Chương 8
Vân Hà gọi vào tối hôm đó, giọng có gì đó khác.
“Lãnh đạo phía tôi đồng ý migration. Nhưng họ muốn một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Họ muốn anh tham gia trực tiếp vào toàn bộ bốn giai đoạn. Không phải giám sát từ xa. Ngồi cùng nhóm kỹ thuật của chúng tôi.”
Tôi suy nghĩ.
“Tôi có thể. Nhưng cần thông qua Hoàng Lăng Dương trước vì hợp đồng tư vấn của tôi có điều khoản về thời gian làm việc cho bên thứ ba.”
“Biết rồi. Tôi đã nói chuyện với Hoàng tổng chiều nay.”
“Và?”
“Ông ấy đồng ý với một điều kiện ngược lại: Hoàng Lăng muốn cử Trần Mộc tham gia cùng nhóm migration.”
Tôi bật cười nhẹ. “Ông ấy không tin tôi?”
“Ông ấy tin. Nhưng ông ấy muốn nhóm kỹ thuật của Hoàng Lăng học được từ quá trình này.”
Cách Hoàng Lăng Dương suy nghĩ không bao giờ đơn tầng. Tôi đã biết điều đó từ buổi họp đầu tiên.
“Được. Khi nào bắt đầu?”
“Tuần sau. Giai đoạn một, hai tháng.”
“Nhóm anh chị có bao nhiêu người?”
“Tám người kỹ thuật, hai người giám sát vận hành. Anh có yêu cầu gì về thiết lập môi trường không?”
“Anh gửi danh sách yêu cầu kỹ thuật sáng mai.”
Cô ấy dừng lại một chút. “Anh Lâm, cảm ơn. Anh biết không, khi tôi đề xuất migration lên lãnh đạo, có nhiều người nói đây là rủi ro quá lớn. Bảy mươi triệu thuê bao, không thể để có sự cố.”
“Sẽ không có sự cố.”
“Anh tự tin vậy à.”
“Không phải tự tin. Là biết chắc vì đã thiết kế cơ chế dự phòng vào ngay từ đầu.” Tôi nhớ lại đêm ngồi một mình viết Thiên Hà, biết rằng hệ thống này rồi sẽ phải tích hợp với những hệ thống cũ hơn nó. “Anh không thiết kế hệ thống chỉ để chạy trong điều kiện hoàn hảo.”
Vân Hà im lặng một thoáng.
“Ai dạy anh điều đó?”
“Lần trước anh trả lời rồi đó.”
“Không ai. Tự nghĩ ra.” Giọng cô ấy có chút gì đó ấm hơn. “Tôi nhớ. Được rồi, sáng mai chờ email của anh.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn vào màn hình laptop.
Báo Trần Mộc ngay tối đó.
Hắn trả lời trong vòng hai phút. “Hoàng tổng nói với anh trước khi nói với Vân Hà.”
“Anh biết từ khi nào?”
“Chiều nay. Anh định báo anh sau khi Vân Hà gọi.”
“Anh đợi xem tôi phản ứng thế nào trước.”
“Đúng.”
“Và?”
“Và anh nói được. Như anh tưởng.”
Tôi nhìn tin nhắn đó, không rõ tại sao lại thấy hơi buồn cười.
“Anh Trần, anh hay đoán tôi vậy.”
“Không phải đoán. Là quan sát.”
“Quan sát từ khi nào?”
Hắn không trả lời ngay. Khi trả lời, chỉ có hai chữ: “Từ lâu.”
Tôi đọc hai chữ đó, đặt điện thoại xuống bàn, nhìn lên trần nhà.
Căn phòng làm việc của tôi im lặng. Màn hình laptop vẫn đang chạy.
Từ lâu.
Hắn biết tôi từ hôm phỏng vấn, cách đây ba tháng. Với Trần Mộc, ba tháng rõ ràng là đủ để hắn gọi là “từ lâu”.
Hoặc có lẽ không phải thời gian quan trọng. Mà là những gì xảy ra trong thời gian đó.
Tôi mở laptop, bắt đầu soạn danh sách yêu cầu kỹ thuật cho Vân Hà.
Nhưng trong đầu vẫn còn đọng lại hai chữ đó.
Hai tháng migration là hai tháng tôi sống giữa hai văn phòng.
Sáng ở trụ sở viễn thông phía Vân Hà, chiều về tòa nhà Hoàng Lăng hoặc làm từ xa. Tuần nào cũng có ít nhất một buổi mà cả tôi và Trần Mộc ngồi cùng nhóm kỹ thuật của Vân Hà cho đến mười một giờ đêm.
Nhóm của Vân Hà khác nhóm Lý Kiều. Họ im lặng hơn, cẩn thận hơn, hỏi ít câu hơn nhưng câu nào hỏi cũng chính xác. Có lẽ vì họ đã làm việc với hệ thống cũ quá lâu đến mức biết rằng một lỗi nhỏ cũng có thể lan ra thành chuỗi hệ quả không lường trước.
Trần Mộc hòa vào nhóm đó nhanh hơn tôi nghĩ.
Hắn không nhiều lời, không cố gây ấn tượng, chỉ nhìn, hỏi khi cần, và đưa ra nhận xét kỹ thuật đúng lúc. Người ta tự nhiên bắt đầu hỏi hắn những câu không liên quan đến phần việc của hắn.
Một tối, ngồi đợi kết quả vòng kiểm thử giai đoạn hai, Vân Hà ngồi xuống cạnh tôi ở góc phòng.
“Trần Mộc học từ anh hay anh học từ hắn?”
Tôi nhìn Trần Mộc đang đứng giải thích gì đó cho một kỹ sư trẻ của cô ấy.
“Không biết. Có thể cả hai.”
“Anh hay nói không biết.”
“Vì nhiều thứ thật sự không biết.”
Vân Hà nhìn theo hướng tôi nhìn, rồi nói: “Hắn hay nhìn anh.”
Tôi không chắc nghe đúng. “Hả?”
“Khi anh đang giải thích gì đó cho nhóm của tôi, Trần Mộc hay nhìn anh. Không phải kiểu nhìn để học, là kiểu nhìn khác.”
Tôi không biết trả lời câu đó.
Vân Hà cười khẽ, đứng dậy. “Anh đừng để tâm, chỉ là tôi hay quan sát người.”
Nhưng tôi để tâm.
Không phải vì Vân Hà nói mà là vì khi tôi để ý lại, tôi nhận ra mình cũng hay nhìn Trần Mộc mà không nhận ra trước đó.
Cái cách hắn gõ phím, không bao giờ mạnh hơn mức cần thiết. Cái cách hắn lắng nghe, không bao giờ ngắt lời. Cái cách hắn im lặng, không bao giờ khiến người khác cảm thấy mình cần phải lấp đầy khoảng trống đó.
Tôi đã ở cạnh hắn gần bốn tháng và tôi vẫn chưa thấy hắn vội vã một lần nào.
Cuối giai đoạn hai, log kiểm thử sạch hoàn toàn.
Vân Hà thông báo kết quả cho nhóm, giọng bình thản nhưng tôi nhìn thấy vai cô ấy thả ra một chút. Cái cách của người vừa buông được gánh nặng giữ từ lâu.
Tôi hiểu cảm giác đó.
Tan ca hôm đó, Trần Mộc đi cạnh tôi ra bãi giữ xe. Trời đã khuya, đường vắng.
“Giai đoạn ba bắt đầu tuần sau,” hắn nói.
“Ừ.”
“Khó hơn.”
“Biết.”
“Anh lo không?”
Tôi suy nghĩ câu hỏi đó một chút.
“Không lo theo nghĩa lo lắng. Lo theo nghĩa cẩn thận.”
Hắn gật đầu, như thể câu trả lời đó khớp với điều hắn nghĩ.
Chúng tôi đứng ở góc đường chờ xe của hắn đến.
“Anh Trần,” tôi nói, “hôm qua Vân Hà nói với tôi rằng anh hay nhìn tôi.”
Hắn không phản ứng gì ngay lập tức. Không phải kiểu giật mình hay bối rối. Chỉ là im lặng ngắn của người đang cân nhắc.
“Vân Hà quan sát tốt.”
Tôi nhìn hắn. “Đó là toàn bộ câu trả lời của anh?”
“Chưa.” Xe của hắn đến, hắn mở cửa, rồi quay lại nhìn tôi. “Anh cũng hay nhìn tôi.”
Cửa xe đóng lại.
Tôi đứng nhìn chiếc xe lăn bánh đi, một mình trên vỉa hè đêm, và nhận ra mình đang mỉm cười mà không biết từ lúc nào.