Chương 5
Quán Trần Mộc đưa tôi đến là một tiệm mì nhỏ nằm trong một con hẻm không có biển hiệu.
Chủ quán là một bà cụ tóc trắng ngồi sau chiếc nồi nước dùng lớn bằng đất nung, tay cầm muôi khuấy đều đặn, mắt không nhìn lên khi chúng tôi bước vào.
“Hai tô như thường,” Trần Mộc nói, ngồi xuống chiếc bàn gỗ thấp gần cửa sổ.
Tôi ngồi đối diện hắn.
“Anh hay đến đây?”
“Mỗi tuần một lần. Bà Năm này nấu nước dùng sáu tiếng đồng hồ mỗi ngày.” Hắn đặt điện thoại úp xuống bàn. “Anh thích mì không?”
“Thích.”
“Ăn mì ăn liền nhiều?”
Tôi nhìn hắn. “Sao anh hỏi vậy?”
“Vì hôm anh ký hợp đồng, anh đi bộ ra bến xe buýt thay vì gọi taxi. Và anh uống cà phê hòa tan trong phòng kỹ thuật hôm nay, không phải cà phê của tòa nhà.”
Tôi không trả lời ngay.
“Thói quen,” tôi nói cuối cùng. “Không phải vì thiếu tiền.”
“Biết.” Hắn không hỏi thêm.
Bà Năm bưng ra hai tô mì bốc khói, đặt xuống không nói gì. Nước dùng trong vắt, màu hổ phách, mùi thơm lan ra làm dạ dày tôi co lại vì đói.
Chúng tôi ăn trong im lặng một lúc.
“Anh nghĩ fintech sẽ thế nào?” Trần Mộc hỏi.
Tôi biết hắn không hỏi về cảm xúc cá nhân. Hắn hỏi về kỹ thuật.
“Hoàng Lăng nếu muốn vào fintech đúng nghĩa thì cần ít nhất ba thứ: hệ thống xác thực giao dịch thời gian thực, cơ chế phòng chống gian lận tự động, và hạ tầng tuân thủ pháp lý đa vùng.” Tôi nhấc đũa lên, suy nghĩ. “Thiên Hà 3.0 làm được phần hạ tầng cơ bản. Hai phần còn lại cần phát triển thêm.”
“Bao lâu?”
“Nếu nhóm Lý Kiều đủ người và đủ tài nguyên, sáu tháng. Nếu Hoàng Lăng tiếp tục làm theo kiểu hiện tại, một năm rưỡi.”
Trần Mộc gật đầu, ghi nhớ không cần viết ra.
“Anh sẽ báo cáo với Hoàng tổng?”
“Anh báo cáo với Hoàng tổng. Anh chỉ cần anh xác nhận.”
Tôi nhìn hắn. Cái cách hắn phân vai như thế, rõ ràng không làm nhỏ bất kỳ ai, tôi bắt đầu hiểu tại sao hắn đứng được ở vị trí kiến trúc sư hệ thống cấp cao trong một tập đoàn lớn như Hoàng Lăng mà không gây ra thù địch.
“Anh Trần làm ở Hoàng Lăng bao lâu rồi?”
“Bảy năm.”
“Trước đó?”
Hắn ăn thêm một miếng mì trước khi trả lời. “Làm freelance. Viết hệ thống cho mấy startup.”
“Rồi sao vào Hoàng Lăng?”
“Vì Hoàng tổng đọc một bài viết kỹ thuật anh đăng lên, gọi điện hỏi thẳng có muốn vào không.”
Tôi nhìn hắn. “Và anh vào.”
“Và anh vào.” Hắn uống thêm một thìa nước dùng. “Anh không bao giờ hiểu tại sao người ta lại từ chối những lời mời thẳng thắn.”
Tôi nhớ đến cái cách tôi bước vào phòng phỏng vấn với áo phông và ba năm “thất nghiệp” trong CV. Cũng là một kiểu lời mời thẳng thắn theo cách riêng của nó.
Bà Năm đi ngang qua, đặt thêm một đĩa rau lên bàn mà không ai gọi.
“Hai cậu nhìn mỏng quá, ăn thêm đi,” bà nói, rồi đi vào bếp.
Trần Mộc nhìn đĩa rau, rồi nhìn tôi.
“Anh chưa bao giờ bị bà Năm nói mỏng quá,” hắn nói.
“Vậy thì anh đang khinh tôi đấy à?”
“Không.” Hắn cầm đũa gắp rau. “Chỉ là ghi nhận thực tế.”
Chúng tôi ở lại quán đến gần chín giờ tối. Không phải vì còn nhiều chuyện để nói, mà vì mì ngon và ghế thoải mái và không ai nhìn vào điện thoại.
Khi ra về, đứng trước cửa hẻm, Trần Mộc nói: “Tuần sau anh có lịch họp fintech với Hoàng tổng. Anh tham dự được không?”
“Được.”
“Không cần mặc vest.”
Tôi bật cười. “Tưởng anh muốn tôi mặc vest.”
“Hôm đó thì không cần,” hắn nói nghiêm túc. “Hôm đó anh cần họ tập trung vào những gì anh nói, không phải những gì anh mặc.”
Tôi nhìn hắn một lúc.
“Anh hiểu người lạ thật.”
Hắn không trả lời câu đó.
Chúng tôi đi hai hướng khác nhau trong đêm.
Tô Vĩ gặp lại tôi vào một buổi sáng thứ Hai không có lịch trước.
Tôi đang ngồi ở quán cà phê gần tòa nhà Hoàng Lăng, chờ Lý Kiều đến để đi qua bộ phận kỹ thuật giải quyết một vấn đề phát sinh từ đêm hôm trước. Tôi có laptop mở trước mặt, cốc cà phê bên tay phải, không mặc vest.
Hắn bước vào, nhìn quanh, rồi nhìn thấy tôi.
Khuôn mặt hắn có sự thay đổi rất nhanh, cái thứ người ta gọi là “giật mình được che giấu kịp”. Hắn bước đến.
“Lâm Thư?”
Tôi ngẩng đầu lên. “Tô Vĩ.”
Hắn nhìn tôi, nhìn laptop, nhìn quán cà phê, rồi nhìn lại tôi như người đang cố ghép những mảnh lại với nhau.
Tô Vĩ, tôi nhớ, đã trúng tuyển vào Hoàng Lăng đợt đó. Hắn vào làm ở phòng phát triển sản phẩm. Tôi biết điều này vì trong bốn tuần qua, tôi đã gặp hắn đúng một lần trong thang máy, và hắn nhìn tôi như nhìn người giao đồ ăn lạc vào tầng sai.
“Anh cũng… làm ở đây à?” Hắn hỏi, giọng cố ý trung lập nhưng có gì đó không trung lập.
“Không hẳn.”
Hắn không hiểu câu đó, nhưng cũng không hỏi thêm vì Lý Kiều vừa bước vào, nhìn thấy tôi, gật đầu và đi thẳng lại.
“Anh Lâm, xem log đêm qua chưa? Cái lỗi ở module đồng bộ xuất hiện lại.”
“Xem rồi. Không phải lỗi module, là lỗi cấu hình ở tầng dưới. Đi lên, anh chỉ trực tiếp.”
Lý Kiều gật đầu, quay sang nhìn Tô Vĩ một giây, rồi nhìn lại tôi. Không hỏi gì.
Tôi đóng laptop, đứng dậy.
“Tô Vĩ,” tôi nói, “hôm nay anh có việc gì với tôi không?”
Hắn lắc đầu, hơi nhanh quá.
“Không. Không có gì.”
Tôi gật đầu và đi theo Lý Kiều ra cửa.
Buổi chiều hôm đó, tôi nghe Lý Kiều vô tình nhắc đến tên Tô Vĩ trong một cuộc trò chuyện với đồng nghiệp. Hắn đang làm báo cáo phân tích thị trường fintech, và hóa ra hắn đang nghiên cứu về Thiên Hà như một case study cho phòng phát triển sản phẩm.
Tôi nghe rồi không nói gì.
Tối đó Trần Mộc nhắn tin hỏi buổi sáng có gì không.
“Gặp lại người ngồi bên cạnh hôm phỏng vấn,” tôi trả lời. “Người cười sau lưng anh về ba năm thất nghiệp.”
“Hắn phản ứng thế nào?”
“Không biết phải phản ứng gì.”
Trần Mộc im lặng một lúc, rồi gửi: “Thường thì những người như vậy có hai hướng. Hoặc tránh mặt, hoặc cố gần lại.”
“Hắn sẽ cố gần lại,” tôi đoán.
“Sao anh chắc?”
“Vì hắn đang viết báo cáo về Thiên Hà.”
Trần Mộc không trả lời thêm gì nữa về chuyện đó. Hắn chuyển sang hỏi về lỗi module đêm hôm trước, và chúng tôi nói chuyện kỹ thuật đến gần mười một giờ đêm.
Nhưng trước khi ngủ, tôi nằm nhìn lên trần nhà căn hộ mới của mình, và nghĩ đến cái nhìn của Tô Vĩ lúc sáng.
Không có cảm giác hả hê. Không có cảm giác gì nhiều.
Chỉ là một sự ghi nhận bình thản: cuộc đời đôi khi sắp đặt theo kiểu không cần mình phải làm gì, mà nó tự diễn ra.
Tôi nhắm mắt.
Bên ngoài cửa sổ, hàng cây ven đường đang thở trong đêm.