Chương 5
Lệnh khẩn cấp của toà án được chấp thuận lúc bảy giờ sáng, chỉ hai tiếng trước khi phiên họp bất thường của hội đồng quản trị liên doanh dự kiến diễn ra.
Khi tôi và Đường Kỳ Nam bước vào phòng họp trên tầng ba mươi hai của trụ sở tập đoàn Tống, không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng. Tống Dịch ngồi ở đầu bàn, bên cạnh là một người phụ nữ lớn tuổi, dáng vẻ quý phái nhưng ánh mắt sắc lạnh, người tôi nhận ra ngay là bà Tống Uyển Như, mẹ chồng cũ của tôi.
“Lâm Tịnh,” bà Tống nói, giọng ngọt nhạt như thường lệ, “con đến đây làm gì? Con đã không còn tư cách tham dự phiên họp này.”
“Tôi e là bác nhầm,” Đường Kỳ Nam nói, đặt một tập hồ sơ lên bàn, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Nghị quyết đình chỉ quyền biểu quyết của cổ đông đại diện tập đoàn Lâm đã bị toà án tuyên vô hiệu sáng nay, vì chữ ký trên văn bản đó là giả mạo.”
Cả phòng họp im lặng. Vài thành viên hội đồng quản trị khác, những người trước đó có vẻ trung lập, bắt đầu trao đổi ánh mắt lo lắng với nhau.
“Đây là vu khống trắng trợn,” bà Tống nói, giọng vẫn giữ được vẻ bình thản, nhưng tay bà siết chặt lấy bút hơn bình thường.
“Đây là kết luận giám định chữ ký của cơ quan giám định độc lập,” Đường Kỳ Nam nói, đưa ra một bản sao khác. “Cùng với lệnh của toà án. Nếu bác muốn tranh luận về tính xác thực, tôi sẵn lòng để việc đó diễn ra tại phiên toà chính thức.”
Tống Dịch, ngồi cạnh mẹ mình, mặt tái đi trông thấy. Anh ta liếc nhìn mẹ, rồi nhìn tôi, ánh mắt phức tạp giữa sợ hãi và một chút gì đó giống như xấu hổ.
Tôi đứng dậy, nhìn quanh phòng họp, vào từng gương mặt của các thành viên hội đồng quản trị, những người tôi từng gặp trong các buổi tiệc công ty, từng bắt tay xã giao mà không nghĩ rằng một ngày nào đó tôi sẽ đối đầu với họ trong hoàn cảnh này.
“Tôi không đến đây để tranh cãi về một tờ giấy giả,” tôi nói, giọng vang rõ trong phòng họp yên tĩnh. “Tôi đến đây để thông báo rằng tập đoàn Lâm, với tư cách cổ đông nắm giữ bốn mươi phần trăm vốn góp của liên doanh, chính thức yêu cầu một cuộc kiểm toán độc lập toàn diện đối với mọi giao dịch tài chính của liên doanh trong năm năm qua.”
Bà Tống Uyển Như cười nhạt. “Con nghĩ con có quyền đơn phương yêu cầu điều đó sao?”
“Theo điều khoản mười hai trong hợp đồng liên doanh,” Đường Kỳ Nam nói, giọng lạnh, “bất kỳ cổ đông nào nắm giữ trên hai mươi lăm phần trăm vốn góp đều có quyền yêu cầu kiểm toán độc lập bất cứ lúc nào, không cần sự đồng thuận của hội đồng quản trị. Bác có thể kiểm tra lại văn bản, hoặc để luật sư của bác kiểm tra giúp bác.”
Một vài thành viên hội đồng quản trị bắt đầu lật tài liệu trước mặt họ, gương mặt dần biến sắc khi nhận ra điều khoản đó thực sự tồn tại.
“Các vị,” tôi nói, quay sang những thành viên còn lại, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn, “tôi biết nhiều người trong số các vị không hề hay biết về những khoản chi bất thường liên quan đến một công ty tên Bách Xuyên Tư Vấn. Tôi không có ý định lôi kéo các vị vào cuộc tranh chấp cá nhân giữa tôi và gia đình Tống. Nhưng tôi có nghĩa vụ bảo vệ phần vốn của gia tộc mình, và tôi tin các vị cũng có nghĩa vụ tương tự với các cổ đông mà mình đại diện.”
Sự im lặng trong phòng lúc này mang một trọng lượng khác, không còn là căng thẳng đối đầu, mà là sự cân nhắc thận trọng của những người vừa nhận ra mình có thể đã vô tình đứng sai phía.
Bà Tống Uyển Như nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra một tia dao động thật sự.
“Con nghĩ con có thể phá huỷ cả một gia tộc chỉ vì chuyện cá nhân giữa con và Dịch sao?” bà nói, giọng hạ thấp, gần như là một lời đe doạ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, không né tránh.
“Tôi không phá huỷ ai cả,” tôi nói. “Tôi chỉ đang yêu cầu sự minh bạch. Nếu không có gì sai trái, cuộc kiểm toán sẽ chứng minh điều đó, và mọi chuyện sẽ kết thúc trong yên bình. Nhưng nếu có sai trái…”
Tôi để câu nói lơ lửng, nhìn quanh phòng một lượt.
“…thì đó không phải là điều tôi tạo ra. Đó là điều đã tồn tại từ trước, và tôi chỉ đang là người đầu tiên đủ can đảm để không quay mặt đi.”
Cuộc họp kết thúc mà không có nghị quyết chính thức nào được thông qua, ngoài việc chấp thuận, dù miễn cưỡng, yêu cầu kiểm toán độc lập của tôi, dưới áp lực của các thành viên hội đồng quản trị độc lập không muốn dính líu vào một vụ bê bối tiềm tàng.
Khi tôi và Đường Kỳ Nam rời khỏi toà nhà, anh nhìn tôi, có chút gì đó khâm phục không giấu diếm trong ánh mắt.
“Cô vừa khiến cả hội đồng quản trị của đối phương quay lưng lại với chính họ,” anh nói.
“Tôi chỉ nói sự thật,” tôi đáp. “Sự thật luôn có sức nặng riêng của nó, chỉ cần có ai đó đủ can đảm nói ra vào đúng thời điểm.”
Cuộc kiểm toán độc lập kéo dài hai tuần, do một công ty kiểm toán quốc tế không có bất kỳ liên hệ nào với cả hai tập đoàn thực hiện, dưới sự giám sát chặt chẽ của Đường Kỳ Nam để đảm bảo không có hồ sơ nào bị tiêu huỷ trong quá trình này.
Kết quả cuối cùng còn tệ hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
Không chỉ Bách Xuyên Tư Vấn, các kiểm toán viên còn phát hiện thêm hai công ty vỏ bọc khác, được lập ra để nhận các khoản “chi phí marketing” và “chi phí nghiên cứu thị trường” không có bất kỳ sản phẩm hay báo cáo thực tế nào đi kèm. Tổng số tiền bị rút ra khỏi liên doanh trong năm năm qua lên đến gần một tỷ hai trăm triệu, phần lớn được chuyển đến các tài khoản cá nhân đứng tên bà Tống Uyển Như và một người em trai của Tống Dịch hiện đang sống ở nước ngoài.
“Đây không còn là gian lận nội bộ đơn thuần nữa,” Đường Kỳ Nam nói khi trình bày báo cáo trong cuộc họp riêng với tôi, Trình Hạo, và cả cha tôi qua cuộc gọi video từ trụ sở chính. “Đây là hành vi biển thủ có tổ chức, đủ căn cứ để cơ quan điều tra hình sự vào cuộc.”
Cha tôi, qua màn hình, gương mặt nghiêm trọng nhưng bình tĩnh đến bất ngờ.
“Tịnh,” ông nói, “con đã làm được điều mà ba, với tất cả kinh nghiệm của mình, cũng không dám chắc mình có thể làm khi ở tuổi con.”
“Con chỉ làm điều cần thiết,” tôi nói.
“Không,” ông lắc đầu. “Con làm điều đúng đắn, theo cách kiên nhẫn và bình tĩnh nhất có thể. Ba tự hào về con, dù ba biết ba không có quyền nói điều đó sau những gì đã xảy ra ba năm trước.”
Tôi im lặng một lúc, cảm xúc trong lòng dâng lên một chút, nhưng tôi không để nó lấn át sự tập trung cần thiết vào lúc này.
“Chúng ta sẽ nói chuyện đó sau,” tôi nói khẽ. “Bây giờ, chúng ta cần quyết định bước tiếp theo.”
Đường Kỳ Nam gật đầu, tiếp tục. “Với bằng chứng này, chúng ta có hai lựa chọn. Một, nộp đơn kiện dân sự ngay lập tức, yêu cầu bồi hoàn và tách phần vốn của tập đoàn Lâm khỏi liên doanh. Hai, chờ đến kỳ đại hội cổ đông thường niên, dự kiến diễn ra trong ba tuần nữa, để công khai toàn bộ bằng chứng trước tất cả cổ đông, giới truyền thông, và cơ quan quản lý cùng lúc.”
“Phương án hai rủi ro hơn,” Trình Hạo nói. “Ba tuần là đủ thời gian để họ tẩu tán thêm tài sản, hoặc tìm cách hối lộ, gây áp lực lên các cổ đông khác.”
“Đúng vậy,” Đường Kỳ Nam đồng ý. “Nhưng phương án hai cũng có sức công phá lớn hơn nhiều. Một vụ kiện dân sự âm thầm có thể bị dàn xếp sau hậu trường, với một khoản bồi thường kín đáo và một thoả thuận bảo mật. Nhưng một sự phơi bày công khai trước đại hội cổ đông, trước truyền thông, sẽ khiến không ai có thể che giấu hay dàn xếp được nữa.”
Tôi ngồi im lặng một lúc, cân nhắc.
Tôi nghĩ về bà Vương, người đã mất việc chỉ vì dám nói ra sự thật. Tôi nghĩ về hàng nghìn nhân viên của liên doanh, những người không hề hay biết công ty họ đang bị rút ruột từng ngày. Tôi nghĩ về chính mình, ba năm im lặng, ba năm chờ đợi đúng thời điểm.
“Chúng ta chọn phương án hai,” tôi nói cuối cùng, giọng chắc chắn. “Nhưng để giảm thiểu rủi ro tẩu tán tài sản, tôi muốn nộp đơn xin lệnh phong toả tài sản khẩn cấp song song, nhắm vào các tài khoản cá nhân đã được xác định trong báo cáo kiểm toán.”
Đường Kỳ Nam gật đầu, một nụ cười thoáng qua trên môi anh, gần như là sự tán thưởng.
“Cô vừa nghĩ ra chính xác điều tôi định đề xuất,” anh nói.
“Ba năm quan sát người khác đưa ra quyết định,” tôi nói, “dạy tôi cách nhìn thấy nước đi tiếp theo trước khi họ kịp thực hiện.”
Cha tôi, vẫn còn trên màn hình, gật đầu tán thành. “Ba sẽ điều động toàn bộ nguồn lực pháp lý của tập đoàn để hỗ trợ. Con không cần phải chiến đấu một mình nữa, Tịnh.”
Tôi nhìn màn hình, nhìn gương mặt người cha đã vắng bóng trong đời sống cảm xúc của tôi suốt ba năm, giờ đang cố gắng bù đắp theo cách duy nhất ông biết.
“Con biết,” tôi nói khẽ. “Cảm ơn ba.”
Cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời đi để chuẩn bị cho những bước tiếp theo. Chỉ còn tôi và Đường Kỳ Nam trong phòng, ánh đèn chiều muộn hắt qua khung cửa kính.
“Cô ổn chứ?” anh hỏi, giọng nhẹ hơn thường lệ.
“Tôi ổn,” tôi nói, rồi sau một khoảng lặng, tôi nói thêm, gần như là một lời thú nhận nhỏ. “Chỉ là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy như mình không phải tự mình gánh vác mọi thứ.”
Đường Kỳ Nam nhìn tôi, ánh mắt có gì đó ấm áp hơn sự chuyên nghiệp thông thường.
“Cô không cần phải tự mình gánh vác nữa,” anh nói. “Không phải lúc này, và tôi hy vọng, không phải cả sau này.”
