Chương 3
Bốn mươi tám tiếng sau, Phùng Khải gọi.
“Hoàng tổng đồng ý điều kiện của anh. Pháp chế đang soạn hợp đồng. Chúng tôi cần anh đến ký trực tiếp.”
Tôi nhìn đồng hồ. Hai giờ chiều, giữa tuần. Ngoài cửa sổ phòng trọ tôi, một chiếc xe đẩy bánh mì đang đậu góc đường, mùi bánh nướng theo gió thổi vào.
“Ngày mai được không?”
Đầu dây im lặng một nhịp. Phùng Khải rõ ràng không quen nghe câu đó.
“Anh… có việc à?”
“Có.” Tôi không giải thích thêm.
Ngày hôm đó tôi dành để đọc lại toàn bộ đoạn code của Thiên Hà 3.0 từ đầu đến cuối. Không phải vì tôi nghi ngờ nó, mà vì tôi cần chắc chắn rằng phần mình sắp đặt vào tay người khác không có lỗi nào tôi bỏ qua.
Ba năm trước, tôi đã không có cơ hội kiểm tra lần cuối.
Lần này khác.
Sáng hôm sau, tôi đến tòa nhà Hoàng Lăng lúc mười giờ đúng, vẫn mặc sơ mi trắng. Lễ tân đã biết mặt tôi, không hỏi thêm câu nào, chỉ phát thẻ khách.
Phòng pháp chế nằm ở tầng mười bảy. Tôi ngồi đọc hợp đồng trong im lặng gần bốn mươi lăm phút. Luật sư của họ ngồi đối diện, mặt trung lập hoàn hảo, mắt thỉnh thoảng liếc sang đồng hồ.
Có bảy điểm tôi yêu cầu sửa.
Họ sửa sáu điểm trong chiều hôm đó. Điểm thứ bảy liên quan đến quyền sở hữu trí tuệ với bất kỳ cải tiến nào phát sinh trong thời gian hợp tác, phải lên đến Hoàng Lăng Dương phê duyệt lần nữa.
Đến tối thì điểm đó cũng được thông qua.
Tôi ký tên vào tờ hợp đồng lúc sáu giờ mười bảy phút chiều.
Trần Mộc không có mặt trong buổi ký. Nhưng khi tôi ra đến sảnh tầng một, hắn đang đứng đó, tay cầm hai cốc cà phê.
Hắn đưa cho tôi một cốc, không nói gì.
Tôi cầm lấy.
Chúng tôi đứng uống cà phê trong sảnh, nhìn dòng nhân viên tan ca đi qua.
“Anh không tham gia buổi ký,” tôi nói.
“Không cần thiết.” Hắn nhìn ra đường. “Anh đã lo được hết rồi.”
“Anh nói với Hoàng tổng gì?”
Trần Mộc quay sang nhìn tôi. “Anh nói rằng Thiên Hà 2.7 đang chạy ở tám mươi phần trăm công suất thiết kế. Nếu Hoàng Lăng tiếp tục mở rộng mà không có 3.0, đến năm sau hệ thống sẽ bắt đầu nghẽn cổ chai ở những điểm không dự đoán được.”
“Đúng.”
“Và anh nói rằng người viết ra nó ngồi trước mặt anh trong phòng họp nhưng không mang vest.”
Tôi bật cười khẽ. “Vậy ra cái áo phông giúp ích được gì.”
Hắn không cười, nhưng có gì đó ở khóe miệng nhích lên một chút.
“Bắt đầu từ tuần sau, anh sẽ cần máy chủ riêng để thử nghiệm. Anh gửi thông số cho anh, bên kỹ thuật chuẩn bị.”
“Được.”
Tôi uống hết cốc cà phê, đặt cốc không lên quầy lễ tân.
“Cảm ơn anh Trần.”
“Anh làm gì để cảm ơn?”
Tôi nhìn hắn. “Anh muốn gì?”
Trần Mộc suy nghĩ một thoáng. “Lần sau anh đến tòa nhà này, mặc vest.”
Tôi cười. Lần này cười thật.
“Không chắc.”
Tôi quay ra cửa. Phía sau lưng, tôi nghe tiếng hắn nói nhỏ, không rõ nói với tôi hay với chính hắn.
“Cũng được. Áo phông cũng ổn.”
Bên ngoài, trời đã tắt nắng. Thành phố lên đèn từng tòa nhà một, và lần đầu tiên từ khi tỉnh dậy trong kiếp này, tôi không có cảm giác vội vã.
Tôi còn thời gian.
Thiên Hà còn thời gian.
Tuần đầu tiên làm việc với Hoàng Lăng, tôi gần như không đặt chân vào tòa nhà.
Họ giao cho tôi quyền truy cập từ xa vào máy chủ thử nghiệm, tôi kết nối từ phòng trọ, làm việc từ sáng đến đêm, ăn mì ăn liền và cà phê hòa tan y hệt kiếp trước, chỉ khác ở chỗ lần này trong tài khoản ngân hàng của tôi có đủ tiền để ăn thứ khác nếu tôi muốn.
Tôi không muốn. Chưa.
Thứ Ba tuần đó, lúc hai giờ sáng, Thiên Hà 3.0 chạy lần đầu tiên trên môi trường máy chủ thực của Hoàng Lăng.
Tôi ngồi nhìn màn hình terminal, xem từng dòng log hiện ra.
Không có lỗi.
Tôi ngồi im trong phòng tối, chỉ có ánh màn hình chiếu lên mặt, và thấy mắt mình cay.
Kiếp trước, tôi chết lúc hai giờ bốn mươi bảy sáng. Không biết lúc đó code chạy đến đâu, có lỗi không, có ai đọc nó không.
Lần này tôi ngồi đây, nhìn nó chạy, và nó không có lỗi.
Tôi dụi mắt, mở cửa sổ chat nội bộ, gửi báo cáo cho Trần Mộc.
“3.0 chạy xong vòng thử nghiệm đầu tiên. Không có lỗi nghiêm trọng. Hai lỗi nhỏ ở module đồng bộ, đã vá. Log đính kèm.”
Hắn trả lời trong vòng ba phút, dù là hai giờ sáng.
“Anh còn thức à.”
“Anh cũng vậy.”
“Anh đang xem concert.”
Tôi nhìn tin nhắn đó, không hiểu ý hắn mấy giây, rồi tôi nhớ ra. Hắn đang dùng từ “concert” theo nghĩa bóng, kiểu các kỹ sư hệ thống hay nói về lần đầu một hệ thống lớn chạy thành công, cứ như nghe một bản nhạc được biểu diễn hoàn chỉnh lần đầu.
Tôi gõ lại: “Không có tiếng vỗ tay nào lúc hai giờ sáng.”
“Có đây.” Hắn gửi một dòng ký tự: clap clap clap.
Tôi cười một mình trong phòng tối.
Hắn gửi thêm: “Anh nghỉ đi. Sáng mai họp kỹ thuật, anh có cần tham dự không?”
“Không.”
“Thứ Sáu có buổi demo cho ban lãnh đạo. Cần anh?”
Tôi nghĩ một chút. “Cần. Nhưng anh trình bày. Tôi ngồi góc.”
“Tại sao?”
“Vì anh biết cách nói với họ. Tôi chỉ biết cách nói với máy chủ.”
Trần Mộc im lặng vài giây, rồi: “Được.”
Tôi đóng laptop lại, nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà.
Lần đầu tiên từ khi tỉnh dậy trong kiếp này, tôi không ngủ thiếp ngay vì kiệt sức. Tôi nằm thức, nhưng không phải vì lo lắng.
Chỉ là ngồi cùng với cảm giác nhẹ nhõm của mình, để nó lan ra từ từ.
Đủ rồi. Hôm nay đủ rồi.
Tôi ngủ thiếp lúc gần bốn giờ sáng, màn hình điện thoại tắt, phòng trọ im lặng, và bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn đang thở.