ngày.
Người ta hay nghĩ “giải khí” phải có tiếng vỡ, phải có người òa khóc hay cúi đầu nhận tội. Nhưng tôi bán thuốc mười mấy năm, tôi hiểu cơ thể vận hành theo cách của nó. Không cần ồn ào, chỉ cần đúng liều, đúng chỗ, đúng lúc.
Phạm Kiến Đông chưa biết mình uống gì.
Anh ta chỉ đang chờ.
Tôi rót thêm một chén, nghe chuông cửa kêu khẽ.
Khách mới bước vào, một người đàn ông trẻ, tay cầm tờ đơn thuốc nhàu. Nhìn mặt anh ta, tôi nhận ra ngay bác sĩ ký đơn này là người tôi biết, và chữ ký đó không đúng.