Chương 7
Tháng tiếp theo diễn ra theo một nhịp điệu mà tôi không ngờ mình sẽ quen.
Thứ Hai và Thứ Tư, tôi làm việc với nhóm Lý Kiều ở tòa nhà Hoàng Lăng. Thứ Ba và Thứ Năm, làm từ xa trong căn hộ, chỉ mở laptop và code từ sáng đến đêm. Thứ Sáu thường có một cuộc họp với Trần Mộc để đồng bộ tiến độ.
Và cứ mỗi tuần một lần, thường là tối Thứ Sáu hoặc Thứ Bảy, chúng tôi đến tiệm mì của bà Năm.
Không ai chủ động đặt thành thông lệ. Nó tự trở thành như vậy.
Lần thứ ba, bà Năm đặt thêm một đĩa đậu phụ chiên lên bàn mà không ai gọi. “Hai cậu ăn đi, hôm nay đậu ngon.”
Lần thứ tư, bà biết Trần Mộc uống trà thay cà phê sau tám giờ tối, và biết tôi thích mì thêm nước dùng không thêm mì.
Trần Mộc không bao giờ nhắc đến công việc trong những buổi ăn đó. Tôi cũng không. Chúng tôi nói về đủ thứ, phim tài liệu, kiến trúc tòa nhà cũ, loại cây trồng ven đường tên gì, tại sao bầu trời thành phố ban đêm màu cam chứ không phải màu đen.
Tôi không biết tại sao mình nói chuyện dễ với hắn hơn với hầu hết người khác.
Có lẽ vì hắn không bao giờ hỏi những câu không cần hỏi.
Tuần thứ sáu, Tô Vĩ tìm đến tôi.
Hắn đứng trước cửa phòng kỹ thuật lúc tôi chuẩn bị ra về, dáng điệu không tự nhiên.
“Anh Lâm, anh có rảnh không? Anh muốn hỏi anh một chuyện.”
Lý Kiều đang ngồi sau lưng tôi, tiếp tục nhìn màn hình, không hỏi gì.
Tôi nhìn Tô Vĩ. “Hỏi đi.”
“Ở đây không… không tiện lắm.” Hắn đảo mắt về phía Lý Kiều.
Tôi đi ra hành lang. Hắn theo ra.
“Anh đang viết báo cáo về Thiên Hà cho phòng sản phẩm,” Tô Vĩ bắt đầu, giọng nhanh hơn bình thường. “Anh muốn hỏi xem… nếu anh muốn hiểu sâu hơn về kiến trúc hệ thống, anh có thể…”
“Không,” tôi nói.
Hắn khựng lại.
“Không theo nghĩa gì?”
“Theo nghĩa anh không tư vấn riêng cho cá nhân ngoài phạm vi hợp đồng. Nếu báo cáo của anh cần thông tin kỹ thuật chính xác, làm việc qua bộ phận kỹ thuật và đề nghị Lý Kiều hỗ trợ.”
Tô Vĩ nhìn tôi. “Tôi chỉ muốn hỏi vài câu thôi…”
“Hỏi Lý Kiều.” Tôi quay vào phòng.
“Anh Lâm.” Hắn gọi lại.
Tôi dừng chân nhưng không quay lại.
“Hôm phỏng vấn… anh có nghe không?”
Tôi quay sang nhìn hắn. Lần đầu tiên tôi thực sự nhìn thẳng vào mặt hắn từ khi tái ngộ.
“Nghe.”
“Anh… anh không giận à?”
Tôi suy nghĩ câu hỏi đó thật sự một thoáng.
“Không.” Và tôi không nói dối. “Hôm đó anh làm điều hầu hết người ta sẽ làm khi thấy CV của tôi. Không có gì đặc biệt để giận.”
Tô Vĩ im lặng.
“Nhưng,” tôi tiếp, “điều đó không có nghĩa là anh nợ tôi một sự giải thích, và cũng không có nghĩa là tôi cần nghe nó. Làm tốt báo cáo của anh đi. Đó là thứ quan trọng hơn.”
Tôi bước vào phòng.
Tối đó, trong tiệm mì bà Năm, tôi kể cho Trần Mộc nghe chuyện Tô Vĩ.
Hắn nghe xong, nhìn vào tô mì của mình.
“Anh không tức à?”
“Bảo rồi. Không.”
“Thật không?”
“Thật.” Tôi nhấp thêm một ngụm trà. “Anh biết điều gì kỳ lạ không? Kiếp trước… anh ý là, trước đây, khi còn không có gì trong tay, anh hay tức lắm. Cái kiểu tức không biết đặt vào đâu. Nhưng bây giờ…”
Tôi dừng lại, nhận ra mình vừa nói gần đúng sự thật hơn mức cần thiết.
Trần Mộc nhìn tôi.
“Kiếp trước là sao?”
“Cách nói.” Tôi nhấc đũa lên. “Ý anh là trước đây, khi còn khó khăn.”
Hắn nhìn tôi thêm một giây, rồi quay lại tô mì của hắn.
“Người có thứ gì trong tay thường không còn cần phải tức nữa,” hắn nói.
Tôi nghĩ câu đó một lúc.
“Không hẳn. Thứ làm anh không tức là biết mình đang đứng ở đâu. Dù có hay không có gì trong tay.”
Bà Năm đi ngang, đổ thêm nước trà.
Bên ngoài cửa sổ, phố xá về đêm vẫn đang chạy.
Tháng thứ ba, Thiên Hà 3.0 chính thức đi vào vận hành toàn bộ trên hệ thống Hoàng Lăng.
Không có buổi lễ. Không có tiệc mừng. Chỉ là một buổi sáng thứ Hai, Lý Kiều gửi vào group chat kỹ thuật một tin nhắn: “3.0 live hoàn toàn từ 00:00 tối qua. Log sạch. Không có incident.”
Tôi đọc tin nhắn đó trong căn hộ, cốc cà phê trên tay, ánh sáng sáng sớm lọt qua cửa sổ.
Không phải cảm giác hào hứng. Là cảm giác yên lặng, như khi đặt xuống một vật nặng đã mang quá lâu.
Trần Mộc gọi lúc tám giờ sáng.
“Chúc mừng.”
“Cảm ơn anh.”
Im lặng một nhịp ngắn. Với Trần Mộc, những nhịp im lặng đó thường không trống rỗng.
“Anh ổn không?” Hắn hỏi.
Câu hỏi bất ngờ. Hắn không hay hỏi câu đó.
“Ổn.” Tôi nhìn ra cửa sổ. “Chỉ là… không biết phải cảm thấy thế nào khi xong rồi.”
“Xong cái này chưa phải xong hết.”
“Biết.”
“Module fintech vẫn còn. Migration với Vân Hà vẫn còn.”
“Biết.”
“Và…” Hắn dừng lại một nhịp không thông thường. “Còn những thứ khác.”
“Những thứ khác là gì?”
Đầu dây im lặng dài hơn.
“Không biết. Tùy anh.”
Tôi nhìn xuống cốc cà phê, rồi nhìn lên trần nhà.
“Anh Trần, chiều nay anh rảnh không?”
“Rảnh.”
“Đi bộ không? Anh chưa biết nhiều về thành phố này lắm.”
Im lặng ngắn.
“Được. Mấy giờ?”
“Ba giờ, dưới sảnh tòa nhà anh.”
Chúng tôi đi bộ ba tiếng đồng hồ theo con đường dọc sông, không có điểm đến định sẵn.
Trần Mộc biết tên hầu hết các công trình kiến trúc chúng tôi đi qua, nguồn gốc, năm xây dựng. Tôi hỏi, hắn trả lời, không hỏi ngược lại tại sao tôi muốn biết.
Đến một cây cầu cũ, chúng tôi dừng lại nhìn xuống sông.
Ánh chiều tà đổ lên mặt nước màu đồng.
“Anh Trần,” tôi bắt đầu, không hoàn toàn biết mình sắp nói gì, “anh có khi nào cảm thấy mình đang sống bù không?”
Hắn nhìn sang tôi.
“Bù là sao?”
“Bù cho thứ gì đó đã không xảy ra trước đó. Như thể… thời gian không đủ và anh phải cố gắng gấp đôi để bù lại.”
Trần Mộc im lặng, nhìn ra sông.
“Anh đã mất thứ gì đó à?”
Tôi nghĩ đến kiếp trước. Đến căn phòng tám mét vuông. Đến hai giờ bốn mươi bảy sáng.
“Có. Mất thời gian.”
“Bao lâu?”
“Không tính được. Nhưng đủ để biết mình không muốn mất thêm nữa.”
Trần Mộc quay sang nhìn tôi.
Ánh chiều rọi lên mặt hắn, làm hắn trông khác đi một chút. Không già hơn hay trẻ hơn, chỉ là… thật hơn.
“Anh cũng vậy,” hắn nói. “Bảy năm làm việc ở Hoàng Lăng, anh giỏi việc của mình, nhưng anh không có nhiều thứ ngoài việc đó.”
Tôi nhìn hắn. “Tại sao anh kể tôi nghe chuyện này?”
“Vì anh hỏi.”
“Anh không hỏi gì cả.”
“Anh hỏi câu đủ để anh trả lời.”
Tôi nhìn hắn thêm một lúc, rồi nhìn ra sông.
Chúng tôi đứng đó đến khi trời nhá nhem tối, không ai nói thêm gì, mà không ai cảm thấy cần phải nói thêm gì.
Khi quay đi, Trần Mộc hỏi: “Về tiệm bà Năm không?”
“Hôm nay không phải cuối tuần.”
“Không cần phải cuối tuần.”
Tôi nhìn hắn, nhận ra đây là lần đầu tiên hắn chủ động đề xuất ngoài lịch quen thuộc.
“Được,” tôi nói.
Chúng tôi đi về phía tiệm mì, bóng hai người đổ dài trên vỉa hè dưới ánh đèn đường.