Chương 11 (Hoàn)
Hoàng Lăng Dương gặp tôi riêng một lần vào cuối tháng đó.
Không phải cuộc họp lớn, không có pháp chế hay các giám đốc đi kèm. Chỉ là ông ta và tôi, trong văn phòng tổng giám đốc tầng ba mươi lăm, uống cà phê lúc bốn giờ chiều.
Ông ta nhìn ra cửa sổ, xuống thành phố bên dưới, rồi nói: “Anh Lâm, tôi muốn hỏi anh một điều thật sự.”
“Hỏi đi, ông tổng.”
“Tại sao anh không xây công ty từ đầu? Với những gì anh có, anh thừa sức.”
Câu hỏi tôi đã tự hỏi mình không ít lần.
“Vì lúc đó tôi không có thứ quan trọng hơn tiền để làm điều đó,” tôi nói.
“Thứ quan trọng hơn tiền là gì?”
“Người hiểu việc mình đang làm.” Tôi nhìn ông ta. “Tiền có thể mua máy chủ, thuê lập trình viên, trả tiền điện. Nhưng không mua được người ngồi cạnh mình và hiểu tại sao từng dòng code quan trọng.”
Hoàng Lăng Dương im lặng.
“Bây giờ anh đã có người đó chưa?”
Tôi nghĩ đến Trần Mộc, đến Lý Kiều, đến Vân Hà.
“Có.”
Ông ta gật đầu, nhìn ra cửa sổ.
“Tôi xây Hoàng Lăng ba mươi năm,” ông ta nói. “Năm đầu tiên tôi không có gì ngoài một phòng thuê và ba nhân viên. Điều giữ tôi lại không phải vốn. Là người tin tôi biết mình đang làm gì.”
Tôi lắng nghe.
“Trần Mộc,” ông ta nói tên hắn đột ngột, “anh ta tin anh từ buổi phỏng vấn đầu tiên. Tôi nhìn thấy.”
Tôi không nói gì.
“Người như anh ấy không dễ tìm.” Ông ta quay sang nhìn tôi. “Tôi chỉ nói vậy thôi.”
Tôi nhìn ông ta, nhận ra đây không phải câu nói xã giao.
“Ông tổng nói vậy để làm gì?”
Hoàng Lăng Dương cầm cốc cà phê lên, nhấp một ngụm.
“Để anh biết rằng những thứ đáng giữ trong cuộc đời không phải lúc nào cũng là hợp đồng hay hệ thống. Tôi mất mười lăm năm mới hiểu ra điều đó.”
Tôi ngồi im với câu đó một lúc.
“Ông tổng không phải kiểu người nói chuyện như thế này.”
Ông ta bật cười khẽ. “Không. Nhưng thỉnh thoảng cũng cần.”
Tôi về đến căn hộ lúc trời đã tối.
Trần Mộc nhắn tin lúc bảy giờ: “Tối nay anh có muốn đến không?”
“Đến đâu?”
“Nhà anh. Anh nấu ăn.”
Tôi đọc tin nhắn đó, đọc lại một lần nữa.
“Anh biết nấu ăn à?”
“Không nhiều. Nhưng mì trứng thì được.”
Tôi nhìn tin nhắn, rồi nhìn ra cửa sổ, rồi nhìn lại tin nhắn.
“Địa chỉ đâu?”
Hắn gửi địa chỉ.
Tôi thay áo, khóa cửa, đi ra ngoài.
Trên xe buýt, tôi nhìn ra cửa sổ và nghĩ đến câu Hoàng Lăng Dương nói.
Những thứ đáng giữ không phải lúc nào cũng là hợp đồng hay hệ thống.
Lần này tôi không cần mười lăm năm mới hiểu.
Mì trứng của Trần Mộc không cầu kỳ.
Nước dùng từ gói gia vị, trứng luộc vừa chín, vài cọng hành lá. Nhưng hắn để ý chừng nước sôi đúng mức và không bao giờ để mì quá chín.
Chúng tôi ngồi ăn ở bàn bếp nhỏ trong căn hộ của hắn. Căn hộ gọn gàng theo kiểu của người không có nhiều thứ nhưng mỗi thứ đều có vị trí.
Sách xếp theo chủ đề, không theo màu sắc. Máy tính đặt vuông vắn trên bàn làm việc. Không có đồ trang trí thừa.
“Anh Trần, anh sống ở đây bao lâu rồi?”
“Bảy năm. Từ khi vào Hoàng Lăng.”
“Không muốn chuyển à?”
“Không có lý do để chuyển.”
Tôi nhìn quanh căn hộ.
“Bây giờ thì có không?”
Hắn nhìn tôi. Câu hỏi đó rõ ràng không phải hỏi về căn hộ.
“Chưa biết,” hắn nói. “Phụ thuộc.”
“Phụ thuộc vào gì?”
“Vào nhiều thứ chưa xảy ra.”
Tôi cầm đũa lên, nhìn tô mì.
“Anh Trần, anh cẩn thận quá.”
“Vì anh đáng để cẩn thận.”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Hắn đang nhìn tôi, bình tĩnh và thẳng thắn theo cái cách chỉ Trần Mộc mới làm được.
“Anh nói thẳng quá lúc này,” tôi nói, giọng không ổn định hẳn.
“Anh nghĩ lúc nào mới là lúc thích hợp?”
Tôi không có câu trả lời cho câu đó.
Chúng tôi ăn hết tô mì, rửa bát, pha trà. Rồi ngồi ra sofa nhỏ ở phòng khách, không bật TV, không mở máy tính.
Trần Mộc đặt tách trà xuống, nhìn về phía cửa sổ.
“Anh Lâm, anh sẽ ở lại thành phố này không?”
“Tại sao hỏi vậy?”
“Vì anh hay nói ‘lần này’ và ‘kiếp này’. Như thể luôn có một lần khác, một kiếp khác.”
Tôi nhìn hắn.
Đây là lần đầu tiên hắn hỏi thẳng về cái cách tôi nói.
“Đó là cách nói,” tôi nói sau một lúc. “Không có ý gì đặc biệt.”
Trần Mộc nhìn tôi. Hắn không hoàn toàn tin câu đó, nhưng hắn cũng không ép.
“Anh sẽ ở lại không?” Hắn hỏi lại, lần này câu hỏi mang ý nghĩa khác, không hỏi về thành phố nữa.
Tôi nhìn hắn.
Trần Mộc ngồi trên chiếc sofa trong căn hộ bảy năm của mình, nhìn tôi với đôi mắt không giấu gì.
Tôi nghĩ đến căn phòng tám mét vuông. Đến hai giờ bốn mươi bảy sáng. Đến tất cả những thứ tôi không kịp nhìn thấy trong kiếp trước.
Và tôi nghĩ đến bảy tháng vừa qua. Đến tiệm mì bà Năm. Đến cà phê hắn mang đến lúc sáu giờ sáng giai đoạn ba. Đến hai chữ “từ lâu” trong tin nhắn đêm hôm đó.
“Ở lại,” tôi nói.
Hắn không nói gì.
Nhưng hắn đưa tay ra, đặt nhẹ lên tay tôi, lòng bàn tay ấm.
Tôi không rút tay lại.
Ngoài cửa sổ, thành phố đang thở trong đêm, và lần đầu tiên từ khi tỉnh dậy trong kiếp này, tôi không nghĩ đến bất kỳ điều gì phải làm tiếp theo.
Chỉ ngồi đây.
Chỉ thế này.
Là đủ rồi.
Một năm sau.
Giai đoạn bốn migration hoàn thành vào một sáng thứ Tư thông thường, không khác gì những buổi sáng thứ Tư khác ngoài một dòng thông báo trong group chat chung của ba bên: Hoàng Lăng, viễn thông, và đội kỹ thuật tích hợp.
“Hệ thống cũ đã tắt hoàn toàn. Toàn bộ tải chạy trên Thiên Hà 3.0. Log sạch.”
Lý Kiều gửi thêm một hàng ký tự phía sau: clap clap clap.
Vân Hà nhắn riêng cho tôi: “Anh Lâm. Cảm ơn.”
Tôi trả lời: “Cảm ơn cô ấy đã tin tưởng.”
Trần Mộc nhắn riêng: “Tối nay?”
Tôi gõ lại: “Tiệm bà Năm.”
Chúng tôi đến đó lúc sáu giờ chiều, ngồi ở bàn gần cửa sổ như mọi lần.
Bà Năm đặt trước mặt chúng tôi hai tô mì và một đĩa đậu phụ chiên.
“Hôm nay có gì vui không mà hai cậu cứ cười cười vậy?”
Tôi nhìn Trần Mộc. Hắn nhìn tôi.
“Xong việc rồi bà ơi,” tôi nói.
Bà Năm gật đầu, quay vào bếp, không hỏi thêm gì. Bà biết đủ rồi.
Chúng tôi ăn trong im lặng quen thuộc, kiểu im lặng không cần lấp đầy.
Giữa bữa, Trần Mộc hỏi: “Tiếp theo là gì?”
Tôi suy nghĩ.
Hợp đồng tư vấn với Hoàng Lăng vẫn còn hai năm. Module fintech đang trong giai đoạn phát triển, Lý Kiều dẫn dắt nhóm với sự hỗ trợ của tôi từ xa. Vân Hà đang chuẩn bị đề xuất mở rộng Thiên Hà sang hai tập đoàn viễn thông khác trong khu vực.
Còn Hoàng Lăng Dương gọi cho tôi tuần trước, hỏi tôi có muốn tham gia hội đồng cố vấn chiến lược công nghệ của tập đoàn không. Không phải cố vấn kiêm nhiệm, không cần ký thêm hợp đồng mới, chỉ là một chiếc ghế ở bàn khi những quyết định lớn được đưa ra.
Tôi nói để nghĩ thêm.
Nhưng có lẽ câu trả lời đã khá rõ.
“Thiên Hà vẫn còn nhiều thứ cần viết,” tôi nói với Trần Mộc. “Module fintech, tích hợp đa quốc gia, xử lý ngôn ngữ tự nhiên cho giao diện hệ thống…”
“Anh đã bắt đầu phác thảo rồi?”
“Bắt đầu trong đầu rồi. Chưa gõ ra.”
“Gõ ra đi.”
Tôi nhìn hắn.
“Anh muốn đọc?”
“Anh muốn xem anh làm.”
Tôi cầm đũa lên, nhìn tô mì, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phố chiều đang bắt đầu lên đèn từng chỗ một. Những chiếc xe máy len lỏi qua nhau. Người bán hàng rong đẩy xe dọc vỉa hè.
Thành phố này tôi đã ở được một năm rưỡi. Không còn là người lạc vào đây nữa.
Tôi nhớ đến buổi sáng tỉnh dậy trong căn phòng trọ tám mét vuông, ngày mười hai tháng ba, đồng hồ chỉ tám giờ. Tôi biết mình phải ngồi xuống chiếc ghế phỏng vấn như thế nào.
Tôi không biết mình sẽ gặp Trần Mộc.
Không biết sẽ có tiệm mì bà Năm. Không biết sẽ có Lý Kiều hỏi về đoạn code khó nhất ba lần, Vân Hà gấp tờ giấy sơ đồ cho vào túi, Hoàng Lăng Dương nói về những thứ đáng giữ trong cuộc đời.
Không biết mình sẽ ngồi ở đây, trong tiệm mì này, cầm đũa, nhìn ra phố, và cảm thấy như mình đang ở đúng chỗ mình cần ở.
“Anh Trần,” tôi nói.
“Gì?”
“Kiếp này anh đang sống tốt.”
Hắn im lặng một nhịp, rồi nhìn sang tôi.
“Lại cái cách nói đó.”
“Thói quen.” Tôi cười. “Không thay đổi được.”
Hắn nhìn tôi một lúc, rồi hắn cũng cười, lần đầu tiên tôi thấy hắn cười thật sự, không phải chỉ nhích khóe môi.
“Được rồi,” hắn nói. “Kiếp này anh cũng đang sống tốt.”
Bà Năm đi ngang qua, nhìn xuống chúng tôi.
“Ăn nhanh lên, nước dùng nguội hết rồi đó.”
Tôi cúi xuống tô mì.
Bên ngoài, thành phố tiếp tục chạy.
Bên trong, mọi thứ ở đúng chỗ của nó.
Thiên Hà vẫn đang chạy, không có lỗi.
Và lần này, tôi đang nhìn thấy nó.
Cùng với người ngồi đối diện tôi qua chiếc bàn gỗ nhỏ trong tiệm mì không biển hiệu, người chưa bao giờ hỏi tôi đang cố gì, muốn gì, cần gì.
Người chỉ ở đó.
Và đó là đủ.
Hơn đủ.