Chương 2
Tôi đứng im ở hành lang khách sạn Hoa Thành, điện thoại áp vào tai, nghe giọng người đàn ông phía bên kia nói từng chữ rõ ràng.
“Thưa cô Lâm Tư Ninh, tôi là Nguyễn Hòa Bình, luật sư đại diện cho bà Trần Hứa Mộc Lan. Bà ấy muốn gặp cô. Ngay hôm nay, nếu cô không bận.”
Tôi nhìn xuống bàn tay mình. Mười đầu ngón tay không run.
“Bà Lan muốn gặp tôi về chuyện gì?”
Luật sư Nguyễn im lặng một nhịp.
“Về chồng bà ấy.”
Tôi nhìn đồng hồ. 4 giờ 10 phút chiều. Bên ngoài cửa kính, thành phố đang chuyển màu sang chiều tà, vàng nhạt và bụi.
“Địa chỉ gửi tôi qua tin nhắn.”
Địa chỉ là một quán cà phê nhỏ ở quận Tây Hồ, cách Hoa Thành ba cây số. Tôi đi taxi, ngồi sau ghế không mở nhạc, nhìn phố xá lướt qua cửa kính.
Vợ Trần Minh Khải. Tôi biết bà ấy tồn tại, theo cái cách mà người ta biết về một điều không liên quan đến mình. Hứa Mộc Lan, con gái duy nhất của gia đình Hứa, tập đoàn xây dựng lớn thứ ba thành phố. Họ cưới nhau bảy năm trước, không có con.
Tôi chưa bao giờ gặp mặt.
Quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng, góc khuất cuối quán. Người phụ nữ ngồi đó mặc áo dài tay màu kem, tóc búi gọn, nhìn ra cửa sổ. Khi tôi bước vào, bà ấy quay lại nhìn tôi.
Hứa Mộc Lan không đẹp theo kiểu sắc sảo. Bà ấy đẹp theo kiểu người ta nhìn một lần rồi không quên nổi, cái đẹp của khuôn mặt đã trải qua nhiều thứ và giữ được chính mình.
“Cô Tư Ninh.” Bà ấy không đứng dậy, chỉ chỉ vào ghế đối diện. “Ngồi xuống đi.”
Tôi ngồi.
Không ai nói gì trong một lúc. Nhân viên mang ra hai ly trà, đặt xuống nhẹ nhàng rồi lui ra.
Hứa Mộc Lan nhìn tôi thẳng thắn, không có kiểu đánh giá hay dò xét mà tôi đã chuẩn bị tinh thần để chịu đựng.
“Cô làm việc với chồng tôi ba năm,” bà ấy nói.
“Vâng.”
“Sáng nay anh ta sa thải cô.”
“Vâng.”
“Chiều nay cô ký hợp đồng bán penthouse cho anh ta, rồi trong hợp đồng ghi rõ căn nhà tập thể Ngõ Hoa Mộc là của cô.” Bà ấy dừng lại. “Anh ta đang ở căn nhà đó ba năm nay, đúng không?”
Tôi không xác nhận, cũng không phủ nhận.
Hứa Mộc Lan mỉm cười, không phải nụ cười vui, mà là nụ cười của người vừa tìm ra mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh đã gần xong.
“Anh ta nói với tôi căn nhà đó là do công ty anh ta cho thuê. Ba năm nay tôi không kiểm tra vì tôi tin anh ta.” Bà ấy nhấc ly trà lên, nhìn vào trong ly. “Đó là sai lầm của tôi.”
Tôi ngồi thẳng lưng.
“Bà muốn tôi làm gì?”
Hứa Mộc Lan đặt ly xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tôi không muốn cô làm gì cả.” Giọng bà ấy bằng phẳng và rõ ràng như giấy trắng mực đen. “Tôi chỉ muốn hỏi một câu. Anh ta có nói gì với cô về hôn nhân của chúng tôi không?”
Câu hỏi đơn giản đến mức tôi không kịp chuẩn bị phòng thủ.
Tôi suy nghĩ ba giây, rồi trả lời thật.
“Không. Anh ta không bao giờ đề cập đến bà với tôi. Ngay cả một lần.”
Hứa Mộc Lan gật đầu, chậm rãi.
“Cảm ơn cô đã nói thật.”
Bà ấy mở túi xách, lấy ra một phong bì dày.
“Đây là bộ hồ sơ tôi đã chuẩn bị về tài sản chung của hai vợ chồng trong bảy năm qua. Bao gồm cả khoản tiền mà anh ta lấy từ tài khoản chung để mua căn penthouse của cô sáng nay.” Bà ấy đặt phong bì lên mặt bàn, đẩy về phía tôi. “Penthouse đó được mua bằng tiền hôn nhân, theo luật, tôi có quyền yêu cầu chia đôi.”
Tôi nhìn phong bì.
Đây là bẫy hay là liên minh?
“Bà muốn nói gì?” tôi hỏi thẳng.
Hứa Mộc Lan không né tránh.
“Tôi muốn ly hôn. Và tôi muốn làm điều đó đúng cách, không bị anh ta dùng tiền để im lặng tôi như bảy năm nay.” Bà ấy nhìn tôi. “Cô có sổ đỏ nhà tập thể Ngõ Hoa Mộc. Tôi có hồ sơ tài chính của anh ta. Riêng lẻ, mỗi người chúng ta chỉ có một mảnh. Nhưng gộp lại…”
Tôi hiểu bà ấy muốn nói gì trước khi câu nói kết thúc.
Điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ số của Trần Minh Khải, mà tôi chưa kịp xóa khỏi danh bạ.
“Em nghĩ kỹ chưa? Căn nhà tập thể đó anh cần. Anh sẽ trả thêm tiền so với giá penthouse.”
Tôi đọc tin nhắn, rồi đặt điện thoại màn hình úp xuống bàn.
Nhìn sang Hứa Mộc Lan.
“Bà có cần tôi ký gì không?”
Hứa Mộc Lan không trả lời ngay. Bà ấy nhìn tôi một lúc, như đang cân nhắc điều gì đó.
“Chưa cần ký gì vội,” bà ấy nói. “Nhưng tôi muốn cô hiểu rõ mình đang bước vào cái gì đã.”
Bà ấy rút từ trong phong bì một tờ in, đặt trước mặt tôi.
Đó là sao kê tài khoản ngân hàng. Tôi nhìn xuống các dòng số. Ba năm giao dịch, chi tiết đến từng đồng.
“Anh ta lấy bao nhiêu?” tôi hỏi.
“Không phải chỉ lấy.” Giọng Hứa Mộc Lan vẫn bình tĩnh, nhưng tôi nghe ra cái gì đó bên dưới lớp bình tĩnh đó như than hồng vùi tro. “Anh ta chuyển dần. Mỗi lần một khoản nhỏ, đủ để không bị ngân hàng đánh dấu bất thường. Bảy năm. Cô tính xem bảy năm chuyển dần thì được bao nhiêu.”
Tôi tính. Không phải con số nhỏ.
“Anh ta chuyển đi đâu?”
“Một phần mua căn penthouse của cô.” Hứa Mộc Lan nhìn thẳng vào mắt tôi. “Phần còn lại, tôi chưa tìm ra. Nhưng tôi đang tìm.”
Tôi ngồi im.
Bức tranh đang dần rõ hơn. Không phải bức tranh tôi tưởng.
Ba năm làm việc cạnh Trần Minh Khải, tôi thấy anh ta tham vọng, lạnh lùng, thực dụng. Nhưng cẩn thận đến mức bảy năm chuyển tiền từng khoản nhỏ, tôi chưa từng đoán ra.
“Bà nghĩ số tiền còn lại ở đâu?” tôi hỏi.
Hứa Mộc Lan không trả lời thẳng câu hỏi của tôi.
“Cô có biết tại sao anh ta sa thải cô sáng nay không?”
Tôi ngẩng đầu.
“Anh ta nói tôi không tạo ra giá trị.”
“Đó là lý do anh ta nói với cô.” Bà ấy đặt thêm một tờ giấy lên bàn. “Đây là quyết định của hội đồng quản trị công ty, họp kín tuần trước. Anh ta đang thúc đẩy một thương vụ mua bán, cần làm sạch hồ sơ nội bộ trước khi đối tác kiểm toán vào. Cô là người duy nhất trong phòng tài chính biết đủ để đặt câu hỏi.”
Tôi nhìn tờ giấy. Chữ ký của Trần Minh Khải ở góc phải.
“Thương vụ nào?”
“Tập đoàn Minh Hải đang muốn mua lại hai mươi phần trăm cổ phần công ty anh ta. Định giá dựa trên báo cáo tài chính sáu tháng gần nhất.” Hứa Mộc Lan nhìn tôi. “Mà báo cáo tài chính sáu tháng gần nhất, cô là người soạn.”
Cái lạnh len qua sống lưng tôi, từ từ, rõ ràng.
Tôi soạn báo cáo đó vào tháng trước. Và tôi đã tìm ra ba khoản mục bất thường trong số liệu. Tôi ghi chú lại, định đặt câu hỏi trong cuộc họp tuần sau.
Tuần sau đó, tôi bị sa thải.
“Anh ta biết tôi đã tìm ra,” tôi nói, không phải câu hỏi.
“Nhiều khả năng vậy.” Hứa Mộc Lan khép phong bì lại. “Cô có giữ bản nháp báo cáo không? Bản có ghi chú của cô?”
Tôi nghĩ đến chiếc ổ cứng ngoài màu đen tôi cắm vào máy tính xách tay mỗi tối, để sao lưu tất cả mọi thứ theo thói quen mình tự đặt ra từ hồi đi học.
“Có,” tôi nói.
Lần đầu tiên kể từ khi ngồi xuống, Hứa Mộc Lan để lộ một cái gì đó trên khuôn mặt. Không hẳn là vui mừng. Giống như nhẹ nhõm hơn.
“Tốt.” Bà ấy đứng dậy, khoác túi lên vai. “Cô giữ kỹ cái đó. Và cô đừng liên lạc với anh ta cho đến khi tôi báo.”
Tôi cũng đứng dậy.
“Bà tin tôi nhanh thế.”
Hứa Mộc Lan nhìn tôi lần cuối trước khi quay đi.
“Tôi không tin nhanh. Tôi quan sát cô hai tháng rồi.” Bà ấy dừng lại một nhịp. “Người ta ứng xử thật nhất khi họ không biết mình đang bị nhìn.”
Bà ấy bước ra cửa.
Tôi đứng lại trong quán cà phê, nhìn hai ly trà còn đầy không ai uống.
Điện thoại rung lần nữa. Vẫn số Trần Minh Khải.
Lần này tôi không đọc tin nhắn. Tôi tắt màn hình, bỏ điện thoại vào túi, nhìn ra ngoài cửa kính nơi Hứa Mộc Lan vừa khuất vào dòng người.
Sáng nay tôi bị sa thải.
Chiều nay tôi bán được nhà, lấy lại tiền chữa bệnh cho mẹ.
Và vừa rồi tôi vô tình bước vào một ván cờ mà người ta đã đánh từ trước khi tôi biết mình là quân cờ trên bàn.
Vấn đề là, tôi không có ý định làm quân cờ của bất kỳ ai.
Kể cả Hứa Mộc Lan.
Tôi ra khỏi quán, gọi taxi về bệnh viện thăm mẹ. Trong túi xách, chiếc ổ cứng màu đen nằm im, nhỏ và nặng hơn tôi tưởng.