Chương 8

  1. Home
  2. Tái Sinh Trước Tận Thế
  3. Chương 8
Prev
Next

Hai trăm mười bảy người.

 

Đó là con số cuối cùng khi đoàn người từ thành phố dừng lại ở vùng đệm trước cổng Tân Phú vào lúc bốn giờ chiều ngày thứ năm.

 

Hai trăm mười bảy người trong mưa, mệt mỏi, sợ hãi, và một số đang khóc.

 

Nhưng tất cả đều người.

 

Tôi đứng ở hàng rào vùng đệm, nhìn ra đoàn người, tim tôi đập nhanh hơn bình thường không phải vì sợ mà vì điều mà tôi không có tên gọi chính xác.

 

Hà Nhi đứng cạnh tôi với ba sinh viên thực tập y khác mà cô ta tìm được trong số người mới đến ngày thứ ba.

 

“Chúng ta bắt đầu từ trẻ em và người lớn tuổi.” Hà Nhi nói, giọng cô ta đã thay đổi từ sáu ngày trước, không còn run mà bình tĩnh và có trọng lượng. “Sau đó người bị thương. Cuối cùng là nhóm khỏe mạnh.”

 

“Ưu tiên ai có kỹ năng đặc biệt.” Tôi thêm vào.

 

“Tôi biết.” Cô ta nhìn tôi. “Chị không cần nhắc.”

 

Tôi gật đầu.

 

Đúng. Cô ta biết.

 

Quy trình bắt đầu.

 

Hà Nhi và đội y tế của cô ta di chuyển qua đoàn người theo trật tự, Hoàng Văn và nhóm công nhân của ông dựng lều bạt tạm, Minh và đội bảo vệ giữ trật tự ở vòng ngoài.

 

Trong hai tiếng, toàn bộ hai trăm mười bảy người đã được kiểm tra sơ bộ và phân loại.

 

Kết quả:

 

Một trăm tám mươi hai người không có dấu hiệu đáng lo ngại, được chuyển vào vùng đệm.

 

Hai mươi tám người có vết thương cần theo dõi, cách ly trong khu riêng.

 

Bảy người có triệu chứng đáng lo ngại.

 

Hà Nhi đến gặp tôi sau khi có kết quả về bảy người đó.

 

“Tôi không chắc.” Cô ta nói thẳng. “Hai trong số bảy người có thể chỉ là sốt thông thường do kiệt sức và mưa ướt. Năm người còn lại tôi không thể xác nhận không bị cắn vì họ không nhớ rõ hoặc không muốn nói.”

 

“Cách ly tất cả bảy người.”

 

“Tôi đã làm vậy.” Hà Nhi nhìn tôi. “Nhưng gia đình của họ phản đối. Có người đang khóc, có người đang la to…”

 

Tiếng ồn từ phía đó vọng lại. Tôi nghe thấy.

 

“Tôi xử lý.” Tôi đi về hướng đó.

 

Khu cách ly là một góc riêng của vùng đệm, được quây bằng dây và cọc, có lều bạt riêng. Bảy người đang ngồi trong đó, đa số im lặng và cam chịu. Bên ngoài hàng rào dây, khoảng mười lăm người đang tập trung, một số đang la hét yêu cầu thả người thân của họ ra.

 

Tôi bước đến, đứng ngay trước đám đông đó.

 

Im lặng không tức thời nhưng đến trong vòng ba mươi giây khi mọi người nhận ra ai đang đứng trước mặt họ.

 

“Tôi là Tần Lạc.” Tôi nói đủ lớn để tất cả nghe thấy. “Tôi là người ra quyết định về khu cách ly này.”

 

Tiếng xì xào.

 

“Tại sao giữ người của chúng tôi lại?” Một người đàn ông bước lên, giọng tức giận. “Vợ tôi không có vấn đề gì!”

 

“Tôi hiểu ông lo lắng.” Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Và tôi sẽ trả lời câu hỏi đó thẳng thắn: chúng tôi không chắc vợ ông có vấn đề hay không. Đó là lý do cô ấy ở khu cách ly, không phải vì chúng tôi biết chắc có chuyện.”

 

“Vậy thì thả cô ấy ra!”

 

“Nếu tôi thả cô ấy ra và cô ấy đang trong giai đoạn chuyển hóa, điều gì sẽ xảy ra với con ông, với ông, với những người đang ngủ cạnh ông tối nay?” Tôi nói không to nhưng rõ ràng. “Tôi đã thấy điều đó xảy ra. Tôi biết nó nhanh như thế nào. Và tôi không muốn điều đó xảy ra với bất kỳ ai ở đây.”

 

Im lặng.

 

“Hai mươi bốn giờ.” Tôi tiếp tục. “Nếu sau hai mươi bốn giờ không có triệu chứng, tất cả bảy người sẽ được thả. Không điều kiện gì khác. Và trong hai mươi bốn giờ đó, gia đình của họ có thể ở bên ngoài hàng rào và nói chuyện với họ bất cứ lúc nào.”

 

Người đàn ông nhìn tôi, mắt đỏ hoe.

 

“Vợ tôi…”

 

“Sẽ ổn.” Tôi nói, giọng không phải hứa hẹn mà là thực tế nhất có thể. “Nếu cô ấy không bị cắn, cô ấy sẽ ra khỏi đó ngày mai. Tôi đảm bảo điều đó.”

 

Đám đông tan dần. Không phải vì họ đồng ý, mà vì họ mệt và không có lựa chọn nào tốt hơn.

 

Tôi quay lại, thấy Lý Chấn Hải đứng phía sau, đã theo dõi từ đầu.

 

“Cô biết mình không thể đảm bảo điều đó.” Hắn nói nhỏ khi tôi đi ngang qua.

 

“Tôi biết.” Tôi không dừng lại. “Nhưng tôi đảm bảo những gì tôi có thể kiểm soát: quy trình công bằng và thời gian rõ ràng. Đó là những gì người ta thực sự cần trong tình huống này.”

 

Tôi bước đi trong mưa.

 

Đêm thứ năm sẽ dài.

 

Đêm thứ năm, một trong bảy người trong khu cách ly chuyển hóa.

 

Tôi biết từ bốn giờ sáng khi Minh gõ cửa phòng tôi đang nằm, không ngủ, và nói ngắn gọn:

 

“Số bảy. Phòng cách ly A. Cần cô ra đây.”

 

Tôi không hỏi thêm. Tôi đã biết điều này có thể xảy ra.

 

Phòng cách ly A là lều bạt góc cuối vùng đệm, cách xa khu dân cư chính. Khi tôi đến, Hà Nhi đang đứng bên ngoài hàng rào dây, mặt trắng bệch.

 

“Người thứ bảy.” Cô ta nói. “Chúng tôi phát hiện hai tiếng trước. Đã cách ly hoàn toàn. Sáu người còn lại đang ổn nhưng họ hoảng loạn.”

 

“Người thứ bảy là ai?”

 

“Tên Tuấn. Bốn mươi lăm tuổi. Đến một mình, không có gia đình. Nói với tôi rằng bị trầy xước vào tường lúc chạy khỏi thành phố.”

 

Vết trầy xước vào tường không phải vết cắn.

 

Nhưng chuyển hóa vẫn xảy ra.

 

Điều đó có nghĩa là cơ chế lây nhiễm rộng hơn vết cắn trực tiếp. Điều đó có nghĩa là các quy trình hiện tại của chúng tôi chưa đủ.

 

Tôi ghi nhớ điều đó, sau này sẽ bàn với Hà Nhi.

 

“Sáu người còn lại?”

 

“Tôi sẽ giải phóng họ sáng sớm theo đúng hứa hẹn của chị. Không có ai bị thương.” Hà Nhi nhìn tôi. “Nhưng chị biết điều này có nghĩa là gì rồi.”

 

Tôi biết.

 

Nghĩa là người đàn ông vừa la hét đêm qua đòi thả vợ về, vợ ông ta là một trong sáu người kia, sẽ thấy rằng quy trình này đã đúng.

 

Nghĩa là Tuấn, người tôi chưa bao giờ gặp, đã không qua được đêm nay dù không ai làm hại ông ta.

 

Tôi đứng bên ngoài hàng rào dây trong bóng tối trước bình minh, nhìn vào lều bạt phòng cách ly A qua cửa sổ nhỏ.

 

Bên trong, Minh đang xử lý tình huống theo cách không ai nói thành lời nhưng mọi người hiểu là cần thiết.

 

“Chị ổn không?” Hà Nhi đứng cạnh tôi.

 

“Ổn.” Tôi không bao giờ trả lời khác với câu hỏi đó.

 

“Chị không cần ổn mọi lúc.” Cô ta nói khẽ. “Không ai cần như vậy.”

 

Tôi nhìn sang Hà Nhi.

 

Cô gái này sáu ngày trước đang khóc trong xe kẹt cửa ở bệnh viện. Bây giờ cô ta đang đứng bên cạnh tôi trong bóng tối trước bình minh, nói với tôi điều mà rất ít người dám nói.

 

“Tôi biết.” Tôi nói thật. “Nhưng bây giờ chưa phải lúc.”

 

Hà Nhi gật đầu, hiểu.

 

Bình minh đến chậm rãi.

 

Khi trời đủ sáng, tôi triệu tập cuộc họp hội đồng khẩn. Tôi thông báo về trường hợp đêm qua, về khả năng lây nhiễm qua tiếp xúc gián tiếp, và về sự cần thiết phải cập nhật quy trình kiểm tra.

 

Trần Bách Minh lắng nghe, không ngắt lời, rồi đặt câu hỏi đầu tiên:

 

“Điều này ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp nhận người như thế nào?”

 

Câu hỏi đúng.

 

“Thời gian cách ly tăng từ hai mươi bốn lên bốn mươi tám giờ. Và chúng ta cần thêm lớp bảo vệ giữa vùng đệm và khu dân cư chính.” Tôi nhìn quanh hội đồng. “Điều đó có nghĩa là cần thêm người và thêm vật tư. Và có nghĩa là tốc độ tiếp nhận người mới sẽ chậm lại.”

 

“Hai trăm người đang chờ ngoài vùng đệm.” Ông Tám nói.

 

“Tôi biết.” Tôi nhìn ông. “Và tôi sẽ ra giải thích với họ.”

 

“Họ sẽ không vui.”

 

“Không ai vui khi nghe tin xấu.” Tôi đứng dậy. “Nhưng tin xấu được nói thẳng vẫn tốt hơn tin tốt giả mạo.”

 

Cuộc họp kết thúc.

 

Khi tôi bước ra khỏi đình làng, Lý Chấn Hải đang ngồi trên bậc thềm.

 

Hắn ngồi đó từ bao giờ tôi không biết.

 

“Anh nghe hết rồi à?” Tôi hỏi.

 

“Nghe một phần.” Hắn nhìn tôi. “Người đêm qua…”

 

“Mất rồi.” Tôi nói thẳng.

 

Hắn gật đầu.

 

“Cô xử lý tốt.” Hắn nói, giọng không phải khen ngợi xã giao mà là nhận xét thực.

 

“Tôi xử lý theo cách duy nhất tôi biết.”

 

“Vẫn tốt.” Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi. “Tôi đã làm việc với nhiều người trong hai mươi năm qua. Ít ai có thể đứng trước tình huống như vậy và không mất bình tĩnh.”

 

“Tôi mất bình tĩnh.” Tôi nói thật. “Chỉ là không để ai thấy.”

 

Hắn nhìn tôi một giây.

 

Rồi, bất ngờ, hắn mỉm cười. Không phải nụ cười lịch sự của người quản lý mà là nụ cười thực của người đang nhìn thấy điều gì đó lần đầu tiên.

 

“Đó là câu thành thật nhất cô nói với tôi từ đầu đến giờ.”

 

Tôi nhìn hắn.

 

Không phủ nhận.

 

Tôi bước xuống bậc thềm, đi ra phía vùng đệm để nói chuyện với hai trăm người đang chờ.

 

Lần này hắn theo sau tôi mà không hỏi.

 

Và lần này, tôi không nói gì về việc đó.

 

Tuần thứ hai của tận thế trôi qua nhanh hơn tôi nghĩ.

 

Không phải vì mọi thứ dễ dàng hơn, mà vì khi có quá nhiều việc cần làm mỗi ngày, thời gian chạy theo công việc chứ không phải công việc chạy theo thời gian.

 

Cộng đồng Tân Phú, tên mà mọi người bắt đầu dùng để gọi khu định cư chúng tôi đang xây dựng, đã tăng lên gần ba trăm người vào cuối tuần thứ hai. Hàng rào phía nam được gia cố bằng cọc gỗ và kẽm gai lấy từ kho của khu công nghiệp cũ. Hệ thống cảnh báo đơn giản đã được nâng cấp thành một mạng lưới quan sát có người trực ca.

 

Và Trần Bách Minh đã trở thành một trong những người quan trọng nhất trong hội đồng, không phải vì địa vị cũ của ông ta, mà vì hệ thống phân bổ tài nguyên mà ông ta thiết kế, điều chỉnh, và cải tiến mỗi ngày.

 

Kiếp trước, người như ông ta chết trong tuần đầu tiên.

 

Kiếp này, ông ta đang ngồi đến mười hai giờ đêm mỗi ngày với bút và giấy, tính toán tỷ lệ tiêu thụ thức ăn.

 

Con người thay đổi khi có đúng nhiệm vụ và đúng môi trường.

 

Tôi ghi điều đó vào vở thứ ba.

 

Nhưng không phải mọi thứ đều suôn sẻ.

 

Vào ngày mười hai, một nhóm mười lăm người trong khu dân cư cũ của làng Tân Phú, những hộ gốc từ trước khi chúng tôi đến, bắt đầu phản ứng. Họ tập trung ngoài đình làng, nói chuyện to và không vui.

 

Tôi nghe tin từ Minh, đang ăn cơm trưa.

 

“Họ muốn gì?” Tôi hỏi.

 

“Muốn người mới ra đi.” Minh không che giấu. “Họ nói người từ thành phố mang nguy hiểm vào làng. Rằng ruộng đồng của họ đang bị người lạ dẫm nát. Rằng giếng nước chung đang cạn nhanh hơn.”

 

Tôi đặt bát xuống.

 

Tất cả những điều đó đều đúng.

 

Ruộng đồng bị dẫm nát vì chúng tôi cần không gian và không đủ cẩn thận trong tuần đầu. Giếng nước đang cạn vì ba trăm người dùng so với ba mươi hộ trước đây. Nguy hiểm thì… cũng đúng theo một nghĩa nào đó.

 

Tôi không thể phủ nhận họ.

 

“Tôi ra nói chuyện với họ.” Tôi đứng dậy.

 

“Cô chắc không? Ông Tám nói họ đang giận…”

 

“Đó là lý do tôi cần ra ngay bây giờ chứ không phải chờ.” Tôi đi ra.

 

Mười lăm người dân làng gốc đứng trước đình, trong số đó có cả vài người mà tôi đã nói chuyện và hợp tác tốt trong tuần qua. Khuôn mặt họ không phải khuôn mặt của kẻ thù, mà là khuôn mặt của người đang sợ hãi và mất đi cái họ quen thuộc.

 

Tôi hiểu điều đó.

 

Tôi đứng trước họ, không có ai đứng cạnh.

 

“Các anh chị đang lo lắng về tài nguyên của làng.” Tôi nói thẳng, không bắt đầu bằng lời xin lỗi không thực chất. “Các anh chị đúng khi lo lắng.”

 

Tiếng xì xào.

 

“Nước đang cạn nhanh hơn. Ruộng bị dẫm. Người lạ đang đông hơn người quen.” Tôi tiếp tục. “Tất cả những điều đó là sự thật và chúng tôi đã không xử lý tốt trong tuần đầu.”

 

Im lặng hơn lần này.

 

“Nhưng tôi muốn hỏi các anh chị một câu thực tế: nếu chúng tôi đi, các anh chị sẽ làm gì với ba mươi hộ và không có hệ thống phòng thủ, không có người y tế, không có mạng lưới cảnh báo, khi làn sóng tiếp theo đến?”

 

Không ai trả lời.

 

“Chúng ta đang xây dựng thứ gì đó cùng nhau ở đây.” Tôi nói, giọng không hùng hồn mà thực tế. “Không hoàn hảo, nhiều vấn đề, nhưng chúng ta vẫn đang xây dựng. Tôi cam kết ba điều: thứ nhất, chúng tôi sẽ sửa hệ thống dùng nước từ hôm nay, mỗi nhóm có hạn mức riêng và giếng thứ hai sẽ được đào trước cuối tuần này. Thứ hai, ruộng của làng sẽ có vùng bảo vệ, không ai được vào trừ người được phân công. Thứ ba, người làng gốc có quyền phủ quyết trong các quyết định liên quan đến đất đai và tài nguyên gốc của làng.”

 

Người đàn ông đứng đầu nhóm, một nông dân tầm năm mươi tuổi, nhìn tôi.

 

“Quyền phủ quyết nghĩa là sao?”

 

“Nghĩa là nếu hội đồng muốn dùng thứ gì thuộc về làng ban đầu, người làng gốc có tiếng nói cuối cùng.”

 

“Nhưng cô là người ra quyết định.”

 

“Tôi là người điều phối.” Tôi nói thẳng. “Không ai trong hội đồng có quyền lực tuyệt đối, kể cả tôi.”

 

Im lặng dài.

 

Rồi người nông dân gật đầu, chậm.

 

“Ba điều đó. Nếu làm được, chúng tôi ở lại cùng.”

 

Tôi gật đầu lại.

 

“Bắt đầu từ chiều nay.”

 

Tôi quay đi, thấy Lý Chấn Hải đứng cách đó mười lăm mét, đã nghe hết.

 

Hắn không nói gì. Chỉ gật đầu một lần, nhỏ và dứt khoát.

 

Tôi tiếp tục đi.

 

Có quá nhiều việc cần làm trước khi trời tối.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!