Chương 5
Trong khi tình cảm giữa ta và Trần Khắc Viễn dần nảy nở, một âm mưu lớn hơn đang âm thầm hình thành, mà cả hai chúng ta đều chưa lường trước được mức độ nguy hiểm.
Một buổi sáng, Lý Thành hớt hải chạy vào thư phòng, mặt tái mét.
“Tướng quân, có chuyện lớn. Ngự sử đài vừa nhận được một bức thư nặc danh, tố cáo tướng quân tư thông với Đông Xuyên Vương, cố tình để lộ tin tức quân sự cho phản quân nhằm trục lợi cá nhân.”
Trần Khắc Viễn đứng bật dậy, mặt lạnh như băng.
“Bằng chứng gì?”
“Trong thư có nhắc đến việc tướng quân biết trước kế hoạch tấn công Hạc Lĩnh Khẩu một cách chi tiết đến bất thường, nghi ngờ đây là dàn dựng giữa tướng quân và Đông Xuyên Vương để tướng quân lập công giả, củng cố quyền lực.”
Ta đứng bên cạnh, tim lạnh đi.
Đây chính xác là điều Trần Khắc Viễn và ta đã lo sợ từ đầu, khi quyết định che giấu nguồn tin thật sự.
“Ai gửi bức thư đó?” Ta hỏi.
“Nặc danh, nhưng Ngự sử đài nói nét chữ có vẻ quen thuộc với văn phong của phủ Nhị hoàng tử.”
Trần Khắc Viễn nắm chặt tay, nghiến răng.
“Hắn không dừng lại ở việc ám sát, giờ chuyển sang vu khống chính trị.”
Ta suy nghĩ nhanh, cố gắng tìm ra hướng giải quyết.
“Tướng quân, nếu chỉ là một bức thư nặc danh, không đủ để kết tội tướng quân ngay lập tức. Nhưng nó sẽ tạo ra nghi ngờ trong lòng hoàng thượng và các quan lại khác. Nhị hoàng tử đang chơi một ván cờ dài hơi, dùng nghi ngờ để dần dần cô lập tướng quân.”
“Vậy ta phải làm gì?”
“Chúng ta cần tìm ra ai là người thực sự đứng sau lá thư này, và quan trọng hơn, cần chứng minh nguồn tin của chúng ta hoàn toàn độc lập với Đông Xuyên Vương.” Ta nói, giọng nghiêm túc. “Nhưng có một vấn đề lớn hơn.”
“Là gì?”
Ta ngập ngừng một lúc, rồi nói tiếp.
“Là danh tính thật sự của ta. Nếu điều tra sâu vào nguồn gốc mạng lưới tình báo, sớm muộn cũng sẽ lần ra dấu vết liên quan đến Lâm phủ, đến việc ta từng là con gái Lâm Thái phó, người từng làm Hộ bộ thị lang, có quyền tiếp cận nhiều văn thư về đường vận lương của các phiên trấn.”
Trần Khắc Viễn nhìn ta, hiểu ra mối nguy hiểm.
“Nếu chuyện đó bị phanh phui, người ta sẽ nghi ngờ ngươi có liên hệ với Lâm phủ, mà Lâm phủ vốn đã bị đồn đại có liên quan mật thiết với một số phiên trấn phía Bắc.”
“Đúng vậy. Và nếu Nhị hoàng tử tìm ra sợi dây liên kết này trước, hắn sẽ dùng nó để buộc tội tướng quân che giấu gián điệp, thậm chí đồng lõa với phản quân.”
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
“Ta phải điều tra ai đứng sau lá thư nặc danh này trước khi Nhị hoàng tử có thể tìm ra thân phận thật của ngươi.” Trần Khắc Viễn nói, giọng cương quyết.
Ta gật đầu, nhưng trong lòng có một linh cảm bất an.
“Tướng quân, ta nghĩ chúng ta cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Nếu thân phận thật của ta bị lộ ra trước khi chúng ta tìm được bằng chứng phản bác, tướng quân cần có phương án để bảo vệ chính mình, kể cả phải hy sinh danh dự của ta.”
“Ta sẽ không làm vậy.” Hắn nói dứt khoát, gần như ngắt lời ta.
“Tướng quân…”
“Ta đã nói rồi, A Khanh.” Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, giọng nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Dù chuyện gì xảy ra, ta sẽ không bỏ rơi ngươi để bảo toàn bản thân. Đó không phải là người ta muốn trở thành.”
Ta nhìn hắn, cảm động đến nghẹn lời.
Nhưng đồng thời, một nỗi lo sợ khác lại dâng lên trong lòng ta.
Nếu Nhị hoàng tử thực sự tìm ra thân phận của ta, và dùng nó để buộc tội tướng quân, thì lời hứa không bỏ rơi ta của hắn, có thể sẽ kéo cả hắn xuống vực thẳm cùng ta.
Đúng như dự đoán tồi tệ nhất, chưa đầy một tuần sau, mọi chuyện diễn biến xấu hơn.
Một buổi chiều, khi Trần Khắc Viễn đang trên đường vào triều, hắn bị chặn lại ngay tại cổng thành bởi một đội cấm quân, mang theo chiếu chỉ của hoàng đế.
Ta nhận được tin từ Lý Thành, người chạy về phủ báo tin với gương mặt trắng bệch.
“A Khanh cô nương, tướng quân… tướng quân bị giam vào đại lao rồi.”
Ta cảm thấy đất dưới chân mình như sụp xuống.
“Vì sao? Tội danh gì?”
“Tội danh tư thông với phản quân, dựa trên lời khai của một tên lính bị bắt trong doanh trại Đông Xuyên Vương, khai rằng đã từng thấy thư từ qua lại giữa tướng quân và một mưu sĩ của Đông Xuyên Vương.”
“Đó là vu khống. Tướng quân chưa từng có bất kỳ liên hệ nào với Đông Xuyên Vương ngoài chiến trường.”
“Ta biết, cô nương biết, nhưng Nhị hoàng tử đã chuẩn bị sẵn nhân chứng, có vẻ như hắn đã dàn dựng từ lâu, chỉ chờ thời cơ ra tay.”
Ta ngồi phịch xuống ghế, đầu óc quay cuồng nhưng cố gắng giữ bình tĩnh.
Đây chính xác là điều Trần Khắc Viễn và ta lo sợ, giờ đã thành hiện thực, và còn tệ hơn dự đoán ban đầu.
“Chính Hoài công tử đâu?”
“Công tử đang tìm cách xin gặp tướng quân trong đại lao, nhưng bị từ chối.”
Ta đứng dậy, cố gắng suy nghĩ thấu đáo trong tình huống hỗn loạn này.
“Chúng ta cần tìm ra tên lính khai chứng đó là ai, xem hắn khai như vậy dưới áp lực gì, có phải bị ép cung hay được mua chuộc.”
“Việc đó không dễ, hắn đang bị giam ở một nơi bí mật, do người của Nhị hoàng tử canh giữ.”
Ta nghiến răng, nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đang dần tối.
“Vậy chúng ta cần một hướng khác. Nếu không thể chứng minh trực tiếp tướng quân vô tội bằng cách vạch trần nhân chứng giả, ta sẽ dùng chính những gì ta có, chứng minh nguồn gốc thật sự của tin tức tình báo, cho thấy nó hoàn toàn độc lập và đối nghịch với lợi ích của Đông Xuyên Vương.”
“Cô nương định làm gì?”
Ta hít một hơi thật sâu, quyết định đã hình thành trong đầu.
“Ta sẽ ra mặt trước triều đình.”
Lý Thành sững người.
“Cô nương, làm vậy thân phận thật của cô nương sẽ bị phơi bày, nguy hiểm vô cùng.”
“Ta biết.” Ta nhìn hắn, ánh mắt kiên định. “Nhưng nếu ta tiếp tục ẩn mình, tướng quân sẽ phải một mình gánh chịu tội danh không chứng minh được nguồn gốc, có thể bị xử tử trước khi sự thật được làm rõ. Ta không thể để chuyện đó xảy ra.”
“Nhưng nếu cô nương lộ diện, và Nhị hoàng tử phát hiện cô nương là con gái Lâm Thái phó, hắn sẽ dùng chính điều đó để buộc thêm tội cho tướng quân, nói rằng tướng quân biết rõ thân phận cô nương từ đầu mà vẫn giấu giếm, đó là tội khi quân.”
Ta biết rõ rủi ro đó, nhưng trong tình huống này, ta không còn lựa chọn nào tốt hơn.
“Ta sẽ tìm cách trình bày sao cho hợp lý nhất có thể. Nhưng trước tiên, ta cần thu thập đầy đủ bằng chứng về hai mươi bảy lần điều binh của Đông Xuyên Vương mà ta đã ghi chép trong cuốn sổ, đối chiếu với thời gian thực tế xảy ra các trận chiến, chứng minh rằng thông tin ta cung cấp luôn đi trước hành động của Đông Xuyên Vương, không thể là thông tin do hắn cố tình để lộ.”
Lý Thành gật đầu, dù vẫn còn lo lắng.
“Ta sẽ giúp cô nương chuẩn bị mọi thứ cần thiết.”
Đêm đó, ta ngồi một mình trong thư phòng, soạn lại toàn bộ bằng chứng, tay run rẩy vì biết rằng ngày mai, khi bước chân vào triều đình, ta sẽ phải đối mặt với toàn bộ quá khứ mà ta đã cố chôn giấu.
Nhưng vì Trần Khắc Viễn, người đã không ngần ngại chắn kiếm cho ta, người đã tin tưởng ta khi không ai khác làm vậy, ta sẵn sàng đánh cược tất cả.
Sáng hôm sau, ta mặc bộ y phục trang nghiêm nhất mình có, tóc búi gọn gàng, không trang điểm, bước đến trước cổng hoàng cung, xin được diện kiến hoàng đế.
Thị vệ canh cổng nhìn ta nghi hoặc.
“Ngươi là ai mà dám xin diện kiến hoàng thượng?”
Ta ngẩng cao đầu, giọng vang rõ.
“Ta là A Khanh, nữ quan phụ trách tình báo của Trần tướng quân. Ta có bằng chứng quan trọng liên quan đến vụ án tướng quân đang bị điều tra, xin diện kiến hoàng thượng để trình bày.”
Tin tức truyền vào trong nhanh chóng, và sau một hồi chờ đợi căng thẳng, ta được dẫn vào đại điện, nơi buổi thiết triều đang diễn ra, bàn về vụ án của Trần Khắc Viễn.
Khi ta bước vào, cả triều đình xôn xao. Nhị hoàng tử đứng đó, ánh mắt sắc lạnh nhìn ta, có vẻ như hắn không ngờ ta lại dám xuất hiện.
Ta quỳ xuống trước ngai vàng.
“Thần nữ A Khanh, xin diện kiến hoàng thượng.”
Hoàng đế, một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc sảo, nhìn ta.
“Ngươi có bằng chứng gì liên quan đến vụ án Trần tướng quân?”
“Bẩm hoàng thượng, thần nữ chính là mật thám mà Trần tướng quân đã nhắc đến trước triều đình, người cung cấp toàn bộ tin tức về đường vận lương và kế hoạch quân sự của Đông Xuyên Vương.”
Cả triều đình lại một lần nữa xôn xao.
Nhị hoàng tử bước ra, giọng gay gắt.
“Một nữ tử tầm thường, sao có thể có được tin tức tình báo chi tiết đến vậy? Ngươi chắc chắn là đồng bọn của Trần Khắc Viễn, dàn dựng ra màn kịch này để gỡ tội cho hắn.”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Nhị hoàng tử, không hề khiếp sợ.
“Điện hạ nói thần nữ tầm thường, nhưng chưa biết rõ thân phận thật sự của thần nữ.”
“Vậy ngươi là ai?”
Ta hít một hơi thật sâu, biết rằng khoảnh khắc này sẽ quyết định tất cả.
“Thần nữ, vốn tên thật là Tô Uyển Khanh, con gái thứ ba của Lâm Thái phó.”
Cả đại điện chấn động. Tiếng xì xào vang lên khắp nơi.
Nhị hoàng tử trợn mắt, rồi bật cười lớn.
“Vậy là đã rõ rồi! Trần Khắc Viễn giấu giếm con gái Lâm Thái phó trong phủ, giả làm nữ quan tình báo, đây chính là bằng chứng cho thấy hắn cấu kết với Lâm gia, mà Lâm gia từ lâu đã bị nghi ngờ có liên hệ với các phiên trấn phản loạn phía Bắc!”
“Điện hạ hiểu lầm rồi.” Ta nói lớn, giọng không hề run sợ. “Thần nữ bị chính phụ thân mình gả cho Trần tướng quân để đổi lấy binh quyền, không hề có bất kỳ liên hệ nào với phản quân. Ngược lại, chính vì nhận ra dã tâm của phụ thân và những âm mưu trong triều đình, thần nữ mới quyết định dùng toàn bộ hiểu biết của mình về đường vận lương và kế hoạch của Đông Xuyên Vương, mà thần nữ đã bí mật theo dõi từ năm mười ba tuổi khi còn đọc văn thư trong phủ Hộ bộ thị lang, để giúp Trần tướng quân bảo vệ biên cương.”
Ta rút từ trong tay áo ra cuốn sổ ghi chép, dâng lên trước ngai vàng.
“Đây là bằng chứng, ghi chép chi tiết hai mươi bảy lần điều binh của Đông Xuyên Vương trong hai năm qua, mỗi lần đều có ngày giờ, địa điểm cụ thể, được thần nữ ghi lại trước khi các sự kiện đó xảy ra trên thực tế, không thể là thông tin do Đông Xuyên Vương cố tình tiết lộ sau này.”
Hoàng đế ra hiệu cho thái giám mang cuốn sổ lên, tự mình xem xét.
Sự im lặng bao trùm đại điện khi hoàng đế lật từng trang.
Sau một lúc lâu, hoàng đế ngẩng lên, ánh mắt phức tạp.
“Nếu những ghi chép này là thật, và có thể đối chiếu với thời gian thực tế các sự kiện đã xảy ra, đây quả thực là bằng chứng quan trọng.”
“Bệ hạ, đây có thể là bằng chứng giả mạo, được lập ra sau khi sự việc đã xảy ra!” Nhị hoàng tử vẫn không chịu từ bỏ.
“Vậy xin điện hạ cho người kiểm tra.” Ta nói. “Trong cuốn sổ, thần nữ có ghi chú thêm những chi tiết nhỏ mà chỉ có thể biết được nếu thực sự theo dõi trước, ví dụ như số lượng xe lương cụ thể, tên tướng áp tải, những chi tiết này không hề xuất hiện trong bất kỳ báo cáo quân sự công khai nào trước đây, thần nữ sẵn sàng đối chất với bất kỳ ai để chứng minh tính xác thực.”
Hoàng đế trầm ngâm một lúc, rồi ra lệnh.
“Giam nữ tử này lại, đợi điều tra kỹ lưỡng thêm. Nhưng tạm thời hoãn xử tội Trần Khắc Viễn cho đến khi có kết luận rõ ràng.”
Ta thở phào nhẹ nhõm trong lòng, dù biết mình vừa bước vào một cuộc chiến mới, còn nguy hiểm hơn cả những gì ta đã trải qua.
Ít nhất, ta đã mua được thời gian cho Trần Khắc Viễn.