Chương 10
Phùng Khải nộp đơn xin chuyển bộ phận vào tuần đó.
Tôi biết chuyện này không phải từ hắn mà từ Lý Kiều, người kể lại không chủ ý trong một buổi làm việc.
“Nghe nói anh Phùng chuyển sang mảng nhân sự vận hành thay vì nhân sự kỹ thuật. Ông Hoàng chấp thuận rồi.”
Tôi không bình luận gì. Lý Kiều cũng không.
Chiều đó Trần Mộc nhắn tin: “Anh biết chuyện Phùng Khải chưa?”
“Biết.”
“Anh thấy thế nào?”
“Không thấy gì đặc biệt.” Và đó là thật. “Người đặt nhầm chỗ thì cần tìm đúng chỗ hơn. Đó không phải là thất bại.”
“Anh rộng lượng.”
“Không phải rộng lượng. Là thực tế.”
Hắn không trả lời thêm câu đó.
Tuần đó, Tô Vĩ cũng tìm tôi một lần nữa.
Lần này hắn đứng ngay trong cửa phòng kỹ thuật, không đợi tôi ra ngoài.
“Anh Lâm, báo cáo fintech của tôi được duyệt. Phần kỹ thuật về Thiên Hà, tôi đã dựa vào tài liệu nội bộ và tham khảo qua Lý Kiều như anh nói.”
Tôi nhìn hắn. “Tốt.”
“Tôi…” Hắn dừng lại, nhìn xuống đất, rồi nhìn lên lại. “Tôi xin lỗi về hôm phỏng vấn. Anh nói anh không giận, nhưng tôi vẫn muốn nói.”
Tôi nhìn hắn một lúc.
“Được rồi,” tôi nói. “Làm tốt tiếp đi.”
Hắn gật đầu, quay đi. Rồi dừng lại.
“Anh Lâm… hôm phỏng vấn, khi anh bước vào phòng, tôi không biết anh là ai. Nếu tôi biết…”
“Điều đó không quan trọng,” tôi nói thật. “Nếu phải biết thứ gì đó về người khác trước thì mới đối xử tử tế, thì anh đang đối xử tử tế vì lý do sai.”
Tô Vĩ im lặng.
“Nghĩ lại đi,” tôi nói. Không phải kết án, chỉ là nói thật.
Hắn gật đầu thêm một lần, rồi đi.
Tôi quay lại màn hình.
Lý Kiều nhìn tôi từ bàn của cô ấy. “Anh không cần đợi người ta xin lỗi mới tha thứ à?”
“Không phải tha thứ,” tôi nói. “Chỉ là không mang theo.”
Cô ấy suy nghĩ câu đó một thoáng. “Khó đấy.”
“Anh đã có đủ thứ để mang rồi. Không cần thêm thứ nặng.”
Chiều tan làm, Trần Mộc đứng chờ tôi ở thang máy, không nhắn tin trước.
Tôi bước ra thấy hắn, dừng lại.
“Anh đứng đây làm gì?”
“Chờ anh.”
“Có việc à?”
Hắn nhìn tôi. “Không. Chỉ đứng đây thôi.”
Tôi nhìn hắn thêm một giây, rồi đi đến bên cạnh hắn.
Chúng tôi đứng chờ thang máy cùng nhau.
“Tối nay anh có rảnh không?” Hắn hỏi.
“Rảnh.”
“Đi đâu không?”
“Anh chọn đi.”
Thang máy đến. Chúng tôi bước vào cùng nhau.
Cửa đóng lại.
Tôi nhìn vào ô kính phản chiếu nhỏ, thấy hai người đứng cạnh nhau trong ô kính nhỏ đó.
Trần Mộc cũng nhìn vào ô kính.
“Trông ổn đấy,” hắn nói.
Tôi nhìn hắn trong gương, hắn đang nhìn tôi.
“Cái gì trông ổn?”
“Anh biết cái gì rồi.”
Tôi không cười, nhưng cảm giác có gì đó trong ngực giãn ra thêm một chút.
Thang máy chạm tầng một. Cửa mở.
Chúng tôi bước ra, đi cạnh nhau qua sảnh.
Ngoài cửa kính lớn, thành phố chiều đang vàng.
Giai đoạn ba hoàn thành sau bảy tuần.
Không có sự cố nào vượt quá khả năng tự xử lý của hệ thống. Cơ chế roll back không được kích hoạt một lần nào.
Vân Hà gọi tôi vào buổi sáng cuối giai đoạn.
“Anh Lâm, phía tôi đã gửi báo cáo lên lãnh đạo. Họ muốn gặp anh trực tiếp để cảm ơn.”
“Không cần thiết.”
“Tôi biết anh sẽ nói vậy.” Giọng cô ấy có chút gì đó ấm. “Nhưng có người muốn gặp anh không phải để cảm ơn. Là muốn bàn về giai đoạn bốn.”
Tôi ngừng lại. “Họ muốn đẩy nhanh?”
“Họ muốn mở rộng. Không chỉ tắt hệ thống cũ, mà muốn dùng Thiên Hà làm nền tảng cho toàn bộ hạ tầng số của phía tôi trong năm năm tới.”
Tôi ngồi im một lúc.
Đây không phải phần tôi đã lên kế hoạch. Nhưng cũng không phải điều tôi không ngờ đến.
“Để tôi nói chuyện với Hoàng Lăng Dương trước.”
“Ông ấy biết rồi. Hai bên đang đàm phán hợp tác chiến lược song song.”
Tôi cười nhẹ. “Ông ấy chạy nhanh thật.”
“Ông ấy chỉ không để lỡ khi nhìn ra cơ hội.” Vân Hà dừng lại một chút. “Giống anh.”
“Tôi không chạy nhanh.”
“Anh chạy đúng hướng. Không giống nhau nhưng kết quả tương tự.”
Tôi ngồi im một lúc với câu đó.
“Khi nào họ muốn gặp?”
“Tuần sau. Anh sắp xếp được không?”
“Được.”
Buổi gặp mặt diễn ra tại trụ sở trung tâm của tập đoàn viễn thông, khác với mọi buổi họp tôi tham dự trước đó.
Phòng họp lớn hơn, bàn dài hơn, người ngồi hai bên đông hơn. Nhưng khi tôi bước vào, cảm giác không khác gì mấy, vì Vân Hà đang ngồi ở một bên bàn, và Trần Mộc đang ngồi phía sau tôi với vai trò đại diện kỹ thuật của Hoàng Lăng.
Buổi họp đi đúng hướng từ đầu đến cuối.
Không phải vì ai cố gắng, mà vì mọi người trong phòng đó đã nhìn thấy ba giai đoạn migration chạy qua và không ai còn hoài nghi về hệ thống nữa.
Khi Chủ tịch tập đoàn viễn thông hỏi tôi câu hỏi cuối cùng: “Anh nghĩ Thiên Hà có thể phát triển đến đâu nữa không?”, tôi không trả lời ngay.
Tôi nhìn xuống tay mình, nghĩ đến căn phòng tám mét vuông, đến màn hình terminal lúc hai giờ sáng, đến dòng log sạch đầu tiên.
Rồi tôi nhìn lên.
“Thiên Hà là một hệ thống mở theo thiết kế,” tôi nói. “Nó không được viết để đứng yên. Nó được viết để lớn theo những hệ thống xung quanh nó.”
“Vậy giới hạn là ở đâu?”
Tôi nghĩ đến tất cả những thứ tôi chưa viết, chưa thiết kế, chưa nhìn thấy chạy.
“Chưa thấy giới hạn đó,” tôi nói thật.
Phòng họp im lặng một nhịp, rồi chủ tịch gật đầu.
Sau buổi họp, Trần Mộc đi cạnh tôi ra sảnh.
“Câu trả lời cuối hay đấy.”
“Là thật thôi.”
“Biết. Vì vậy mới hay.”
Chúng tôi đứng chờ taxi bên ngoài.
Trần Mộc hỏi, không nhìn tôi: “Anh có hài lòng không?”
Tôi nghĩ câu hỏi đó thật sự.
“Có.” Rồi tôi nhìn hắn. “Và anh?”
Hắn quay sang nhìn tôi.
“Có,” hắn nói. Đơn giản, không thêm gì.
Nhưng trong cái đơn giản đó có đủ mọi thứ.
Taxi đến. Chúng tôi lên xe, ngồi cạnh nhau.
Ngoài cửa kính, thành phố chạy qua.
Tôi không nhớ lần cuối mình cảm thấy như thế này. Hoặc có lẽ mình chưa từng cảm thấy như thế này.
Cả hai kiếp.