Chương 9

  1. Home
  2. Tái Sinh Trước Tận Thế
  3. Chương 9
Prev
Novel Info

Ngày mười lăm, tôi tìm lại thứ tôi đã mất từ kiếp trước.

 

Không phải an toàn. Không phải bình yên. Mà là ký ức về tại sao tôi muốn sống.

 

Tôi đang ở cánh đồng phía bắc lúc hoàng hôn, kiểm tra hàng rào mới dựng với nhóm công nhân của Hoàng Văn, khi một đứa bé chừng ba tuổi chạy từ đâu đó ra, vấp ngã ngay trước mặt tôi.

 

Nó ngã chúi xuống, mặt sắp chạm đất.

 

Tôi đỡ nó kịp.

 

Đứa bé nhìn lên tôi, ngạc nhiên nhưng không khóc. Rồi nó cười, bất ngờ và thoải mái như đứa trẻ chưa biết thế giới đang như thế nào.

 

Tôi ngồi xuống, nhìn nó.

 

Từ xa, một phụ nữ trẻ chạy đến hốt hoảng.

 

“Xin lỗi chị, con tôi…”

 

“Không sao.” Tôi trả đứa bé lại cho người mẹ. “Cháu không bị gì.”

 

Người phụ nữ ôm con vào lòng, nhìn tôi với ánh mắt biết ơn không cần lời.

 

Tôi đứng dậy, phủi đất ở gối quần.

 

Tiếp tục đi kiểm tra hàng rào.

 

Nhưng điều gì đó ở trong tôi đã thay đổi, nhỏ thôi, như khi bạn lật thêm một trang sách và đột nhiên hiểu ra cả đoạn trước.

 

Kiếp trước tôi sống để tồn tại. Từng ngày, từng quyết định, tất cả đều là tính toán sinh tồn.

 

Kiếp này tôi cũng đang tính toán. Nhưng đứa trẻ đó nhắc tôi nhớ rằng bên dưới tất cả các tính toán đó là thứ gì đó đơn giản hơn.

 

Tôi muốn thế giới còn lại sau tất cả này có thể là nơi đứa bé đó lớn lên.

 

[Ghi nhận nội tâm: Đây là lần đầu tiên kể từ khi tái sinh, tôi xác định mục tiêu vượt ra ngoài phạm vi sinh tồn cá nhân.]

 

Khi tôi quay lại khu dân cư trung tâm, Lý Chấn Hải đang ngồi ở bậc thềm nhà kho, viết gì đó vào cuốn sổ mà ông Trần Bách Minh đã giao cho hắn.

 

Hắn ngẩng đầu khi tôi đến gần.

 

“Xong việc rồi à?”

 

“Xong.” Tôi ngồi xuống bậc thềm bên cạnh hắn, dù thường ngày tôi không làm vậy.

 

Hắn nhìn tôi, vẻ hơi ngạc nhiên.

 

“Có chuyện gì không?”

 

“Không có gì.” Tôi nhìn ra cánh đồng tối dần trong ánh hoàng hôn cuối. “Chỉ đang nghĩ.”

 

“Về gì?”

 

Tôi im lặng một lúc, không thường xuyên chia sẻ suy nghĩ với ai.

 

“Về lý do tôi làm tất cả những việc này.”

 

Hắn không trả lời ngay. Hắn cũng nhìn ra cánh đồng, gập cuốn sổ lại.

 

“Và cô tìm ra câu trả lời chưa?”

 

“Đang tìm.”

 

Im lặng thoải mái. Loại im lặng tôi không quen nhưng không thấy cần phải lấp đầy.

 

“Tôi nghĩ tôi biết lý do.” Lý Chấn Hải lên tiếng sau một lúc.

 

Tôi nhìn hắn.

 

“Cô không làm điều này vì cô muốn quyền lực hay địa vị.” Hắn nói, chậm rãi như người sắp xếp từ ngữ cẩn thận. “Và không phải chỉ vì cô muốn sống. Tôi đã thấy người làm mọi thứ để sống, họ có ánh mắt khác với cô.”

 

“Ánh mắt của tôi trông như thế nào?”

 

“Như người đang cố hoàn thành điều gì đó chưa xong.” Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi. “Như người nợ ai đó một thứ và đang cố trả.”

 

Tôi nhìn hắn.

 

Hắn gần đúng hơn bất kỳ ai từng nói về tôi.

 

“Kiếp trước.” Tôi nói. Lần đầu tiên nói thật với người khác. “Tôi đã chết và không cứu được ai. Kiếp này tôi muốn làm khác đi.”

 

Lý Chấn Hải im lặng.

 

Rồi, không phán xét, không ngạc nhiên quá mức, hắn gật đầu.

 

“Vậy thì cô đang làm đúng rồi.” Hắn nói đơn giản.

 

Tôi nhìn hắn thêm một giây.

 

Rồi tôi nhìn ra cánh đồng.

 

Trời tối hẳn.

 

Ở phía bắc khu định cư, có tiếng cười của ai đó, nhẹ nhàng và không cần lý do cụ thể.

 

Tôi nghe tiếng đó, và không giải thích được tại sao, tôi cảm thấy nhẹ hơn một chút.

 

Ngày hai mươi, mối đe dọa lớn nhất không đến từ bên ngoài hàng rào.

 

Mà từ bên trong.

 

Tôi phát hiện điều đó vào buổi sáng khi Hà Nhi đến tìm tôi với khuôn mặt của người đang cố giữ bình tĩnh nhưng không hoàn toàn giữ được.

 

“Thuốc bị lấy.” Cô ta nói ngay khi vào.

 

Tôi nhìn cô ta.

 

“Loại nào?”

 

“Morphine và một số kháng sinh đắt tiền. Từ kho y tế, đêm qua.” Hà Nhi đặt danh sách xuống trước mặt tôi. “Tôi kiểm tra mỗi sáng. Đêm qua đủ, sáng nay thiếu.”

 

Morphine là thuốc giảm đau mạnh. Trong điều kiện hiện tại, đó cũng là thứ người ta có thể bán, đổi chác, hoặc dùng cho mục đích khác.

 

“Ai có chìa khóa kho y tế?”

 

“Ba người: tôi, chị và một người nữa tôi chỉ định từ đầu.” Hà Nhi nhìn thẳng vào mắt tôi. “Người thứ ba tên Phương. Cô ấy đến trong đợt thứ hai.”

 

Tôi ghi nhớ cái tên đó.

 

“Cô ấy hiện đang ở đâu?”

 

“Tôi không biết. Sáng nay không thấy ở ca trực.”

 

Cuộc điều tra ngắn gọn. Minh cử người tìm trong vòng hai tiếng. Phương được tìm thấy ở rìa làng, đang cố bán thuốc cho một nhóm người mới đến.

 

Tôi không tức giận. Tôi tính toán.

 

Phương hai mươi tám tuổi. Một mình, không có gia đình trong nhóm. Đã làm việc cần mẫn trong đợt tiếp nhận ban đầu. Và đêm qua, cô ta lấy thuốc vì sợ.

 

Tôi ngồi đối diện với cô ta trong phòng họp nhỏ của hội đồng.

 

“Chị biết chị đã làm gì sai.” Tôi nói thẳng.

 

“Tôi…” Phương nhìn xuống, giọng run. “Tôi sợ. Nếu ở đây không an toàn nữa, tôi cần có thứ gì đó để đổi lấy…”

 

“Để đổi lấy gì?”

 

“Sự an toàn. Nơi trú ẩn khác. Tôi không biết.” Giọng cô ta nhỏ lại. “Tôi không biết đây có phải nơi tốt nhất không, và nếu không phải thì tôi cần có thứ gì đó.”

 

Tôi nghe cô ta.

 

Không ngắt lời.

 

Khi cô ta im, tôi nói:

 

“Chị lo lắng đó là điều tôi hiểu. Nhưng thuốc chị lấy có thể cứu người bị thương trong tuần tới. Nếu thiếu thuốc đó và có người chết vì nhiễm trùng, đó không phải lỗi của hệ thống. Đó là lỗi của quyết định đêm qua.”

 

Phương nhìn lên, mắt đỏ.

 

“Tôi xin lỗi.”

 

“Tôi tin chị thành thật.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta. “Nhưng xin lỗi không đủ. Chị cần đưa lại tất cả số thuốc còn lại, và chị sẽ bị giám sát trong hai tuần tới khi làm việc. Nếu trong hai tuần đó chị làm tốt, không ai biết chuyện này ngoài phòng này.”

 

Phương nhìn tôi.

 

“Chị không… đuổi tôi ra ngoài?”

 

“Không.” Tôi đứng dậy. “Vì chị có thể đóng góp ở đây và vì đuổi người ra ngoài không phải giải pháp, đó là hình phạt. Hai thứ khác nhau.”

 

Tôi ra khỏi phòng.

 

Hội đồng đã biết vụ việc. Trần Bách Minh đề xuất quy tắc mới về quản lý kho y tế. Minh đề xuất hệ thống hai khóa riêng biệt. Ông Tám đề xuất ghi chép hàng ngày công khai.

 

Tất cả đều tốt.

 

Lý Chấn Hải đến tìm tôi sau cuộc họp.

 

“Cô có thể giải thích tại sao không đuổi cô ta không?” Hắn hỏi, giọng không phán xét mà thực sự muốn hiểu.

 

“Vì cô ta hành động từ sợ hãi, không phải xấu xa.” Tôi ngừng lại. “Và vì tôi cần người trong hệ thống của mình làm việc vì họ muốn ở lại, không phải vì họ sợ bị đuổi.”

 

“Điểm khác biệt đó quan trọng với cô.”

 

“Rất quan trọng.” Tôi nhìn hắn. “Người làm việc vì muốn ở lại sẽ làm tốt hơn người làm việc vì sợ. Và trong tình huống khủng hoảng, tôi cần người làm tốt nhất có thể, không phải người tuân thủ nhất.”

 

Lý Chấn Hải im lặng một lúc.

 

“Cô vừa mô tả nguyên tắc quản lý nhân sự mà tôi mất mười năm mới học được.”

 

“Tôi học theo cách khác.” Tôi bước đi.

 

“Cách nào?”

 

Tôi dừng lại, không quay đầu.

 

“Cách đắt nhất có thể.” Tôi tiếp tục bước. “Nhưng tôi chỉ cần học một lần.”

Prev
Novel Info
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!