Chương 4
Buổi demo thứ Sáu xảy ra khác với kế hoạch.
Tôi ngồi ở góc phòng như đã nói với Trần Mộc, mang theo laptop và cà phê mua dưới sảnh. Trần Mộc đứng cạnh màn hình chiếu, trình bày các số liệu hiệu năng của Thiên Hà 3.0 với giọng bình tĩnh, chuyên nghiệp, không thừa một từ.
Hoàng Lăng Dương ngồi đầu bàn, hai bên là phó tổng và các giám đốc bộ phận.
Phùng Khải ngồi giữa, mặt không còn căng như dây đàn mà đã chuyển sang dạng khác, kiểu mặt của người đang cố thể hiện rằng mình đã biết chuyện này từ trước.
Trình bày được mười lăm phút, một giám đốc bộ phận kinh doanh ngắt lời Trần Mộc.
“Trần kỹ sư, anh nói Thiên Hà 3.0 xử lý được toàn bộ cụm dữ liệu thời gian thực của mảng viễn thông. Nhưng theo anh hiểu, nếu Hoàng Lăng tiếp tục mở rộng sang mảng fintech trong năm sau, hệ thống có chịu tải được không?”
Trần Mộc dừng lại một nhịp.
Tôi ngẩng đầu khỏi màn hình laptop.
Đây là câu hỏi hắn không thể trả lời được, vì mảng fintech có đặc thù kiến trúc dữ liệu khác hoàn toàn. Hắn biết về Thiên Hà đủ để trình bày, nhưng không đủ để trả lời câu hỏi mở rộng như thế này.
Trần Mộc không do dự, nhìn về phía tôi.
Cả phòng nhìn theo.
Tôi đặt cốc cà phê xuống, đứng dậy từ góc phòng, đi về phía màn hình chiếu.
Tôi không nhìn Phùng Khải, không nhìn các giám đốc xung quanh. Tôi nhìn thẳng vào màn hình số liệu.
“Phụ thuộc vào kiến trúc fintech mà Hoàng Lăng nhắm đến,” tôi nói. “Nếu là mô hình thanh toán trung gian truyền thống, Thiên Hà 3.0 đủ tải và còn dư. Nếu Hoàng Lăng muốn xây hệ thống giao dịch tần số cao, cần thêm một module bổ sung, khoảng bốn đến sáu tháng để phát triển.”
Phòng họp im lặng.
Giám đốc kinh doanh nhìn tôi, vẻ mặt không che giấu sự ngạc nhiên. “Anh là…”
“Lâm Thư.” Tôi không giải thích thêm.
Hoàng Lăng Dương lên tiếng. “Anh Lâm là người viết Thiên Hà.” Ông ta nói đơn giản, không nhấn mạnh, như thể đó là thông tin đương nhiên.
Phùng Khải nhìn xuống mặt bàn.
Tôi tiếp tục. “Hoàng Lăng có kế hoạch mở rộng fintech không? Nếu có, tôi cần thêm thông tin về lộ trình để đánh giá chính xác hơn.”
Hoàng Lăng Dương nhìn tôi, rồi nhìn sang giám đốc kinh doanh.
“Thảo luận chi tiết sau,” ông ta nói. “Họp tiếp đi.”
Tôi quay về góc phòng, ngồi xuống, cầm lại cốc cà phê.
Trần Mộc tiếp tục trình bày, nhưng trước khi quay lại màn hình, hắn nhìn tôi rất nhanh.
Tôi không hiểu cái nhìn đó là gì. Nhưng nó không phải là cái nhìn hắn dành cho người khác trong phòng này.
Sau khi họp tan, khi người cuối cùng bước ra khỏi phòng, Phùng Khải đi ngang qua tôi, dừng lại.
“Anh Lâm…”
Tôi nhìn hắn, đợi.
Hắn mở miệng rồi đóng lại, rồi mở lại. “Hôm phỏng vấn…”
“Thôi được rồi,” tôi nói. Không cần hắn xin lỗi. Không cần nghe. “Anh đi đi.”
Hắn gật đầu, bước đi nhanh.
Tôi đứng lại một mình trong phòng họp, nhìn ra ngoài cửa sổ tầng ba mươi hai.
Thành phố rõ nét hôm nay, trời quang không mưa.
Bên dưới, những chiếc xe nhỏ bằng hạt đậu di chuyển qua lại trên đường.
Tôi nghĩ đến căn phòng trọ tám mét vuông, đến bàn phím cũ mòn, đến những đêm gõ code một mình không ai biết mình đang làm gì.
Rồi tôi nghĩ đến cuộc họp vừa rồi, đến câu hỏi về fintech, đến ánh mắt Trần Mộc.
Thứ gì đó đang bắt đầu xây dựng ở đây, lớn hơn hai trăm tỷ, lớn hơn một hợp đồng tư vấn.
Tôi chưa biết nó sẽ trở thành gì.
Nhưng lần này, tôi có thời gian để tìm hiểu.
Tôi chuyển ra khỏi căn phòng trọ tám mét vuông vào cuối tháng đó.
Không phải vì bị bắt buộc. Không phải vì có ai thúc giục. Chỉ đơn giản là một sáng tôi ngồi dậy, nhìn quanh bốn bức tường ố vàng, và nhận ra mình đang giữ nó lại như một vật tế thần, như thể nếu rời đi thì những thứ vừa xảy ra sẽ biến mất.
Nó không biến mất được.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ cách tòa nhà Hoàng Lăng mười lăm phút đi bộ. Một phòng ngủ, phòng làm việc riêng, cửa sổ nhìn ra con đường có hàng cây. Không phải căn hộ hạng sang, nhưng đủ ánh sáng và đủ yên tĩnh.
Ngày đầu tiên dọn vào, tôi không mua gì ngoài một cái giường và một cái bàn làm việc.
Máy tính đặt lên bàn, laptop cũ đặt bên cạnh, cốc cà phê đặt bên phải.
Đủ rồi.
Tuần tiếp theo, Trần Mộc nhắn tin hỏi tôi có thể đến tòa nhà không, bộ phận kỹ thuật có vài câu hỏi kỹ thuật họ muốn gặp trực tiếp.
Tôi đến.
Nhóm kỹ thuật của Hoàng Lăng gồm mười hai người, tuổi trung bình khoảng hai mươi tám, ba mươi. Họ ngồi quanh một cái bàn lớn, trước mặt mỗi người là một màn hình, và khi tôi bước vào họ nhìn tôi với thứ ánh mắt mà tôi không biết phân loại là gì.
Không hoàn toàn là tôn trọng. Không hoàn toàn là hoài nghi.
Có lẽ là tò mò đang cạnh tranh với dè chừng.
Người ngồi đầu bàn, một nữ kỹ sư tóc ngắn tên Lý Kiều, lên tiếng trước.
“Anh Lâm, về module xử lý luồng dữ liệu không đồng bộ trong 3.0, chúng tôi thấy thiết kế này khác với chuẩn thông thường. Anh có thể giải thích lý do không?”
Không phải câu hỏi thù địch. Câu hỏi thực sự.
Tôi nhìn vào màn hình của cô ấy, thấy đoạn code đang hiện lên.
“Vì chuẩn thông thường giả định rằng độ trễ mạng ổn định,” tôi nói. “Trong hạ tầng viễn thông thực tế của Hoàng Lăng, độ trễ dao động theo giờ cao điểm và theo vùng địa lý. Thiết kế này bù vào biến số đó.”
Lý Kiều gật đầu chậm rãi. “Vậy ở đây…” Cô ấy chỉ vào một đoạn khác. “Đoạn này tôi đọc ba lần mà không hiểu logic.”
“Đó là đoạn khó nhất trong toàn bộ 3.0,” tôi thẳng thắn thừa nhận. “Ngồi xuống đây, tôi giải thích từng bước.”
Hai giờ tiếp theo, tôi ngồi giữa nhóm kỹ thuật, giải thích code như thể đang dạy học, vẽ sơ đồ ra giấy, gõ thẳng vào màn hình để minh họa.
Họ hỏi, tôi trả lời. Câu nào tôi không chắc, tôi nói thẳng là không chắc. Câu nào tôi biết, tôi nói đến khi họ hiểu mới thôi.
Lúc kết thúc, Lý Kiều nhìn tôi với ánh mắt khác hơn ban đầu.
“Anh giải thích tốt hơn tôi tưởng,” cô ấy nói.
“Anh biết thêm về giảng dạy à?” Một người khác hỏi.
Tôi lắc đầu. “Anh chỉ biết về code. Nhưng giải thích code thì cũng như viết code, phải bắt đầu từ điểm người kia đang đứng, không phải từ điểm mình đang đứng.”
Phòng kỹ thuật im lặng một thoáng.
Sau đó Lý Kiều gật đầu một lần nữa, lần này chậm hơn và có ý nghĩa hơn.
“Tuần sau anh có thể đến lại không? Còn nhiều chỗ chúng tôi cần hỏi.”
Tôi nhìn quanh một lượt. Mười hai người, mỗi người một màn hình, đang chờ câu trả lời của tôi.
“Được,” tôi nói.
Trên đường về, Trần Mộc nhắn tin: “Sao rồi?”
“Ổn. Lý Kiều hỏi thẳng vấn đề.”
“Cô ấy giỏi nhất nhóm.”
“Biết rồi.”
Im lặng vài giây, rồi Trần Mộc gửi tiếp: “Anh ăn tối chưa?”
Tôi nhìn tin nhắn đó, không hiểu sao lại thấy bất ngờ bởi một câu hỏi đơn giản như vậy.
“Chưa.”
“Có chỗ anh muốn giới thiệu gần đây. Nếu anh không bận.”
Tôi nhìn xuống đường, nhìn hàng cây ven đường, nhìn đèn đường vừa bật lên.
“Không bận.”