Chương 7
Trần Bách Minh là vấn đề, đúng như tôi dự đoán.
Không phải vì ông ta nguy hiểm. Mà vì ông ta không chịu thích nghi.
Đến chiều ngày thứ hai, khi mọi người trong nhóm mới đến đã qua kiểm tra cơ bản và được phân công nhiệm vụ, Trần Bách Minh đứng giữa sân, khoanh tay nhìn xung quanh với vẻ của người đang chờ ai đó nhận ra địa vị của ông ta.
Không ai nhận ra.
Hoặc đúng hơn là không ai quan tâm.
Minh đến gặp tôi vào giờ cơm chiều.
“Ông già kia từ chối đào hố.” Hắn nói đơn giản. “Bảo rằng ông ta không làm công việc chân tay.”
Tôi nhìn về phía Trần Bách Minh, đang ngồi trên cái ghế gỗ dưới gốc cây, tách biệt với nhóm đang ăn cơm.
“Để tôi nói chuyện với ông ta.”
“Cô chắc không?”
“Tôi cần nói chuyện trực tiếp một lần. Sau đó nếu không thay đổi, tôi sẽ áp dụng quy tắc.”
Tôi mang bát cơm của mình đến ngồi đối diện với Trần Bách Minh.
Ông ta nhìn tôi. Nhận ra tôi hay không tôi không biết, nhưng ông ta có vẻ biết tôi là ai trong nhóm này.
“Cô Lạc.” Ông ta lên tiếng trước, giọng chủ nhân nói chuyện với nhân viên. “Tôi cần nói chuyện về tình huống hiện tại.”
“Ông Trần.” Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Tôi cũng cần nói chuyện với ông.”
“Đầu tiên, về chỗ ở. Căn nhà tôi đang được sắp xếp quá chật, với vai trò của tôi trong cộng đồng doanh nghiệp…”
“Ông Trần.” Tôi ngắt lời, bình tĩnh. “Chúng ta đang ở đây vì muốn sống. Không phải vì ai có vai trò gì bên ngoài.”
Ông ta nhìn tôi.
“Cô biết tôi là ai không?”
“Biết. Cựu Phó Chủ tịch Tập đoàn Thiên Long. Sáu mươi tuổi. Kinh nghiệm quản lý lâu năm.” Tôi ăn một muỗng cơm. “Và tôi đang hỏi ông muốn đóng góp gì cho nhóm này để xứng đáng với phần cơm và chỗ ở ông đang nhận.”
Im lặng dài.
“Cô dám nói với tôi như vậy?”
“Tôi nói với tất cả mọi người như vậy.” Tôi không hạ giọng không nâng giọng. “Kể cả những người tôi quen biết lâu hơn ông.”
Ông Trần Bách Minh nhìn tôi với ánh mắt của người không quen bị đối xử như thế này.
Rồi, bất ngờ, ánh mắt đó thay đổi.
Không phải tức giận. Không phải khinh thường. Mà là một thứ gì đó giống như… tự xem xét.
“Cô Lạc.” Giọng ông ta trở lại nhưng khác hơn lần trước. “Tôi là người điều hành công ty ba mươi năm. Tôi không biết đào hố hay trồng rau. Nhưng tôi biết lập kế hoạch ngân sách, phân bổ tài nguyên, tổ chức hậu cần.”
Tôi ngừng ăn.
Nhìn ông ta.
Đây là điều tôi muốn nghe, không phải vì tôi muốn được thuyết phục mà vì đây là lần đầu tiên ông ta nói điều gì có thực chất.
“Tốt.” Tôi đặt bát xuống. “Ngày mai sáng sớm, tôi cần ông làm một danh sách kiểm kê toàn bộ tài nguyên của nhóm này: thức ăn, nhiên liệu, vật tư y tế, công cụ. Ông lập kế hoạch phân bổ cho ba mươi ngày tới.”
Ông ta nhìn tôi.
“Chỉ vậy thôi?”
“Cho đến khi ông hoàn thành việc đó và tôi đánh giá kết quả, đó là tất cả những gì tôi cần ông làm.” Tôi đứng dậy, mang bát cơm. “Còn tối nay, ông có thể giúp người ta phân công ngủ ca không? Đó là việc tổ chức, không cần chân tay.”
Ông Trần Bách Minh nhìn lên tôi một lúc.
Rồi gật đầu.
Tôi bước đi, nghe tiếng ghế dịch chuyển phía sau lưng: ông ta đứng dậy.
Lý Chấn Hải đứng gần đó, đã chứng kiến toàn bộ. Khi tôi đi ngang qua, hắn nhìn tôi với ánh mắt tôi không đọc ra.
“Ông ta sẽ tuân theo không?” Hắn hỏi nhỏ.
“Không biết.” Tôi đi tiếp. “Nhưng tôi đã cho ông ta thứ mà ông ta cần: việc làm phù hợp với khả năng thực sự của ông ta.”
“Cô không ghét ông ta à?”
Tôi dừng lại một giây.
“Tôi không có tài nguyên để ghét ai.” Tôi tiếp tục bước. “Và ông ta có thể hữu ích.”
Đó là tất cả.
Tôi không nói với Lý Chấn Hải rằng trong kiếp trước, người như Trần Bách Minh đã chết sớm vì không có ai giúp họ thấy mình có thể đóng góp gì. Không phải vì thế giới bạo tàn với họ, mà vì họ không biết cách tồn tại khi địa vị cũ không còn ý nghĩa.
Kiếp này, tôi muốn thử cách khác.
Ngày thứ ba mang đến điều tôi đã sợ từ ngày đầu.
Không phải làn sóng zombie. Mà là sự chia rẽ bên trong.
Nó bắt đầu tối thứ hai khi Hoàng Văn và ông Tám gặp nhau riêng và tôi không được mời. Rồi đến sáng thứ ba khi có cuộc họp nhỏ ở đình làng, lại không có tên tôi.
Tôi không phản ứng ngay. Tôi quan sát.
Lý Chấn Hải đến tìm tôi lúc chín giờ sáng khi tôi đang kiểm tra hàng rào phía nam với Minh.
“Cô có biết họ đang họp gì không?” Hắn hỏi thẳng.
“Biết.”
“Về cô.”
“Tôi đoán vậy.”
“Họ cho rằng cô quá trẻ để đưa ra quyết định cho cả nhóm. Trần Bách Minh đang đề xuất thành lập hội đồng quản lý.” Hắn nhìn tôi. “Với ông ta là người đứng đầu.”
Tôi tiếp tục kiểm tra hàng rào.
“Đó là đề xuất hợp lý.”
Lý Chấn Hải ngừng lại.
“Cô… đồng ý?”
“Tôi không nói đồng ý. Tôi nói đó là đề xuất hợp lý.” Tôi kéo một thanh tre, kiểm tra độ chắc. “Dân chủ trong cộng đồng sinh tồn không phải điều tệ.”
“Nhưng nếu Trần Bách Minh nắm quyền…”
“Ông ta sẽ không.”
“Cô chắc vậy?”
Tôi nhìn hắn.
“Anh Lý. Anh đã quan sát nhóm này từ ngày đầu. Anh thấy ai được tin tưởng nhất?”
Hắn im lặng, suy nghĩ.
“Minh. Ông Tám. Hoàng Văn. Và…” Hắn dừng lại. “Cô.”
“Đúng. Không phải vì tôi thông minh hơn hay có địa vị cao hơn. Mà vì tôi đã dẫn họ ra khỏi thành phố sống. Tôi đã tổ chức hệ thống kiểm tra người mới đến, giúp họ thấy hiệu quả ngay ngày đầu. Tôi đã giúp ông Tám không mất thêm người khi nhóm mới đến.” Tôi buông thanh tre xuống. “Trần Bách Minh có thể họp suốt ngày. Kết quả nói thay cho tôi.”
Lý Chấn Hải nhìn tôi, suy nghĩ.
“Cô không lo lắng gì cả à?”
“Lo.” Tôi thẳng thắn. “Nhưng giải pháp không phải là đi ngăn họ họp. Giải pháp là làm tốt công việc của mình đến mức không ai có thể phủ nhận giá trị của tôi ở đây.”
Hắn gật đầu, chậm.
“Cô thực sự không như tôi nghĩ.”
“Anh nghĩ tôi như thế nào?”
“Ban đầu tôi nghĩ cô là người lạnh lùng, tính toán, không có cảm xúc.” Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi. “Nhưng cô không lạnh lùng. Cô chỉ biết khi nào không được phép để cảm xúc quyết định thay lý trí.”
Tôi nhìn hắn.
Đây là lần thứ hai hắn nói điều gì đó khiến tôi phải dừng lại và thực sự nghĩ.
Cuộc họp ở đình làng kết thúc lúc trưa.
Kết quả: họ đồng ý thành lập hội đồng năm người bao gồm ông Tám, Hoàng Văn, Trần Bách Minh, Minh, và tôi.
Trần Bách Minh không phải người đứng đầu.
Không ai đứng đầu, hội đồng biểu quyết theo đa số.
Khi Hoàng Văn đến thông báo kết quả cho tôi, tôi nghe không ngắt lời, gật đầu, và đi đến cuộc họp hội đồng đầu tiên lúc hai giờ chiều.
Trần Bách Minh ngồi đối diện tôi trong đình làng, mặt ông ta không thể đọc được.
“Tôi nghe nói cô Lạc đã lên kế hoạch phân bổ tài nguyên cho nhóm.” Ông ta lên tiếng đầu tiên.
“Đúng. Ông đã làm xong danh sách kiểm kê chưa?”
Ông ta đẩy một tờ giấy về phía tôi. Danh sách dài, chi tiết, được phân loại rõ ràng.
Tôi đọc qua. Tốt hơn tôi làm được, cụ thể và có hệ thống.
“Tốt.” Tôi đặt xuống. “Cần điều chỉnh hai điểm nhưng về cơ bản đây là khởi điểm tốt.”
Ông ta nhìn tôi, chờ phê bình.
“Ông đã tính sai lượng nước tiêu thụ. Người lao động nặng cần gấp đôi. Và ông chưa tính đến khả năng có thêm người đến trong tuần tới.”
“Tôi tính dựa trên số người hiện tại.”
“Chúng ta cần kế hoạch linh hoạt, không phải kế hoạch cứng nhắc.”
Yên lặng.
Rồi Trần Bách Minh cầm lại tờ giấy.
“Tôi sẽ điều chỉnh.”
Không một lời phản bác.
Không phải vì ông ta thừa nhận tôi đúng, mà vì ông ta đủ thực tế để hiểu rằng mình vừa được chỉ ra lỗi cụ thể và lỗi đó thực sự cần sửa.
Ông Tám nhìn trao đổi giữa chúng tôi, ánh mắt thay đổi nhẹ.
Cuộc họp hội đồng đầu tiên diễn ra trong ba tiếng. Chúng tôi thống nhất được ba quyết định quan trọng: hệ thống phân công lao động, quy tắc tiếp nhận người mới, và kế hoạch gia cố hàng rào.
Không ai đồng ý với tất cả các điểm. Nhưng tất cả đều chấp nhận kết quả biểu quyết.
Đó là điểm xuất phát.
Tôi ra khỏi đình làng lúc năm giờ chiều, trời bắt đầu tối.
Lý Chấn Hải đang đứng ngoài cổng đình, như thể đang chờ, nhưng mặt hắn quay đi như thể không phải đang chờ.
“Họp xong rồi à?” Hắn hỏi không quay lại.
“Xong rồi.” Tôi đi ngang qua.
“Kết quả thế nào?”
“Tốt.” Tôi dừng lại, nhìn hắn. “Anh đứng đây bao lâu rồi?”
“Không lâu.” Hắn quay lại. “Cô ổn không?”
Lần thứ hai trong ngày hắn hỏi câu đó.
“Ổn.”
“Cô mệt.” Hắn nói, giọng không phán xét, chỉ nhận xét.
Tôi nhìn hắn.
“Anh Lý.” Tôi nói. “Tôi không quen có người chú ý đến việc tôi mệt hay không.”
“Tôi biết.” Hắn gật đầu. “Đó là điều tôi đã không làm trong sáu năm cô làm việc dưới quyền tôi. Và tôi đang cố sửa một cái gì đó, dù muộn.”
Tôi nhìn hắn thêm một giây.
Rồi tôi bước đi, không trả lời.
Nhưng lần này, tôi không cảm thấy cần phải trả lời.
Ngày thứ năm, làn sóng thứ hai đến.
Không phải người. Không phải zombie.
Mưa.
Mưa lớn từ đêm qua kéo dài đến sáng, rồi đến trưa, không có dấu hiệu dừng. Hàng rào tre phía nam bắt đầu nghiêng vì đất mềm. Kho thóc bắt đầu thấm nước qua mái cũ. Hai người bị thương từ nhóm đầu tiên đang sốt, Hà Nhi lo lắng về nhiễm trùng.
Và vào buổi chiều, thám tử của nhóm Minh cắt cử báo cáo về: từ hướng nam, khoảng ba kilômét, có một nhóm lớn đang di chuyển về phía Tân Phú.
Lớn.
“Bao nhiêu người?” Tôi hỏi, không rời mắt khỏi bản đồ trải trên bàn trong đình làng.
“Khó đếm chính xác trong mưa. Nhưng ít nhất là hai trăm.” Thám tử của Minh, một công nhân trẻ tên Tuấn, vẫn ướt đẫm mưa. “Họ đi bộ. Không có xe. Một số người mang trẻ em.”
Hai trăm người. Với bảy mươi người của chúng tôi và ba mươi hộ của làng, chúng tôi đang có chưa đến một trăm ba mươi người và nguồn tài nguyên đủ cho họ khoảng hai tháng.
Thêm hai trăm người là không thể.
Nhưng từ chối hai trăm người đang đi bộ trong mưa với trẻ em cũng không phải là điều tôi có thể làm dễ dàng.
Hội đồng năm người họp khẩn trong mười lăm phút.
Tranh luận nhanh và không dễ chịu.
Ông Tám: “Không thể từ chối. Họ có trẻ em.”
Hoàng Văn: “Chúng ta không đủ tài nguyên.”
Trần Bách Minh: “Thêm người nghĩa là thêm nguy cơ lây nhiễm.”
Minh: “Cần kiểm soát ai vào.”
Tôi lắng nghe tất cả, không ngắt lời. Rồi tôi nói khi mọi người đã nói xong.
“Không từ chối. Nhưng không tiếp nhận tất cả cùng lúc.” Tôi nhìn từng người. “Chúng ta cần làm điều chưa ai thử ở đây: tạo ra thứ tôi gọi là vùng đệm. Khu vực giữa hàng rào của chúng ta và vùng nông thôn bên ngoài. Người mới đến dừng lại ở vùng đệm, nhóm y tế kiểm tra, nhóm cung cấp thực phẩm cơ bản và nơi trú mưa tạm thời. Ai qua kiểm tra trong hai mươi bốn giờ thì vào khu vực chính.”
“Chúng ta không có đủ người để tổ chức điều đó.” Hoàng Văn phản bác.
“Chúng ta có đủ nếu phân công hợp lý.” Tôi nhìn Trần Bách Minh. “Ông đã làm danh sách kiểm kê. Ông biết chúng ta có bao nhiêu lều bạt, bao nhiêu vật tư tạm thời.”
Ông Trần Bách Minh gật đầu, chậm rãi.
“Đủ cho khoảng tám mươi người ở vùng đệm trong một đêm nếu điều kiện thời tiết không quá tệ.”
“Kế hoạch đó sẽ căng thẳng nguồn lực của chúng ta trong ngắn hạn.” Minh nói.
“Đúng.” Tôi không phủ nhận. “Nhưng hai trăm người, dù chúng ta có đủ nguồn lực tiếp nhận họ hay không, cũng sẽ đến đây vào buổi chiều nay. Câu hỏi không phải là có tiếp nhận hay không. Câu hỏi là tiếp nhận như thế nào để không mất kiểm soát.”
Biểu quyết: ba thuận, hai phiếu muốn giảm số lượng tiếp nhận, nhưng đồng ý với quy trình.
Đủ.
Tôi bước ra khỏi đình làng trong mưa, gọi Hà Nhi và ba người mà tôi đã quan sát từ đầu là người có khả năng tổ chức.
“Hai tiếng nữa. Các chị anh cần sẵn sàng.”
Hà Nhi gật đầu, không hỏi thêm, quay đi chuẩn bị.
Tôi đứng trong mưa nhìn theo cô ta, nhớ đến kiếp trước, lúc này tôi đang một mình trong một căn nhà bỏ hoang ở ngoại ô đông, không có ai xung quanh, đang tính xem mình có thể sống thêm bao nhiêu ngày nữa với những gì còn lại.
Kiếp này khác hẳn.
Lý Chấn Hải đứng cạnh tôi, dù tôi không mời.
“Anh muốn gì?” Tôi hỏi mà không nhìn hắn.
“Tôi có thể giúp gì không?”
Tôi nhìn sang.
Hắn đứng trong mưa, áo ướt đẫm, nhìn tôi với ánh mắt thẳng thắn.
“Anh biết quản lý tài chính và lập kế hoạch ngân sách.”
“Đúng.”
“Tôi cần ai đó làm việc với Trần Bách Minh về phân bổ nguồn lực trong giai đoạn khủng hoảng ngắn hạn này. Tính toán chính xác xem chúng ta có thể tiếp nhận bao nhiêu người mà không mất cân bằng tài nguyên.”
Hắn gật đầu, không nói thêm, quay đi tìm Trần Bách Minh.
Tôi nhìn theo hắn.
Lý Chấn Hải, người mà sáu ngày trước đã ký giấy cho tôi nghỉ việc, đang đi làm việc cùng người đã ra lệnh cho hắn làm điều đó, để giúp tôi lo cho hai trăm người xa lạ mà tôi chưa gặp bao giờ.
Thế giới kỳ lạ theo những cách không thể dự đoán.
[Ngày 5: Cộng đồng Tân Phú, dân số hiện tại 108 người. Sắp thêm ước tính 150-200 người. Tình trạng nguồn lực: căng thẳng. Tình trạng tinh thần: ổn định. Rủi ro cao nhất: mất kiểm soát trong quá trình tiếp nhận đợt lớn.]
Tôi thở sâu.
Rồi đi vào mưa, bắt đầu làm việc.