Chương 9

  1. Home
  2. Thiên Hà
  3. Chương 9
Prev
Next

Giai đoạn ba bắt đầu vào một sáng thứ Hai lạnh.

Chúng tôi chọn bắt đầu với vùng Tây Bắc, vùng có lượng thuê bao thấp nhất và mật độ giao dịch thấp nhất trong toàn hệ thống của Vân Hà. Nếu có sự cố ở đây, tác động nhỏ nhất và thời gian xử lý cũng nhanh nhất.

Tôi ngồi ở trung tâm giám sát từ sáu giờ sáng.

Trần Mộc đến lúc sáu giờ mười lăm, tay cầm hai cốc cà phê từ ngoài vào.

Đặt một cốc trước mặt tôi, không nói gì.

Tôi nhìn cốc cà phê, rồi nhìn hắn.

Hắn đã ngồi xuống, mở laptop, nhìn vào màn hình monitoring.

Tôi uống cà phê.

Lúc bảy giờ, traffic bắt đầu chuyển dần sang Thiên Hà 3.0 ở vùng Tây Bắc. Một phần trăm đầu tiên.

Mười lăm phút sau, hai phần trăm.

Log sạch.

Vân Hà ngồi phía bên kia phòng, nhìn chằm chằm vào màn hình của mình, tay gõ nhẹ lên bàn theo một nhịp đều đặn vô thức.

Tám giờ, mười phần trăm traffic.

Không có incident.

Chín giờ, hai mươi lăm phần trăm.

Không có incident.

Phòng monitoring bắt đầu thở khác đi. Không phải thư giãn hoàn toàn, nhưng nhịp thở đã chậm lại một chút.

Lúc mười giờ, một cảnh báo đầu tiên xuất hiện.

Không phải lỗi nghiêm trọng, là độ trễ tăng nhẹ ở một điểm cụ thể trong vùng. Thiên Hà phát hiện và tự điều chỉnh trong bốn mươi lăm giây.

Tôi theo dõi toàn bộ quá trình đó trên màn hình, không can thiệp.

Trần Mộc nhìn sang tôi.

“Anh không vào sửa?”

“Không cần. Hệ thống tự xử lý. Đó là mục đích thiết kế.”

Hắn quay lại màn hình, theo dõi cùng tôi.

Bốn mươi lăm giây. Cảnh báo tắt. Độ trễ về mức bình thường.

Vân Hà nhìn sang tôi từ phía bên kia phòng, gật đầu một lần.

Đến chiều, toàn bộ vùng Tây Bắc đã chạy hoàn toàn trên Thiên Hà 3.0.

Không có incident nào cần can thiệp tay.

Lúc sáu giờ chiều, Vân Hà tắt màn hình giám sát, đứng dậy, nhìn quanh phòng.

“Ổn rồi. Mọi người về nghỉ.”

Nhóm kỹ thuật giải tán dần. Có người vỗ vai nhau, có người chụp ảnh màn hình log sạch để lưu.

Tôi vẫn ngồi, nhìn vào màn hình của mình, không vội.

Trần Mộc cũng không đứng dậy.

Vân Hà đi ngang qua, nhìn xuống chúng tôi.

“Hai anh chưa về à?”

“Chút nữa,” tôi nói.

Cô ấy nhìn tôi, rồi nhìn Trần Mộc, rồi cười nhẹ và đi tiếp.

Phòng dần trống. Chúng tôi ngồi trong im lặng, hai màn hình vẫn chạy.

“Anh Trần,” tôi nói, không nhìn hắn, “hôm qua anh nói tôi cũng hay nhìn anh.”

“Nói rồi.”

“Tôi muốn giải thích tại sao.”

Hắn không nói gì, tức là đang nghe.

“Anh… anh là người đầu tiên kể từ khi tôi đến thành phố này, không hỏi tôi đang cố gì, muốn gì, cần gì. Anh chỉ…” Tôi dừng lại, tìm từ. “Anh chỉ ở đó. Theo một cách không ép người khác phải giải thích bản thân.”

Phòng im lặng.

Màn hình monitor vẫn nhấp nháy đèu.

Trần Mộc quay sang nhìn tôi.

“Anh cũng vậy,” hắn nói. “Anh là người đầu tiên trong bảy năm anh làm ở Hoàng Lăng, anh nhìn vào cái anh làm chứ không nhìn vào vị trí anh ngồi.”

Tôi nhìn hắn.

Hắn nhìn lại tôi.

Ngoài cửa sổ, thành phố đang lên đèn.

“Anh Trần,” tôi nói, giọng thấp hơn một chút, “anh muốn đi ăn tối không?”

“Bà Năm?”

“Không. Chỗ khác. Anh chọn.”

Trần Mộc im lặng một thoáng, rồi hắn đứng dậy, tắt laptop.

“Được.”

Chúng tôi bước ra khỏi tòa nhà viễn thông, bên dưới là cả thành phố đang sáng lên.

Tôi không biết tối đó sẽ đi đâu. Hắn chưa nói.

Nhưng lần đầu tiên từ khi tỉnh dậy trong kiếp này, tôi không thấy cần phải biết trước.

Chúng tôi ăn tối ở một nhà hàng nhỏ trên tầng ba của một tòa nhà cũ, không có biển hiệu lớn, chỉ có một cái đèn vàng nhỏ ở cửa.

Trần Mộc biết chỗ này từ hồi còn làm freelance, hắn nói. Chủ nhà hàng là người đã nghỉ hưu từ ngành khách sạn, nấu ăn vì thích chứ không vì cần kiếm tiền.

Thực đơn chỉ có năm món. Chúng tôi gọi hết bốn.

“Anh Trần,” tôi nói trong lúc chờ đồ ăn, “anh chưa bao giờ hỏi tôi về ba năm ‘thất nghiệp’ đó.”

Hắn nhìn tôi.

“Không cần hỏi. File anh đưa trong phòng phỏng vấn, timestamp gốc từ ba năm trước. Anh đang làm trong suốt quãng thời gian đó, chỉ là không được trả lương.”

“Anh không tò mò tại sao không tìm việc có lương?”

“Anh đã tự trả lời câu đó khi anh nói với Hoàng tổng rằng anh muốn xem Thiên Hà chạy trong môi trường thực tế.” Hắn nhấp trà. “Anh viết thứ đó vì muốn viết, không phải vì ai trả tiền.”

Tôi nhìn hắn.

“Anh phân tích người khác giỏi quá.”

“Không phải phân tích. Là lắng nghe.”

Đồ ăn ra. Chúng tôi ăn trong im lặng thoải mái, kiểu im lặng mà hai người không cảm thấy cần phải lấp đầy bằng lời.

Giữa bữa, Trần Mộc hỏi: “Anh có định sẽ viết thêm gì nữa không? Ngoài Thiên Hà?”

Tôi suy nghĩ câu đó.

“Có. Nhưng chưa biết là gì. Đầu tiên muốn nhìn xem Thiên Hà đến đâu đã.”

“Vì anh không bán được lần này.”

“Vì lần này khác.” Tôi đặt đũa xuống. “Kiếp trước… cách nói của tôi là, trước kia, khi anh làm một mình quá lâu, anh không còn biết thứ mình làm đang có ý nghĩa với ai không. Nó chỉ tồn tại trong máy tính của mình.”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ anh thấy Lý Kiều hỏi về đoạn code đó ba lần và cuối cùng hiểu ra. Anh thấy nhóm của Vân Hà giám sát log cả ngày và thở phào khi sạch. Anh thấy bảy mươi triệu thuê bao không biết có hệ thống nào đó đang chạy bên dưới nhưng họ không bị gián đoạn dịch vụ.” Tôi nhìn hắn. “Cảm giác khác.”

Trần Mộc im lặng một lúc, rồi nói: “Anh cô đơn lâu rồi.”

Không phải câu hỏi. Là ghi nhận.

Tôi không phủ nhận. “Ừ.”

“Anh Lâm.” Giọng hắn thay đổi nhẹ, trở nên cẩn thận hơn theo một cách tôi chưa nghe trước đó. “Anh biết rằng… kể từ hôm phỏng vấn đó đến giờ, anh đã là người quan trọng nhất trong công việc của tôi không?”

Tôi nhìn hắn.

“Anh nói về Thiên Hà.”

“Không chỉ Thiên Hà.”

Phòng ăn nhỏ đột nhiên rất im lặng.

Chủ nhà hàng đang rửa chén ở phía bếp, tiếng nước chảy mơ hồ.

“Anh Trần,” tôi nói, giọng thấp, “anh đang nói gì vậy?”

Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Anh đang nói những gì đáng lẽ anh nên nói sớm hơn. Nhưng anh không chắc anh muốn nghe, và anh không muốn làm hỏng thứ đang có.”

“Thứ đang có là gì?”

“Là thứ anh chưa có tên. Nhưng anh không muốn mất.”

Tôi nhìn hắn rất lâu.

Rồi tôi nhìn xuống đĩa thức ăn trên bàn, nhìn lên lại, nhìn ra cửa sổ nhìn vào phố đêm.

Rồi tôi nhìn lại Trần Mộc.

“Anh,” tôi bắt đầu, và nhận ra mình không biết câu này sẽ kết thúc ở đâu, “anh cũng quan trọng với tôi. Không phải vì công việc.”

Hắn không nói gì. Nhưng có gì đó ở trong mắt hắn giãn ra.

“Anh không quen nói những thứ như thế này,” tôi tiếp. “Anh không quen… nhiều thứ.”

“Anh cũng vậy.”

“Vậy chúng ta làm thế nào?”

Trần Mộc gõ nhẹ ngón tay lên bàn, một lần, rất chậm, y hệt cái cách hắn làm trong phòng họp khi đang suy nghĩ điều gì đó.

“Chậm thôi,” hắn nói. “Không vội.”

Tôi nhìn hắn, rồi bật cười khẽ.

“Anh không vội bao giờ.”

Hắn không cười, nhưng ánh mắt ấm lên.

“Anh muốn vội không?”

Tôi suy nghĩ.

“Không,” tôi nói thật. “Lần này anh có thời gian. Anh không cần vội.”

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!