Chương 3

  1. Home
  2. Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
  3. Chương 3
Prev
Next

Thắng lợi ở Hạc Lĩnh Khẩu khiến danh tiếng Trần Khắc Viễn lên cao, nhưng cũng kéo theo nghi vấn.

Trong buổi triều, Nhị hoàng tử đứng ra chất vấn.

“Trần tướng quân nói có mật thám riêng cung cấp tin tức chuẩn xác đến từng ngày giờ, từng đường đi nước bước của Đông Xuyên Vương. Thần xin hỏi, mật thám đó là ai? Vì sao lại có thể biết rõ đến vậy?”

Đó là tin Trần Khắc Viễn kể lại cho ta nghe khi trở về phủ, giọng có chút mệt mỏi.

“Nhị hoàng tử nghi ngờ ngươi là gián điệp của Đông Xuyên Vương, cố tình gài bẫy để quân triều đình rơi vào ổ phục kích.”

Ta ngồi trong thư phòng, tay siết chặt tách trà.

“Hắn nghi ngờ vậy vì tin tức chính xác đến bất thường.”

“Đúng. Không ai tin một mật thám bình thường có thể biết chi tiết đến mức đó, trừ khi người đó nằm trong nội bộ Đông Xuyên Vương, hoặc…”

“Hoặc chính là người dựng lên toàn bộ kế hoạch để hãm hại quân triều đình.” Ta nói tiếp câu của hắn.

Trần Khắc Viễn gật đầu, nhìn ta.

“Ta đã nói với triều đình rằng mật thám là người đáng tin, đã chứng minh qua thắng lợi thực tế. Nhưng Nhị hoàng tử không chịu bỏ qua. Hắn muốn biết danh tính.”

Ta đặt tách trà xuống, tim đập nhanh hơn một nhịp.

“Nếu ta lộ diện, phụ thân ta sẽ biết ta còn sống.”

“Đúng. Và không chỉ vậy.” Trần Khắc Viễn nhíu mày. “Nếu Nhị hoàng tử biết ngươi từng là con gái Lâm Thái phó, hắn sẽ dùng chuyện này để buộc tội ta thông đồng với Lâm gia, âm mưu giấu người, lừa dối triều đình.”

Ta hiểu ra vấn đề nghiêm trọng đến mức nào.

Đây không còn là chuyện riêng giữa ta và Trần Khắc Viễn nữa. Đây là chuyện có thể lật đổ cả vị trí của hắn trong triều đình.

“Tướng quân định làm gì?”

“Ta sẽ nói mật thám là một người dân thường ở biên ải, đã chết trong trận chiến vì bị lộ thân phận, không thể chất vấn thêm được nữa.” Hắn nhìn ta. “Đó là cách duy nhất để bảo vệ ngươi mà không để lộ sự thật.”

Ta cân nhắc trong đầu, rồi lắc đầu.

“Không được. Nếu tướng quân nói mật thám đã chết, tin tức tương lai của ta sẽ không còn cơ sở đáng tin để tướng quân dùng nữa. Mỗi lần ta đưa tin, tướng quân lại phải giải thích tại sao một người đã chết vẫn có thể cung cấp thông tin mới.”

Trần Khắc Viễn im lặng, có vẻ nhận ra ta nói đúng.

“Vậy ngươi đề nghị gì?”

Ta suy nghĩ một lúc, rồi nói. “Nói mật thám là một nhóm người, không phải cá nhân. Một mạng lưới do tướng quân bí mật xây dựng nhiều năm nay ở biên ải, gồm dân buôn, phu vận chuyển, người dân sống gần đường vận lương của Đông Xuyên Vương. Không có gương mặt cụ thể để chỉ ra, vì bản chất mạng lưới là ẩn danh.”

“Một mạng lưới không tồn tại.”

“Nhưng nghe hợp lý, và không thể bị lật tẩy vì không có ai cụ thể để tra hỏi.” Ta nhìn hắn. “Tướng quân chỉ cần khẳng định chắc chắn trước triều đình rằng đây là công sức nhiều năm ngài âm thầm xây dựng, không ai có quyền đòi hỏi tiết lộ chi tiết mạng lưới tình báo quân sự, vì làm vậy sẽ phá hủy toàn bộ nguồn tin trong tương lai.”

Trần Khắc Viễn nhìn ta một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu.

“Được. Ta sẽ dùng cách này.”

Buổi triều tiếp theo, khi Nhị hoàng tử một lần nữa chất vấn, Trần Khắc Viễn đứng thẳng người, giọng vang như sấm.

“Bệ hạ, đây là mạng lưới tình báo thần đã âm thầm xây dựng suốt mười năm qua tại biên ải, không thể tiết lộ danh tính bất kỳ ai trong đó, vì làm vậy tương đương giết chết toàn bộ nguồn tin quân sự của triều đình trong tương lai. Nếu Nhị điện hạ không tin tưởng thần, xin cứ tước binh quyền, nhưng xin đừng ép thần phản bội những người đã liều mạng vì triều đình.”

Lời nói đó, kèm theo khí thế của một lão tướng từng trải trăm trận, khiến cả triều đình im bặt.

Hoàng đế, sau một hồi cân nhắc, gật đầu.

“Trần ái khanh trung thành đã được chứng minh qua trận Hạc Lĩnh Khẩu. Chuyện mạng lưới tình báo, không cần truy hỏi thêm.”

Nhị hoàng tử nghiến răng, nhưng không dám phản đối trước mặt hoàng đế.

Khi Trần Khắc Viễn trở về phủ, kể lại chuyện này cho ta nghe, ta thấy trong lòng có chút nhẹ nhõm.

Nhưng ta cũng biết, Nhị hoàng tử sẽ không dừng lại ở đây.

 

Nửa tháng sau, một tin tức khiến ta không thể bình tĩnh nổi.

Vương ma ma vội vã bước vào phòng văn thư nơi ta đang làm việc, mặt đầy lo lắng.

“A Khanh cô nương, có người từ Lâm phủ đến, nói muốn gặp tướng quân, hỏi về chuyện… chuyện con gái út của Lâm Thái phó.”

Ta đứng bật dậy, tay run nhẹ.

“Ai đến?”

“Là quản gia của Lâm phủ, tên Trương bá.”

Trương bá. Ta biết người này. Ông ta đã phục vụ Lâm phủ hơn hai mươi năm, từng bế ta khi ta còn nhỏ.

“Ông ta nói gì cụ thể?”

“Nói rằng gần đây có tin đồn trong kinh thành, đồn rằng thiếu phu nhân của Trần tướng quân, tức là con gái Lâm Thái phó, thật ra không chết trong loạn quân như lời đồn ban đầu, mà vẫn còn sống, đang ẩn danh trong Trần phủ.”

Tim ta lạnh toát.

“Ai tung tin đồn này ra?”

“Không rõ. Nhưng Trương bá nói, Lâm Thái phó nghe được tin đồn, đã nổi giận, cử ông ta đến điều tra thực hư.”

Ta ngồi phịch xuống ghế, đầu óc quay cuồng.

Nếu phụ thân ta biết ta còn sống, đó không phải là chuyện đoàn tụ cha con. Đó là chuyện ông ta sẽ tìm cách lợi dụng ta một lần nữa, hoặc tệ hơn, diệt khẩu để tránh việc lộ ra chuyện ông ta đã gả một đứa con gái “có vấn đề” cho Trần Khắc Viễn.

Đúng lúc đó, Trần Khắc Viễn bước vào, nghe được câu chuyện qua Vương ma ma.

“Trương bá đang đợi ở phòng khách. Ngươi định làm gì?”

Ta hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.

“Ta không thể gặp ông ta. Nếu ông ta nhìn thấy mặt ta, dù ta có cải trang thế nào, người đã bế ta từ nhỏ vẫn sẽ nhận ra.”

“Vậy ta sẽ gặp một mình, nói rằng đó chỉ là tin đồn thất thiệt.”

“Không đủ.” Ta lắc đầu. “Nếu Trương bá không tận mắt thấy bằng chứng, ông ta sẽ về báo lại với phụ thân ta rằng nghi ngờ vẫn còn đó. Phụ thân ta sẽ không dừng lại, ông ta sẽ tìm cách khác để điều tra, có thể còn cử người theo dõi phủ này lâu dài.”

Trần Khắc Viễn nhíu mày, suy nghĩ.

“Vậy ngươi đề nghị gì?”

Ta đứng dậy, đi đến góc phòng, lấy ra một chiếc hộp nhỏ đựng trang sức.

“Trong này có một chiếc trâm cài tóc, là di vật của mẫu thân ta để lại trước khi bà mất. Ta sẽ nhờ Vương ma ma đưa cho Trương bá xem, nói rằng đây là di vật được tìm thấy trên thi thể một cô gái chết trong loạn quân gần biên giới, cùng thời điểm với đoàn hộ tống của ta năm đó. Phủ đã âm thầm chôn cất, không dám báo lên vì sợ liên lụy.”

Trần Khắc Viễn nhìn chiếc trâm trong tay ta.

“Ngươi giữ vật này bên mình từ đầu, phòng cho tình huống như hôm nay?”

Ta gật đầu, giọng chùng xuống.

“Ta biết sớm muộn gì phụ thân ta cũng sẽ nghi ngờ. Ông ta là người đa nghi, tính toán kỹ lưỡng. Ta chuẩn bị sẵn phương án này từ ngày đầu bước chân vào Trần phủ.”

Trần Khắc Viễn im lặng nhìn ta một lúc lâu, ánh mắt có gì đó khó gọi tên.

“Ngươi tính toán cả những chuyện xa đến vậy.”

“Người sống trong một gia đình như Lâm phủ, không tính toán trước thì chết sớm.” Ta nói, giọng bình thản đến lạnh lùng.

Vương ma ma mang chiếc trâm ra gặp Trương bá, kể lại câu chuyện ta đã dặn.

Trương bá cầm chiếc trâm lên, nước mắt lưng tròng, nhận ra đó đúng là vật của tiểu thư nhà mình.

“Vậy… tiểu thư nhà ta thật sự đã không qua khỏi.”

“Đúng vậy. Phủ chúng tôi giấu chuyện này vì sợ mang tiếng không bảo vệ được thiếu phu nhân, ảnh hưởng đến thanh danh tướng quân. Xin Trương bá về bẩm lại với Thái phó đại nhân, đừng truy cứu thêm, để linh hồn tiểu thư được yên nghỉ.”

Trương bá cúi đầu cảm tạ, mang chiếc trâm rời khỏi phủ.

Khi cánh cửa khép lại, ta đứng nép sau bình phong, thở phào một hơi, nhưng lòng nặng trĩu.

Ta vừa chính thức chôn vùi Tô Uyển Khanh, con gái Lâm Thái phó, lần thứ hai.

Lần này, bằng chính tay ta.

 

Chỉ vài ngày sau khi mọi chuyện với Lâm phủ tạm lắng xuống, một biến cố khác lại ập tới.

Trần Chính Hoài, con trai trưởng của Trần Khắc Viễn từ đời vợ trước, trở về kinh thành sau ba năm trấn thủ biên cương phía Tây.

Ta lần đầu gặp hắn trong bữa cơm gia đình, khi Trần Khắc Viễn mời ta ngồi cùng bàn với danh nghĩa nữ quan phụ trách văn thư.

Trần Chính Hoài nhìn ta từ đầu đến chân, ánh mắt lạnh nhạt không giấu giếm.

“Phụ thân, đây là ai?”

“A Khanh, nữ quan phụ trách văn thư và tình báo trong phủ.” Trần Khắc Viễn trả lời ngắn gọn.

“Nữ quan?” Trần Chính Hoài cười nhạt. “Từ khi nào phủ tướng quân cần một nữ quan ngồi cùng bàn cơm với chủ nhân?”

Ta không nói gì, chỉ cúi đầu ăn cơm, để Trần Khắc Viễn tự xử lý.

“Chính Hoài, con vừa về, đừng vô lễ.” Trần Khắc Viễn nói, giọng nghiêm khắc.

“Con không vô lễ. Con chỉ hỏi thẳng. Từ khi con đi trấn thủ biên Tây, phụ thân cưới thêm một người, rồi lại có một ‘nữ quan’ bí ẩn xuất hiện, tin tức tình báo chính xác đến kỳ lạ. Con không ngu, phụ thân. Con biết đây không đơn giản.”

Trần Khắc Viễn đặt đũa xuống, nhìn con trai.

“Chuyện này không phải con cần biết chi tiết. Con chỉ cần biết, người này đáng tin, đã giúp ta thắng trận Hạc Lĩnh Khẩu.”

“Đáng tin?” Trần Chính Hoài nhìn ta, ánh mắt sắc bén. “Cô là ai? Xuất thân từ đâu?”

Ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào hắn.

“Công tử không cần biết ta là ai. Công tử chỉ cần biết, những gì ta làm, đều vì lợi ích của Trần phủ và của tướng quân.”

“Lợi ích của Trần phủ?” Trần Chính Hoài cười lạnh. “Hay là lợi ích của cô? Một người phụ nữ không rõ xuất thân, xuất hiện đúng lúc phụ thân cần một quân sư, nắm hết quyền lực tình báo trong tay, ai dám chắc cô không phải là gián điệp cài vào từ một thế lực khác?”

Không khí trong phòng ăn căng thẳng đến mức có thể cắt được.

Trần Khắc Viễn đứng dậy, giọng nghiêm nghị.

“Chính Hoài, đủ rồi. A Khanh là người ta tin tưởng, chuyện này không cần bàn cãi thêm.”

“Phụ thân tin tưởng, nhưng con thì không.” Trần Chính Hoài đứng dậy, nhìn ta một lượt cuối cùng đầy nghi kỵ, rồi rời khỏi bàn ăn.

Bữa cơm kết thúc trong im lặng nặng nề.

Sau đó, khi chỉ còn hai người trong thư phòng, Trần Khắc Viễn thở dài.

“Xin lỗi vì thái độ của Chính Hoài. Nó luôn đa nghi, có lẽ vì từ nhỏ đã thấy nhiều âm mưu tranh giành quyền lực trong quân đội.”

“Không sao. Nghi ngờ của công tử không phải vô lý.” Ta nói, giọng bình thản. “Nếu ta là hắn, ta cũng sẽ nghi ngờ một người phụ nữ lạ mặt đột nhiên nắm quyền tình báo trong phủ.”

“Ngươi không giận sao?”

Ta lắc đầu.

“Ta hiểu vị trí của hắn. Là con trai trưởng, hắn có trách nhiệm bảo vệ gia tộc khỏi những mối nguy tiềm ẩn. Ta chỉ cần dùng thời gian và hành động để chứng minh, không cần tranh cãi bằng lời.”

Trần Khắc Viễn nhìn ta, trong mắt có chút gì đó giống như sự nể phục.

“Ngươi luôn bình tĩnh đến đáng sợ.”

“Không phải bình tĩnh.” Ta cười nhạt. “Chỉ là ta đã quen với việc bị nghi ngờ, bị coi thường từ nhỏ. Cảm giác đó, với ta, không còn xa lạ nữa.”

Hắn im lặng một lúc, rồi nói, giọng nhẹ hơn thường lệ.

“Từ nay, nếu Chính Hoài gây khó dễ cho ngươi, cứ nói với ta.”

Ta gật đầu, không nói thêm gì, nhưng trong lòng có một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng vừa nhen lên, thứ cảm giác ta chưa từng có kể từ khi rời khỏi Lâm phủ.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!