Chương 1
Sáng nay, Trần Minh Khải nhìn thẳng vào mắt tôi rồi đẩy tờ quyết định sa thải qua bàn.
“Lâm Tư Ninh, công ty không cần người không tạo ra giá trị.”
Tôi nhận tờ giấy, gập lại, nhét vào túi áo.
Không cãi. Không khóc. Không xin xỏ.
Vì tôi đang bận nghĩ đến cuộc gọi nhận được lúc 8 giờ rưỡi sáng, từ môi giới bất động sản Hoa Thành, báo rằng đã có người hỏi mua căn penthouse tầng 28 của tôi, trả tiền mặt, không mặc cả.
Mà người mua đó… tôi chưa biết tên.
Chưa biết thôi.
Tôi bán căn penthouse vì cần tiền gấp, đó là sự thật. Ba tháng trước, mẹ đột quỵ. Viện phí, thuốc men, người chăm sóc, tất cả đổ xuống một mình tôi. Căn nhà tầng thượng view toàn thành phố, cái tôi mua bằng năm năm tích cóp, giờ phải bán với giá thấp hơn thị trường hai mươi phần trăm chỉ để ra tiền nhanh.
Trần Minh Khải không biết chuyện này.
Anh ta chỉ thấy tôi dạo gần đây hay xin về sớm, hay nghe điện thoại riêng, hay ngồi thẫn thờ giữa buổi họp. Anh ta kết luận tôi “thiếu tập trung, không cống hiến”, rồi ký tên vào tờ sa thải với vẻ mặt của người đang làm việc nghĩa.
Tôi ra khỏi tòa nhà công ty lúc 9 giờ 15. Đến văn phòng Hoa Thành lúc 10 giờ. Ký ủy quyền bán, nhận đặt cọc, hẹn ký hợp đồng chính thức lúc 3 giờ chiều.
Môi giới Tiểu Vân đưa cho tôi hồ sơ người mua. Tôi lật trang đầu.
Đứng im ba giây.
Trần Minh Khải. CMND số…
Tiểu Vân hỏi: “Chị quen anh ấy không? Anh ấy bảo đây là deal rẻ nhất năm nay, hí hửng lắm.”
Tôi nhìn xuống tờ hồ sơ, nhìn lên khuôn mặt đang chờ đợi của Tiểu Vân, rồi mỉm cười lần đầu tiên trong ngày hôm nay.
“Quen. Rất quen.”
Lúc 2 giờ 45, tôi đã ngồi trong phòng ký kết của Hoa Thành từ trước. Ly trà trên bàn còn bốc khói. Tôi không uống. Tôi chỉ nhìn ra cửa.
Đúng 3 giờ kém 5, Trần Minh Khải bước vào, vest thẳng nếp, tóc chải gọn, mặt mang vẻ của người vừa săn được món hời. Anh ta đang nhìn điện thoại, gõ tin nhắn, chưa ngước lên.
Rồi anh ta ngước lên.
Hai giây. Ba giây.
“Lâm… Tư Ninh?”
Tôi gật đầu nhẹ.
“Chào anh Khải. Lâu không gặp.”
Câu nói vô lý nhất của ngày hôm nay, vì chúng tôi gặp nhau cách đây chưa đầy sáu tiếng. Nhưng tôi thích cái cảm giác nói nó ra.
Anh ta đứng khựng ở cửa, tập hồ sơ cầm trên tay bỗng chùng xuống.
“Căn penthouse đó là… của em?”
“Của tôi,” tôi sửa lại, nhấn nhẹ vào từ đó. “Đứng tên tôi từ năm 2019.”
Tiểu Vân đứng bên cạnh, mắt đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi, rõ ràng đang cố đoán xem không khí này là gì.
Trần Minh Khải bước vào, kéo ghế ngồi đối diện. Anh ta đã lấy lại được vẻ bình thản, hoặc đang cố lấy lại.
“Trùng hợp thật.”
“Vâng,” tôi nói. “Trùng hợp.”
Tôi đẩy bộ hợp đồng sang phía anh ta. Giá bán, điều khoản, lịch thanh toán, tất cả y chang đã trao đổi qua môi giới. Không thêm, không bớt.
Anh ta lật từng trang, tôi thấy tay anh ta chậm lại ở trang ba.
Điều khoản đặc biệt, mục 7.
“Bên mua xác nhận đã biết và chấp thuận: căn hộ nhà tập thể tại địa chỉ Ngõ Hoa Mộc số 14, nơi bên mua đang cư trú, thuộc quyền sở hữu của bên bán theo sổ đỏ cấp ngày…”
Tiểu Vân há miệng.
Trần Minh Khải ngẩng đầu lên, lần này mặt anh ta không còn bình thản nữa.
“Em… biết từ bao giờ?”
Tôi nhấc ly trà lên, uống một ngụm nhỏ.
“Từ trước khi anh ký tờ sa thải sáng nay.”
Không khí trong phòng đặc lại như xi măng chưa khô.
“Em định làm gì?”
Tôi đặt ly trà xuống, nhẹ tay đến mức không phát ra tiếng.
“Ký hợp đồng. Anh mua penthouse. Tôi bán. Đúng như thỏa thuận.”
“Còn… căn nhà tập thể?”
“Thuộc quyền tôi,” tôi nói. “Vẫn vậy. Sau khi deal này kết thúc, hai bên không còn quan hệ pháp lý nào với nhau nữa. Kể cả hợp đồng thuê ngầm mà anh ký với người trung gian năm 2021, vốn chưa bao giờ được công chứng.”
Anh ta tái mặt.
“Anh có hai lựa chọn,” tôi nói, giọng bằng phẳng như mặt bàn kính. “Một, ký hợp đồng penthouse, thanh toán đúng hạn, chúng ta xong chuyện. Hai, anh không ký, tôi gửi bộ hồ sơ sổ đỏ sang phòng pháp lý công ty anh trước 5 giờ chiều nay, kèm đơn đòi bồi thường chiếm dụng tài sản.”
Tiểu Vân nuốt nước bọt.
Trần Minh Khải không nói gì trong mười lăm giây. Rồi anh ta cầm bút lên.
Ký. Từng trang, từng trang, không nói thêm một chữ.
Tôi nhìn cây bút di chuyển, cảm giác kỳ lạ dâng lên trong ngực, không phải hả hê, không hẳn là vui, chỉ là nhẹ. Nhẹ như cái gì đó treo lơ lửng suốt ba năm vừa được đặt xuống đất.
“Chúc anh hài lòng với căn penthouse.”
Trần Minh Khải đứng dậy, cài lại cúc áo vest.
“Em thông minh hơn anh nghĩ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Tôi biết.”
Anh ta bước ra. Cửa kính đóng lại sau lưng.
Tiểu Vân thở ra, dài và run. “Chị ổn không?”
“Ổn.”
Tôi thu dọn hồ sơ, gấp từng tờ ngay ngắn. Khoác túi lên vai, nhìn ra khung cửa kính, nơi bóng lưng Trần Minh Khải vừa khuất sau góc hành lang.
“Về nhà.”
Căn nhà tập thể ba mươi hai mét vuông, tên tôi trên sổ đỏ, chưa một ngày tôi được ngủ trong đó.
Tôi bước ra, gót giày gõ đều trên sàn đá lạnh.
Điện thoại rung. Số lạ.
Người gọi tự giới thiệu là luật sư của vợ Trần Minh Khải.