Chương 6
Ta bị giam trong một căn phòng nhỏ trong hoàng cung, không phải đại lao tăm tối, nhưng vẫn có thị vệ canh gác nghiêm ngặt bên ngoài.
Ba ngày sau, hoàng đế đích thân đến gặp ta, không thông qua bất kỳ nghi thức triều đình nào, chỉ mang theo một vị công công thân cận.
Ta quỳ xuống hành lễ.
“Đứng dậy đi.” Hoàng đế nói, giọng không còn nghiêm nghị như trên triều đình. “Ta đến đây không phải để xét xử, mà để hỏi vài chuyện riêng.”
Ta đứng dậy, nhưng vẫn cúi đầu cung kính.
“Bệ hạ có gì muốn hỏi, thần nữ xin trả lời hết lòng.”
“Ngươi là con gái Lâm Thái phó, từ nhỏ đã tiếp cận được nhiều văn thư quan trọng của Hộ bộ. Ta muốn hỏi, vì sao một tiểu thư khuê các như ngươi lại có hứng thú với những chuyện quân sự, vận lương, điều binh?”
Ta ngẩng lên, nhìn hoàng đế, quyết định trả lời thành thật.
“Bẩm bệ hạ, từ nhỏ thần nữ đã nhận ra, trong Lâm phủ, những đứa con gái như thần nữ không có giá trị gì ngoài việc trở thành quân cờ trong các cuộc hôn nhân chính trị. Thần nữ không muốn cả đời chỉ là một món hàng trao đổi, nên bắt đầu để tâm học hỏi những chuyện lớn hơn, hy vọng một ngày có thể tự quyết định số phận của mình.”
“Và ngươi đã dùng kiến thức đó để giúp Trần Khắc Viễn, không phải vì tình cảm ban đầu, mà vì một giao ước đổi lấy tự do?”
Ta sững người, không ngờ hoàng đế đã biết rõ đến vậy.
“Bệ hạ đã biết về giao ước…”
“Trần Khắc Viễn đã khai báo toàn bộ sự thật khi bị thẩm vấn trong đại lao, kể cả chuyện giao ước đêm tân hôn.” Hoàng đế nhìn ta. “Hắn không hề che giấu bất kỳ điều gì, dù biết rằng thú nhận chuyện này có thể khiến tội danh của hắn nặng thêm vì tội lừa dối triều đình về thân phận ngươi.”
Ta cảm thấy nghẹn ngào trong lòng. Trần Khắc Viễn, ngay cả trong hoàn cảnh nguy hiểm nhất, cũng không chọn cách nói dối để tự bảo vệ mình.
“Bệ hạ, tướng quân không hề có ý lừa dối triều đình. Người chỉ đang bảo vệ một kẻ đã giúp mình chiến thắng, đó là lẽ thường tình của một người có nhân nghĩa.”
“Nhân nghĩa…” Hoàng đế lặp lại, giọng trầm ngâm. “Ta đã trị vì hai mươi năm, chứng kiến quá nhiều kẻ dùng lời hoa mỹ để che giấu dã tâm. Ta cần bằng chứng thực tế hơn là lời nói.”
“Bệ hạ muốn bằng chứng gì?”
Hoàng đế nhìn ta một lúc lâu, rồi nói.
“Ta muốn ngươi tìm ra ai thực sự đứng sau lá thư nặc danh tố cáo Trần Khắc Viễn, và ai đã mua chuộc tên lính khai chứng giả. Nếu ngươi có thể vạch trần được kẻ chủ mưu thực sự, ta sẽ tin tưởng hoàn toàn vào sự trong sạch của cả ngươi và Trần Khắc Viễn.”
Ta hiểu ra, đây là một bài thử thách hoàng đế đặt ra, vừa là cơ hội, vừa là một canh bạc lớn.
“Bệ hạ cho thần nữ bao nhiêu thời gian?”
“Mười ngày. Sau mười ngày, nếu không có bằng chứng rõ ràng, Trần Khắc Viễn sẽ phải chịu tội theo luật hiện hành, dù ta có tin tưởng người đến đâu, luật pháp triều đình không thể phá vỡ chỉ vì tình cảm cá nhân của một vị hoàng đế.”
Ta quỳ xuống, cúi đầu thật sâu.
“Thần nữ xin nhận thử thách này. Xin bệ hạ cho thần nữ được ra khỏi nơi giam giữ, để có thể tự do điều tra.”
Hoàng đế suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu.
“Được. Nhưng ngươi sẽ có người theo dõi mọi hành động, để đảm bảo ngươi không bỏ trốn hay liên lạc với thế lực bên ngoài.”
“Thần nữ xin tuân lệnh.”
Khi hoàng đế rời đi, ta ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, nhìn ra khung cửa sổ hẹp, ánh nắng chiều nhạt dần.
Mười ngày. Đó là khoảng thời gian ngắn ngủi để lật tẩy một âm mưu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng suốt nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.
Nhưng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận thử thách này.
Vì Trần Khắc Viễn.
Vì cả những gì ta đã bắt đầu tin tưởng vào, một tương lai không chỉ có tự do, mà còn có một người sẵn sàng đứng về phía ta, dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Được thả ra với sự giám sát chặt chẽ của hai thị vệ triều đình, ta lập tức bắt tay vào điều tra, thời gian không cho phép chậm trễ dù chỉ một khắc.
Việc đầu tiên ta làm là tìm gặp Lý Thành, người vẫn đang cố gắng thu thập thông tin bên ngoài trong lúc ta bị giam giữ.
“A Khanh cô nương, ta đã dò hỏi được một chút manh mối.” Lý Thành nói khi gặp ta trong một quán trà nhỏ gần hoàng cung, nơi hai thị vệ giám sát ngồi cách đó không xa nhưng không thể nghe rõ cuộc trò chuyện. “Tên lính khai chứng giả tên là Triệu Bân, vốn là lính trơn trong quân đội biên giới, gần đây đột nhiên có tiền mua nhà, chuộc thân phận nô tịch cho cả gia đình.”
“Nguồn tiền từ đâu?”
“Chưa rõ, nhưng ta đã cho người theo dõi gia đình hắn, phát hiện có người thường xuyên lui tới đưa tiền vào ban đêm, che mặt kín mít.”
Ta suy nghĩ nhanh.
“Cần tìm ra người đưa tiền đó là ai, và quan trọng hơn, cần tìm bằng chứng cho thấy có sự liên hệ trực tiếp với phủ Nhị hoàng tử.”
“Việc đó nguy hiểm, nếu bị phát hiện, có thể đánh động cả Triệu Bân lẫn kẻ đứng sau.”
“Ta biết. Nhưng chúng ta không còn nhiều thời gian.” Ta nhìn Lý Thành. “Ngươi có cách nào tiếp cận gần nhà Triệu Bân mà không gây chú ý không?”
Lý Thành suy nghĩ một lúc, rồi nói.
“Có một cách. Gần nhà Triệu Bân có một tiệm may, chủ tiệm là người quen cũ của ta từ thời còn ở quân ngũ. Ta có thể nhờ ông ấy để ý giúp, quan sát ai ra vào nhà Triệu Bân.”
“Được. Làm ngay đi.”
Trong khi chờ đợi tin tức từ Lý Thành, ta quyết định tự mình điều tra một hướng khác, đó là lá thư nặc danh gửi đến Ngự sử đài.
Ta xin phép hai thị vệ giám sát cho mình đến Ngự sử đài, với lý do muốn xem lại bức thư để tìm thêm manh mối, việc này được hoàng đế cho phép trước đó.
Tại Ngự sử đài, một vị quan già tên Chu đại nhân, người phụ trách lưu trữ, cho phép ta xem lại bức thư gốc dưới sự giám sát nghiêm ngặt.
Ta cầm bức thư lên, quan sát kỹ từng nét chữ.
Nét chữ được viết cẩn thận, có vẻ như cố tình che giấu phong cách viết thật của người viết, nhưng ta để ý thấy cách viết chữ “quân” có một nét ngoặc đặc biệt ở cuối, một thói quen khó bỏ dù người viết có cố tình thay đổi nét chữ đến đâu.
Ta đã từng thấy nét chữ này ở đâu đó.
Ta nhớ lại, trong những lần đến phủ Nhị hoàng tử dự tiệc cùng phụ thân khi còn ở Lâm phủ, ta từng thấy một vị mưu sĩ thân cận của Nhị hoàng tử, tên Tôn Nhược, người có thói quen viết chữ với chính nét ngoặc đặc biệt này.
Tim ta đập nhanh hơn.
“Chu đại nhân, ta có thể mượn bức thư này đối chiếu với một số văn thư khác không?”
“Được, nhưng phải trong khuôn viên Ngự sử đài, không được mang ra ngoài.”
Ta gật đầu, rồi nhờ Chu đại nhân tìm giúp một số văn thư công khai mà Tôn Nhược từng soạn thảo dưới danh nghĩa phủ Nhị hoàng tử, thường là các bản tấu xin cấp thêm ngân khố cho việc xây dựng của phủ.
Sau khi đối chiếu, nét ngoặc đặc biệt ở chữ “quân” xuất hiện giống hệt nhau trong cả hai văn bản.
Ta tìm được manh mối đầu tiên.
Ngay lúc đó, một người hầu chạy đến tìm ta, mang theo tin tức từ Lý Thành.
“A Khanh cô nương, Lý đại nhân nhờ người báo tin gấp. Người đưa tiền cho Triệu Bân đã bị phát hiện, chính là một gia nhân của phủ Nhị hoàng tử, tên A Phúc.”
Hai manh mối, từ hai hướng khác nhau, đều chỉ về cùng một nơi.
Ta nắm chặt tay, cảm thấy hy vọng dâng lên trong lòng.
Nhưng ta biết, chỉ có manh mối thôi chưa đủ. Ta cần bằng chứng đủ mạnh để đối chất trước triều đình, và quan trọng hơn, cần làm sao để Tôn Nhược hoặc A Phúc thừa nhận sự thật, thay vì chỉ dựa vào suy đoán từ nét chữ và lời khai gián tiếp.
Sau bảy ngày điều tra ráo riết, ta và Lý Thành đã thu thập đủ bằng chứng để trình lên hoàng đế trước khi thời hạn mười ngày kết thúc.
Ta xin được diện kiến hoàng đế một lần nữa, lần này với đầy đủ chứng cứ trong tay.
“Bệ hạ, thần nữ đã tìm ra manh mối quan trọng.” Ta quỳ trước ngai vàng, trình lên bức thư nặc danh cùng với những văn thư đối chiếu nét chữ. “Người viết bức thư tố cáo Trần tướng quân chính là Tôn Nhược, mưu sĩ thân cận của Nhị hoàng tử, dựa trên nét chữ đặc trưng không thể giả mạo.”
Hoàng đế xem xét kỹ lưỡng, gật đầu nhẹ.
“Còn về tên lính khai chứng giả?”
“Triệu Bân đã nhận tiền từ A Phúc, một gia nhân thân cận của phủ Nhị hoàng tử, để khai chứng giả về việc tướng quân tư thông với Đông Xuyên Vương. Thần nữ đã cho người theo dõi và ghi nhận được ba lần A Phúc đến nhà Triệu Bân vào ban đêm, mang theo tiền bạc.”
Hoàng đế trầm ngâm, rồi ra lệnh triệu tập một buổi thiết triều đặc biệt để đối chất công khai.
Buổi thiết triều diễn ra căng thẳng chưa từng có. Triệu Bân bị áp giải đến, run rẩy quỳ trước triều đình.
“Triệu Bân, ngươi khai đã thấy thư từ qua lại giữa Trần tướng quân và mưu sĩ của Đông Xuyên Vương, lời khai đó có đúng sự thật không?” Hoàng đế hỏi, giọng nghiêm nghị.
Triệu Bân run rẩy, liếc nhìn Nhị hoàng tử đứng gần đó, không dám trả lời ngay.
Ta bước ra, đứng trước Triệu Bân.
“Ngươi có biết, khai man trước triều đình là tội chết cả nhà không? Nhưng nếu ngươi thành thật khai báo ai đã ép buộc và mua chuộc ngươi, hoàng thượng có thể khoan hồng, chỉ trị tội kẻ chủ mưu.”
Triệu Bân run lên, nước mắt giàn giụa.
“Thần… thần xin thú nhận. Có người của phủ Nhị hoàng tử đã đưa tiền cho thần, ép thần khai như vậy, nói rằng nếu không làm, cả gia đình thần sẽ gặp nguy hiểm.”
Cả triều đình chấn động.
Nhị hoàng tử biến sắc, bước ra quát lớn.
“Thằng khốn này nói láo! Ta chưa từng sai người làm chuyện đó!”
Ta nhìn thẳng vào Nhị hoàng tử, giọng bình thản nhưng đanh thép.
“Điện hạ, thần nữ đã có bằng chứng về việc gia nhân A Phúc của phủ điện hạ nhiều lần đến gặp Triệu Bân vào ban đêm, đưa tiền bạc. Nếu điện hạ không liên quan, xin cho phép triệu A Phúc đến đối chất ngay tại đây.”
Hoàng đế gật đầu, ra lệnh triệu A Phúc.
Khi A Phúc bị áp giải đến, hắn không dám nhìn thẳng vào Nhị hoàng tử, cúi gằm mặt.
“A Phúc, ngươi có nhận lệnh từ ai để đưa tiền cho Triệu Bân không?” Hoàng đế hỏi.
A Phúc run rẩy một lúc lâu, rồi ngước lên nhìn Nhị hoàng tử, ánh mắt đầy sợ hãi nhưng cũng có chút gì đó như tuyệt vọng buông xuôi.
“Bẩm hoàng thượng… thần nhận lệnh trực tiếp từ điện hạ.”
Nhị hoàng tử tái mặt, lùi lại một bước.
“Ngươi… ngươi dám vu khống ta?”
“Nô tài không dám nói dối trước hoàng thượng, xin điện hạ thứ tội, nhưng nô tài không thể mang tội khi quân để bảo vệ điện hạ nữa.”
Hoàng đế nhìn Nhị hoàng tử, ánh mắt lạnh lẽo chưa từng thấy.
“Nhị hoàng tử, ngươi còn gì để biện minh không?”
Nhị hoàng tử im lặng, mặt trắng bệch, không nói được lời nào.
Ta đứng đó, nhìn toàn bộ diễn biến, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa cảm thấy một nỗi buồn khó tả. Đây là quyền lực, là chính trị, nơi mà ngay cả huyết thống hoàng gia cũng không thể ngăn cản tham vọng biến con người thành những kẻ tàn nhẫn với nhau.
Hoàng đế đứng dậy, giọng vang khắp đại điện.
“Trần Khắc Viễn, được minh oan hoàn toàn, thả ngay lập tức, phục hồi toàn bộ binh quyền và danh dự.”
Ta cảm thấy nước mắt chực trào ra, nhưng cố gắng kìm nén, giữ vững phong thái trước triều đình.
Trận chiến này, cuối cùng, ta đã thắng.
Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc, vì Đông Xuyên Vương, kẻ thù thực sự đằng sau mọi biến cố, vẫn còn đó, và giờ đây, khi Nhị hoàng tử thất thế, hắn có thể sẽ tìm cách liên minh với những thế lực còn lại để phản công.