Chương 2
Tôi bắt máy.
“Lâm Thư.”
Giọng Trần Mộc ngắn gọn, không chào hỏi, không vòng vo. Đúng kiểu người tôi nhớ từ kiếp trước.
“Anh Trần.”
“Anh đang ở sảnh tầng một. Anh muốn nói chuyện.”
Tôi nhìn vào khoảng trống trước mặt trong thang máy, cân nhắc đúng ba giây.
“Cho anh mười lăm phút.”
Thang máy chạm tầng một. Tôi bước ra, nhìn qua khung kính sảnh lớn, thấy Trần Mộc đã đứng đó, tay cầm điện thoại, không mặc áo vest ngoài như lúc vào phòng phỏng vấn. Hắn trông trẻ hơn vài tuổi khi không có lớp vải cứng đó.
Tôi đi về phía hắn.
Trần Mộc nhìn tôi từ đầu đến chân, không phải kiểu nhìn đánh giá, mà là kiểu nhìn của người đang cố đối chiếu hình ảnh trước mặt với thứ gì đó trong đầu.
“Anh tưởng tác giả Thiên Hà sẽ là…”
“Già hơn? Có râu hơn?” Tôi cắt lời.
Hắn không phủ nhận. “Anh tưởng tác giả sẽ không đi phỏng vấn xin việc.”
Tôi chỉ tay về phía khu vực ghế sofa góc sảnh. “Ngồi không?”
Chúng tôi ngồi xuống. Trần Mộc không gọi gì, tôi cũng không. Xung quanh nhân viên qua lại, không ai nhìn chúng tôi lâu hơn một giây.
“Anh muốn hỏi tại sao tôi bán,” tôi nói trước.
Hắn gật đầu.
“Vì tôi cần tiền.” Tôi không có lý do gì để nói dối. “Kiếp người ta chỉ có một lần, anh không thể lúc nào cũng ngồi đó chờ thế giới phát hiện ra mình.”
Trần Mộc nhìn tôi một lúc. “Kiếp người ta chỉ có một lần.”
“Câu đó có gì lạ không?”
“Không.” Hắn chuyển hướng. “Đoạn code cuối cùng. Anh nói nó chỉ chạy được trên hạ tầng của Hoàng Lăng.”
“Đúng.”
“Tại sao?”
Tôi tựa lưng vào ghế. “Vì tôi viết nó dựa trên kiến trúc phân tán đặc thù của Hoàng Lăng. Phần đó không có trong hợp đồng mua bán, vì nó chưa tồn tại khi ký hợp đồng. Tôi viết xong sau khi đã nhận tiền.”
Trần Mộc im lặng dài hơn lần này.
“Vậy không phải anh đến đây xin việc. Anh đến đây đàm phán hợp đồng thứ hai.”
Tôi mỉm cười lần đầu tiên từ sáng đến giờ.
“Anh Trần thông minh thật.”
Hắn không cười lại. Nhưng có gì đó trong mắt hắn thay đổi, kiểu thay đổi của người vừa quyết định một điều gì đó.
“Anh cần gặp tổng giám đốc. Không phải Phùng Khải. Là Hoàng Lăng Dương đích thân.”
Tôi gật đầu. “Tôi biết. Vì vậy tôi cần anh.”
“Cần anh làm gì?”
“Dẫn đường.” Tôi đứng dậy, chỉnh lại áo phông. “Anh là người duy nhất trong tòa nhà này hiểu đủ để giải thích với ông Hoàng tại sao đoạn code đó quan trọng hơn hai trăm tỷ họ đã bỏ ra.”
Trần Mộc ngồi im. Hắn nhìn tôi, rồi nhìn xuống đôi tay mình.
“Anh không nói với Phùng Khải về đoạn code đó.”
“Không.”
“Anh chỉ nói với anh.”
“Đúng.”
Hắn ngẩng đầu lên. “Tại sao anh tin anh?”
“Vì trong phòng phỏng vấn lúc nãy, khi tôi đưa file ra, Phùng Khải nhìn vào mặt tôi. Còn anh nhìn vào màn hình.”
Tôi lấy một tấm card visit từ túi quần, đặt lên bàn kính trước mặt Trần Mộc.
Trên card chỉ có một dòng chữ: số điện thoại của tôi.
“Khi nào anh sẵn sàng, gọi cho tôi.”
Tôi quay lưng bước ra cửa.
Nắng ngoài đường đổ thẳng vào mặt, chói chang và thật.
Điện thoại không rung trong suốt hai mươi phút tôi đi bộ về phía bến xe buýt.
Rồi nó rung.
Tin nhắn từ số của Trần Mộc: “Thứ Sáu. 9 giờ sáng. Tòa nhà Hoàng Lăng, phòng họp tầng 32. Anh gặp được Hoàng tổng.”
Tôi đọc tin nhắn đứng giữa vỉa hè, mặt trời sau lưng, trước mặt là cả thành phố.
Thiên Hà đang chờ được chạy thật sự.
Thứ Sáu đến bằng một buổi sáng mưa lất phất.
Tôi mặc sơ mi trắng, quần âu xám, giày da đen. Không phải vest, nhưng cũng không phải áo phông. Ranh giới giữa tôi và họ cần phải được giữ ở mức vừa đủ mờ nhạt.
Phòng họp tầng ba mươi hai nhìn xuống toàn bộ quận trung tâm.
Mưa làm thành phố nhòe đi, những tòa nhà cao tầng chỉ còn là những khối xám dờ dợt phía sau lớp kính.
Tôi đến trước chín giờ mười lăm phút, ngồi một mình trong phòng chờ nhỏ bên ngoài, nhấp cà phê do nhân viên lễ tân mang vào. Lần này cà phê nóng.
Trần Mộc xuất hiện lúc chín giờ kém năm.
Hắn nhìn tôi, không nói gì, chỉ gật đầu. Tôi gật lại.
Đúng chín giờ, cánh cửa gỗ nặng của phòng họp mở ra.
Hoàng Lăng Dương người thực cao hơn ảnh báo, trán rộng, tóc muối tiêu, mặc bộ vest xanh đậm không có hoa văn. Ông ta nhìn tôi bằng ánh mắt của người đã từng ngồi ở vị trí quyết định quá nhiều thứ để còn bị bất ngờ dễ dàng.
Ông ta ra hiệu mời tôi ngồi.
Cùng trong phòng có Phùng Khải, mặt căng như dây đàn, và thêm hai người tôi không biết, có lẽ là pháp chế và tài chính.
Tôi đặt laptop lên bàn.
Hoàng Lăng Dương nhìn vào chiếc laptop cũ của tôi, không nói gì.
Tôi mở file, xoay màn hình về phía ông ta và Trần Mộc.
“Thiên Hà phiên bản các anh đang chạy là phiên bản 2.7,” tôi bắt đầu nói. “Phiên bản đó xử lý được tám mươi phần trăm tải trọng dữ liệu đám mây mà Hoàng Lăng hiện có. Hai mươi phần trăm còn lại, bao gồm toàn bộ cụm dữ liệu thời gian thực, nó không với tới được.”
Phùng Khải mở miệng. “Thông số kỹ thuật trong hợp đồng không đề cập…”
“Vì khi ký hợp đồng, Hoàng Lăng chưa có cụm dữ liệu thời gian thực đó,” tôi cắt lời, giọng bình tĩnh. “Hoàng Lăng mua lại nó từ Viễn Thông Đông Nam ba tháng trước khi ký hợp đồng với tôi. Sáp nhập hoàn tất vào tháng Tám năm ngoái. Tôi theo dõi.”
Phòng họp im lặng.
Tôi nhìn Hoàng Lăng Dương.
“Ông tổng, Thiên Hà 3.0 có thể xử lý toàn bộ. Bao gồm cụm dữ liệu thời gian thực, bao gồm dự báo mở rộng hạ tầng trong năm năm tới nếu Hoàng Lăng tiếp tục lộ trình M&A hiện tại.”
Ông ta chưa nói gì.
“Tôi đã viết xong. Nó đang nằm trong laptop này.”
Trần Mộc ngồi thẳng người lên.
Phùng Khải lại định mở miệng. Hoàng Lăng Dương đưa tay lên, hắn im ngay lập tức.
“Anh Lâm,” ông ta lên tiếng lần đầu tiên, giọng trầm và chậm như người đã quen cân nhắc từng chữ trước khi nói, “anh muốn gì?”
Tôi đặt tay lên bàn.
“Tôi muốn ký hợp đồng tư vấn kỹ thuật dài hạn. Không phải nhân viên, không phải cổ đông, không phải thành viên hội đồng quản trị. Tư vấn độc lập. Làm việc từ xa, không cố định giờ giấc, không họp định kỳ trừ khi tôi thấy cần thiết.”
“Điều kiện tài chính?”
“Phí dịch vụ cố định mười lăm tỷ một năm, cộng thêm năm phần trăm lợi nhuận từ mảng hạ tầng đám mây trong vòng ba năm đầu.”
Phùng Khải hít một hơi thật sâu và thật to.
Tôi không nhìn hắn.
Hoàng Lăng Dương nhìn tôi rất lâu.
“Thiên Hà 2.7 chúng tôi mua với giá hai trăm tỷ. Anh đánh giá 3.0 bằng bao nhiêu?”
“Không bán lần này.” Tôi nhìn thẳng vào mắt ông. “Lần này tôi muốn làm việc với nó, không phải bán nó đi.”
Ông ta gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Một lần. Hai lần.
Sau đó ông ta nhìn sang Trần Mộc.
Trần Mộc không nói gì, nhưng hắn gật đầu.
Hoàng Lăng Dương quay lại nhìn tôi.
“Cho chúng tôi bốn mươi tám tiếng.”
Tôi đóng laptop lại, đứng dậy, chìa tay qua bàn.
Ông ta bắt tay tôi. Lần này không phải bắt tay xã giao, mà là bắt tay của hai người vừa bước vào một cuộc giao dịch khác hẳn mọi cuộc giao dịch trước đó của tôi.
Tôi bước ra khỏi phòng họp tầng ba mươi hai.
Ngoài hành lang, mưa vẫn rơi.
Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn xuống thành phố nhòe trong mưa, cảm giác lồng ngực có gì đó đang giãn ra sau một thời gian dài bị nén chặt.
Kiếp trước, tôi chết trước khi kịp nhìn thấy “Thiên Hà” chạy.
Lần này, tôi sẽ ngồi ở đây và nhìn nó chạy bằng chính mắt mình.