Chương 1
Tôi đã chết một lần rồi.
Không phải ẩn dụ. Là thật.
Kiếp trước, tôi chết trong căn phòng trọ tám mét vuông, hai mươi chín tuổi, tay vẫn đang gõ dòng code cuối cùng cho hệ thống mà tôi không bao giờ kịp nhìn thấy nó hoàn thành. Tim ngừng đập lúc 2 giờ 47 sáng. Không ai biết. Sáng hôm sau chủ nhà mới phát hiện.
Khi tôi tỉnh dậy, đồng hồ chỉ 8 giờ sáng, ngày mười hai tháng ba năm ngoái.
Đúng ngày tôi bước vào vòng phỏng vấn cuối của Hoàng Lăng Tech.
Lần này, tôi biết mình phải ngồi xuống cái ghế đó như thế nào.
Phòng chờ tầng hai mươi ba nhìn xuống cả thành phố.
Tôi là ứng viên duy nhất mặc áo phông. Xung quanh toàn vest xám, cà vạt xanh, giày bóng loáng. Họ nhìn tôi như nhìn một con thú lạc vào sở thú nhầm chuồng.
Người ngồi cạnh tôi, tên bảng ghi Tô Vĩ, cúi đầu liếc CV của tôi rồi bật cười khẽ. Hắn quay sang người bên kia thì thầm vừa đủ để tôi nghe:
– Ghi thất nghiệp ba năm. Gan thật đấy.
Người kia che miệng cười.
– Chắc không biết xấu hổ là gì. Vào đây làm gì không biết.
Tôi không nhìn họ. Tôi nhìn ra cửa sổ, nhấp một ngụm cà phê nguội, và nghĩ tới một con số: hai trăm tỷ.
Đó là khoản tiền Hoàng Lăng Tech vừa công bố thâu tóm hệ thống quản lý hạ tầng đám mây tên “Thiên Hà” vào tuần trước. Báo công nghệ gọi đó là thương vụ lớn nhất năm. CEO Hoàng Lăng đích thân ra họp báo, mặt đỏ hào hứng, nói về “bước ngoặt chiến lược”.
Không ai biết “Thiên Hà” là tôi viết.
Toàn bộ kiến trúc, từng module, từng dòng logic xử lý phân tán, tôi viết trong ba năm, một mình, trong căn phòng trọ tám mét vuông đó.
Ba năm “thất nghiệp” trong CV của tôi.
Cửa phòng phỏng vấn mở ra. Một nhân viên nhân sự bước ra, tay cầm danh sách, miệng gọi tên đầu tiên.
– Lâm Thư.
Tôi đứng dậy.
Tô Vĩ nhìn tôi với ánh mắt gần như thương hại. Hắn còn khẽ lắc đầu, kiểu lắc của người đã biết trước kết quả.
Tôi bước vào phòng mà không quay lại.
Bên trong là ba người. Giám đốc nhân sự ngồi giữa, tên Phùng Khải, tôi nhớ mặt hắn từ kiếp trước. Bên trái là trưởng phòng kỹ thuật. Bên phải là một người tôi không ngờ sẽ thấy ở đây.
Trần Mộc.
Kiến trúc sư hệ thống cấp cao của Hoàng Lăng Tech. Người duy nhất trong tập đoàn này đủ trình độ để đánh giá “Thiên Hà” trước khi họ quyết định bỏ hai trăm tỷ ra mua.
Hắn nhìn tôi, không có cảm xúc gì đặc biệt.
Tôi ngồi xuống.
Phùng Khải lật CV, dừng lại ở phần kinh nghiệm. Môi hắn nhếch lên một chút, kiểu nhếch của người đang cố nhịn cười.
– Anh… thất nghiệp ba năm?
– Không có thu nhập cố định ba năm, tôi nói. Không giống nhau.
Phùng Khải gõ bút xuống bàn.
– Vậy ba năm đó anh làm gì?
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.
– Tôi xây hệ thống.
– Hệ thống nào?
Tôi không trả lời ngay. Tôi rút điện thoại, mở một file, đẩy qua bàn về phía Trần Mộc.
Hắn nhìn xuống.
Ba giây.
Năm giây.
Trần Mộc không cầm điện thoại lên. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi từ từ ngẩng đầu nhìn tôi. Lần này ánh mắt hoàn toàn khác.
Trong file đó là sơ đồ kiến trúc gốc của “Thiên Hà”, phiên bản trước khi tôi bán lại, với timestamp tạo file từ ba năm trước và chữ ký kỹ thuật số không thể làm giả.
Phùng Khải chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
– Trần kỹ sư? Anh thấy sao?
Trần Mộc không trả lời hắn. Hắn nhìn tôi, giọng hạ thấp xuống, chậm rãi, như người vừa nhận ra mình đang ngồi trước ai.
– Anh là tác giả của Thiên Hà?
Phòng phỏng vấn im lặng hoàn toàn.
Tôi nhấc tách cà phê trên bàn lên, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống từ tốn.
Tôi nhìn Trần Mộc, bình thản.
– Không phải “là”. Đã từng là.
Phùng Khải đặt bút xuống. Hắn nhìn từ tôi sang Trần Mộc, rồi lại nhìn về phía tôi, cái nhìn của người chưa theo kịp câu chuyện.
– Ý anh là…
– Ý tôi là, tôi nói, giọng không thay đổi, tập đoàn các anh vừa bỏ hai trăm tỷ mua một hệ thống. Người ngồi trước các anh là người tạo ra hệ thống đó. Từ đầu. Từng dòng code.
Phùng Khải mở miệng, rồi đóng lại.
Trần Mộc gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, một lần, rất chậm.
– Tên trong hợp đồng mua lại là “Thiên Hà Tech”. Không phải cá nhân.
– Thiên Hà Tech là tôi, tôi nói. Tôi lập công ty năm đó để ký hợp đồng cho gọn. Giấy đăng ký kinh doanh, mã số thuế, tài khoản ngân hàng nhận chuyển khoản… tôi có đủ.
Tôi rút thêm một tờ giấy từ túi áo, đặt lên bàn, không đẩy, chỉ để đó.
Trần Mộc cúi xuống nhìn.
Đó là bản sao xác nhận giao dịch từ phía ngân hàng. Hai trăm tỷ, chuyển về tài khoản mang tên Lâm Thư, tuần trước.
Phùng Khải nhìn tờ giấy đó, sắc mặt trắng dần.
Hắn vừa dành hai mươi phút trước cửa phòng phỏng vấn để cười sau lưng người bán cho tập đoàn hắn món hàng đắt nhất năm nay.
Trần Mộc không có phản ứng gì ngoài việc ngồi thẳng lưng lại.
– Vậy tại sao anh ngồi đây?
Câu hỏi hay. Tôi đã chờ câu đó.
– Vì tôi muốn xem điều gì xảy ra tiếp theo với “Thiên Hà” khi chạy trong hạ tầng thực tế của Hoàng Lăng, tôi nói. Tiền tôi đã có. Thứ tôi chưa có là môi trường để kiểm chứng đoạn code cuối cùng.
Phòng im. Không ai nói gì thêm.
Tôi đứng dậy, lấy điện thoại về, gấp tờ giấy lại bỏ vào túi.
– Cảm ơn các anh đã cho tôi ngồi đây. Tôi sẽ nghĩ thêm xem có muốn ký hợp đồng lần thứ hai với Hoàng Lăng không.
Tôi bước ra, đóng cửa nhẹ.
Thiên Hà
Hành lang ngoài vẫn còn mùi cà phê từ cái máy pha tự động góc tường.
Tôi đi ngang qua, không nhìn lại.
Điện thoại rung. Một cuộc gọi đến, số máy bàn của phòng phỏng vấn.
Tôi nhìn màn hình ba giây, rồi bấm im lặng.
Thang máy mở ra. Tôi bước vào, quay mặt ra ngoài đúng lúc cửa đóng lại, kịp thấy Phùng Khải chạy ra từ hành lang, miệng đang mở, tay đang giơ.
Cửa thang máy đóng lại trước mặt hắn.
Tôi nhìn vào ô kính phản chiếu nhỏ trên vách thang máy.
Người trong đó trông bình thường. Không hả hê, không cay đắng. Chỉ là một người vừa hoàn thành một việc cần làm.
Đoạn code cuối cùng của Thiên Hà… tôi chưa nói với ai rằng nó hiện chỉ có thể chạy trên một hạ tầng duy nhất trên thị trường Việt Nam.
Hạ tầng của Hoàng Lăng.
Điện thoại rung lần thứ hai, lần này là số máy của Trần Mộc.
Tôi nhìn tên hiện trên màn hình, rồi nhìn xuống sàn thang máy, rồi nhìn lên lại.
Tôi bắt máy.