Chương 6
Cuộc họp fintech diễn ra vào một buổi chiều tháng sau, phòng họp tầng ba mươi hai lần nữa.
Lần này người tham dự đông hơn. Ngoài Hoàng Lăng Dương và các phó tổng còn có thêm đại diện từ một quỹ đầu tư nước ngoài, và một người tôi không ngờ sẽ thấy: Trưởng nhóm sản phẩm từ một tập đoàn viễn thông lớn, tên Vân Hà, mà Hoàng Lăng đang xúc tiến đàm phán hợp tác.
Tôi đến đúng giờ, ngồi vào vị trí mà Trần Mộc đã chuẩn bị cho tôi, cạnh hắn, không phải ở góc tường như lần trước.
Buổi họp bắt đầu bằng phần giới thiệu chiến lược fintech của Hoàng Lăng. Phó tổng phụ trách mảng mới trình bày kế hoạch mở rộng trong mười hai tháng tới. Nghe ba phút đầu, tôi đã thấy có ba điểm không khớp với thực tế kỹ thuật của Thiên Hà 3.0.
Tôi ghi vào tờ giấy nhỏ, đẩy sang cho Trần Mộc.
Hắn đọc, gật đầu nhẹ, không làm gián đoạn buổi họp.
Đến phần thảo luận, đại diện quỹ đầu tư lên tiếng đầu tiên, hỏi về khả năng mở rộng hệ thống khi lượng giao dịch tăng gấp mười lần trong hai năm.
Tôi không chờ ai gọi tên.
“Thiên Hà 3.0 xử lý được mức tăng đó mà không cần nâng cấp phần cứng,” tôi nói. “Nhưng con số gấp mười trong hai năm giả định Hoàng Lăng giữ được tốc độ tăng trưởng đang có. Nếu tốc độ nhanh hơn hoặc mô hình giao dịch thay đổi, cần đánh giá lại.”
Đại diện quỹ đầu tư nhìn tôi. “Anh là?”
Trần Mộc trả lời thay. “Lâm Thư, người thiết kế hệ thống Thiên Hà.”
Phòng họp thay đổi âm điệu theo một cách tinh tế. Tôi đã quen với cái thay đổi đó. Người ta nhìn tôi khác đi một chút, không hẳn tôn trọng hơn, mà là chú ý hơn.
Vân Hà, người ngồi phía bên kia bàn, lên tiếng.
“Anh Lâm, phía chúng tôi đang vận hành một hệ thống xử lý dữ liệu thuê bao di động trên nền tảng cũ. Nếu tích hợp với Thiên Hà, thời gian migration ước tính bao lâu?”
Câu hỏi kỹ thuật, đặt thẳng, không vòng vo.
Tôi nhìn cô ấy, đánh giá nhanh. Vân Hà ngoài ba mươi tuổi, ăn mặc gọn gàng, không đeo trang sức, cách đặt câu hỏi của người đã làm việc trực tiếp với hệ thống chứ không phải người chỉ đọc báo cáo.
“Phụ thuộc vào kiến trúc hiện tại của anh chị,” tôi trả lời. “Nếu cho tôi xem tài liệu kỹ thuật, có thể ước tính chính xác hơn trong vòng một tuần.”
Vân Hà nhìn tôi một giây, rồi mở laptop, gõ một đoạn ngắn.
“Anh có địa chỉ email không? Tôi gửi tài liệu ngay hôm nay.”
Tôi ghi số điện thoại và email lên tờ giấy, đẩy qua bàn.
Hoàng Lăng Dương ngồi im quan sát từ đầu, lúc này mới lên tiếng.
“Ý kiến của anh Lâm về timeline fintech tổng thể?”
Tôi suy nghĩ một thoáng. Không phải vì không biết, mà vì câu trả lời này sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của nhiều người trong phòng.
“Kế hoạch mười hai tháng trong bản trình bày vừa rồi sẽ không đủ,” tôi nói thẳng. “Không phải vì hệ thống không làm được, mà vì đội ngũ kỹ thuật cần thêm thời gian để hiểu Thiên Hà đủ sâu để vận hành trong môi trường fintech có yêu cầu độ tin cậy cao hơn mọi mảng khác. Mười tám tháng thực tế hơn.”
Phó tổng phụ trách mảng mới nhìn tôi với ánh mắt không mấy thoải mái.
Hoàng Lăng Dương gật đầu một lần. “Ghi nhận.”
Sau buổi họp, Vân Hà bắt tay tôi trước khi ra về.
“Anh nói thẳng hơn tôi tưởng.”
“Phòng họp đông người không phải lý do để nói vòng.”
Cô ấy cười nhẹ. “Hôm nào có thể ngồi riêng nói chuyện kỹ thuật không?”
“Được.”
Trên đường về, Trần Mộc đi cạnh tôi đến thang máy.
“Phó tổng Nguyễn giận rồi đó,” hắn nói.
“Biết.”
“Không sao à?”
Tôi nhấn nút thang máy. “Nếu một năm rưỡi sau hệ thống chạy ổn thay vì một năm hệ thống chạy lỗi, ông ấy sẽ không còn giận nữa.”
Trần Mộc im lặng một lúc.
“Anh nghĩ dài,” hắn nói cuối cùng, giọng không phê phán, chỉ ghi nhận.
Thang máy đến. Chúng tôi bước vào.
Tôi nhìn vào ô kính phản chiếu nhỏ, thấy Trần Mộc đứng cạnh tôi, nhìn thẳng ra phía trước.
Thứ gì đó rất bình thường về cảnh đó. Và vì bình thường nên tôi mới để ý.
Vân Hà gửi tài liệu kỹ thuật vào tối hôm đó.
Tôi ngồi đọc đến gần hai giờ sáng. Hệ thống của phía viễn thông cũ hơn tôi nghĩ, kiến trúc từ những năm đầu thập niên, nhưng được bảo trì cẩn thận đến mức đáng ngạc nhiên. Ai đó đã dành nhiều năm để giữ cho nó không chết, dù nó lẽ ra đã lỗi thời từ lâu.
Tôi gửi email cho Vân Hà lúc hai giờ mười bảy sáng.
“Đọc xong. Người bảo trì hệ thống này giỏi. Migration khả thi, khoảng bảy đến chín tháng nếu làm song song không ngắt dịch vụ. Khi nào anh chị rảnh gặp nói chuyện?”
Sáng hôm sau, cô ấy trả lời lúc bảy giờ.
“Anh đọc đêm qua à. Người bảo trì đó là tôi. Trưa nay được không?”
Tôi nhìn tin nhắn đó, hiểu thêm một điều về Vân Hà.
Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê trung lập, không thuộc địa bàn của bên nào. Vân Hà đến đúng giờ, không mang trợ lý, mang theo một chiếc laptop và một tập tài liệu in sẵn.
Cô ấy đặt thẳng vào vấn đề ngay từ phút đầu.
“Phía tôi có bảy mươi triệu thuê bao active. Không thể có downtime dù chỉ một giờ trong quá trình migration. Anh đề xuất làm song song, nhưng song song ở đây cụ thể là gì?”
Tôi vẽ sơ đồ ra tờ giấy.
“Chia thành bốn giai đoạn. Giai đoạn đầu chỉ migrate dữ liệu lịch sử, không ảnh hưởng giao dịch thực. Giai đoạn hai chạy Thiên Hà song song với hệ thống cũ, so sánh kết quả để phát hiện sai lệch. Giai đoạn ba chuyển dần traffic theo từng vùng địa lý, bắt đầu từ vùng ít giao dịch nhất. Giai đoạn bốn tắt hệ thống cũ.”
Vân Hà nhìn sơ đồ, gõ nhẹ ngón tay lên bàn.
“Giai đoạn ba rủi ro nhất.”
“Đúng.”
“Anh có phương án dự phòng không?”
“Có. Nếu phát hiện sai lệch trong giai đoạn ba, tự động roll back về hệ thống cũ trong vòng mười lăm giây. Không cần can thiệp tay.”
Cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi. “Mười lăm giây đủ không?”
“Đủ. Anh thiết kế điểm roll back vào kiến trúc từ đầu, không phải vá vào sau.”
Vân Hà im lặng dài hơn lần trước.
“Anh đã từng làm migration quy mô này chưa?”
Câu hỏi thẳng thắn nhất cô ấy hỏi từ đầu đến giờ.
Tôi cũng trả lời thẳng. “Chưa. Nhưng anh đã thiết kế Thiên Hà có tính đến trường hợp này ngay từ kiến trúc gốc.”
“Tại sao?”
“Vì anh biết hệ thống tốt nhất là hệ thống có thể thay thế được mà không làm gián đoạn người dùng.”
Vân Hà nhìn tôi một lúc.
“Ai dạy anh điều đó?”
“Không ai. Tự nghĩ ra.”
Cô ấy cười, lần đầu tiên từ đầu buổi gặp.
“Anh nói chuyện kỳ lạ.”
“Kỳ lạ theo nghĩa nào?”
“Theo nghĩa tốt.” Cô ấy đóng laptop lại. “Tuần sau tôi báo cáo với lãnh đạo phía tôi. Nếu họ đồng ý, chúng ta bắt đầu giai đoạn một sớm nhất có thể.”
“Anh sẵn sàng khi nào cũng được.”
Chúng tôi đứng dậy. Cô ấy nhìn sơ đồ tôi vẽ còn nằm trên bàn.
“Anh để lại tờ giấy này không?”
“Giữ đi.”
Cô ấy cẩn thận gấp tờ giấy lại, đặt vào túi.
Tôi đi về phía bến xe buýt.
Điện thoại rung. Trần Mộc: “Gặp Vân Hà xong rồi?”
“Xong.”
“Thế nào?”
“Cô ấy bảo trì hệ thống cũ đó một mình trong nhiều năm.”
Im lặng một lúc. Rồi: “Vân Hà giỏi. Anh đánh giá đúng.”
“Biết rồi.” Tôi nhìn ra cửa xe buýt, thấy thành phố đang chuyển sang chiều tà. “Anh Trần, anh đã bao giờ tự hỏi tại sao người giỏi thường phải làm việc một mình không?”
Hắn không trả lời ngay.
“Anh đang hỏi về Vân Hà hay hỏi về anh?”
Tôi nhìn xuống điện thoại, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ xe buýt.
“Cả hai.”
Trần Mộc gõ gì đó một lúc, rồi gửi: “Vì người giỏi thường di chuyển nhanh hơn những người xung quanh. Không phải họ không muốn có người đi cùng. Chỉ là khó tìm.”
Xe buýt dừng ở trạm tôi.
Tôi đọc tin nhắn đó, bước xuống xe, đứng im trên vỉa hè một lúc.
Gió chiều thổi qua, mang theo mùi bánh mì từ xe đẩy góc đường.
Khó tìm.
Không phải không tìm được.