Chương 5

  1. Home
  2. Tái Sinh Trước Tận Thế
  3. Chương 5
Prev
Next

Chúng tôi dừng lại ở trạm xăng cuối cùng trước khi ra khỏi thành phố.

 

Trạm vắng. Nhân viên đã bỏ chạy hoặc không đến từ sáng. Tôi ra ngoài, lấy vòi xăng cắm vào bình, xả xăng vào hai can nhựa lớn tôi lấy từ thùng xe tải rồi đổ thêm vào bình chính.

 

Minh đứng canh. Hà Nhi kiểm tra vết thương cho hai kế toán trong thùng xe.

 

Lý Chấn Hải đứng cạnh tôi.

 

“Cô ổn không?” Hắn hỏi.

 

Câu hỏi lạ. Không phải câu hỏi tôi mong.

 

“Ổn.” Tôi tiếp tục xả xăng.

 

“Cô không có vẻ ổn.”

 

“Tôi đang xả xăng vào can trong khi thành phố phía sau đang sụp đổ. Không ai trông ổn trong tình huống này.”

 

Hắn im một lúc.

 

“Cô nhìn ra kính chiếu hậu lâu lắm lúc nãy.”

 

Tôi không trả lời.

 

“Hai người ở cổng bệnh viện.” Hắn tiếp tục, giọng không có phán xét. “Tôi cũng thấy.”

 

“Tôi biết.” Tôi vặn lại nắp can.

 

“Cô có muốn quay lại không?”

 

Câu hỏi thẳng. Tôi nhìn hắn.

 

Lý Chấn Hải đứng đó, tay trong túi, mặt bình thản theo cách của người đang cố bình thản chứ không phải người thực sự bình thản. Hắn đang hỏi thật. Không phải hỏi để phán xét, không phải hỏi để tôi giải thích, mà hỏi để biết câu trả lời.

 

“Không.” Tôi nhấc can xăng. “Vì tôi không biết họ có an toàn không và quay lại có thể khiến chúng ta nguy hiểm mà không giúp được gì. Đây là lựa chọn hợp lý.”

 

“Lựa chọn hợp lý.” Hắn nhắc lại. “Nhưng cô vẫn không thoải mái với nó.”

 

“Không ai thoải mái với lựa chọn hợp lý khi lựa chọn đó có nghĩa là bỏ người khác lại.”

 

Hắn gật đầu, nhẹ nhàng.

 

“Đó là điểm khác nhau giữa cô và hầu hết những người tôi gặp.”

 

“Điểm gì?”

 

“Cô tự dày vò mình không phải vì cô đã làm điều sai, mà vì cô biết rằng không có lựa chọn nào là hoàn toàn đúng.” Hắn nhìn đường. “Hầu hết người ta tự dày vò vì họ nghĩ họ đã làm điều sai.”

 

Tôi nhìn hắn lâu hơn bình thường.

 

Lý Chấn Hải là người ký giấy cho tôi nghỉ việc sáng nay. Là người đẩy tôi ra trước trong kiếp trước mà tôi không biết là vô tình hay cố ý vì hắn đã chết ngay sau đó. Là người mà tôi đã có sẵn câu trả lời “không cần” khi hệ thống hỏi tôi có cần hắn không.

 

Nhưng người đang đứng trước mặt tôi lúc này không hoàn toàn là người đó.

 

Hoặc có thể là. Tôi chưa biết đủ để phán xét.

 

“Lên xe.” Tôi nhấc can xăng. “Còn đường dài.”

 

Hắn gật đầu, không nói thêm, quay lại xe.

 

Tôi đứng lại một mình thêm mười giây, nhìn về phía thành phố ở đường chân trời phía sau. Khói đen đã xuất hiện ở ba điểm khác nhau, cột khói thẳng đứng trong không khí buổi sáng yên tĩnh.

 

Thành phố đang cháy.

 

Không phải vì bom hay chiến tranh. Mà vì người ta bỏ chạy, để lại bếp đang nấu, để lại đèn đang bật, để lại thứ gì đó đổ vào thứ gì đó trong lúc hoảng loạn.

 

Tôi ghi nhớ các điểm khói.

 

Kiếp trước thành phố mất điện hoàn toàn vào ngày thứ ba. Nhưng kiếp này có thể khác vì tôi đã thay đổi một số thứ.

 

Có thể tốt hơn. Có thể tệ hơn.

 

[Ghi nhú: Lần thoát ra khỏi thành phố đầu tiên. Số lượng người sống sót: 10. Tài nguyên: ổn đủ cho giai đoạn ngắn hạn. Phương tiện: 1 xe tải hạng trung, nhiên liệu 85%. Kỹ năng đặc biệt trong nhóm: Minh – chiến đấu, bảo vệ; Hà Nhi – y tế, sinh viên năm 4.]

 

Mười người.

 

Kiếp trước tôi chết một mình.

 

Kiếp này tôi ra đi với mười người.

 

Tôi nhấc can xăng, quay lại xe tải.

 

Bước chân đầu tiên của đường dài bao giờ cũng nặng nhất.

 

Chúng tôi lái được bốn mươi kilômét trước khi gặp chướng ngại đầu tiên.

 

Một đoạn quốc lộ bị chặn bởi ba xe tải lớn dàn ngang, phía sau chúng là khoảng hai mươi người đứng, một số cầm hung khí.

 

Không phải zombie.

 

Người.

 

Tôi phanh xe, dừng cách chướng ngại khoảng hai trăm mét.

 

[Cảnh báo: Nhóm người chặn đường phát hiện. Số lượng: khoảng 20. Trang bị: gậy, một số vật nhọn. Không phát hiện vũ khí nóng. Thái độ: thù địch.]

 

“Chuyện gì vậy?” Minh ngồi ghế giữa cabin, nhìn về phía trước.

 

“Người cướp đường.” Tôi nhìn qua kính chắn gió. “Có từ ngày đầu rồi. Đây là khu vực ngoại ô, nhiều nhóm sẽ nhanh chóng lập chốt để kiểm soát nguồn lực qua lại.”

 

“Cô biết điều đó từ trước?” Minh nhìn tôi.

 

“Tôi dự đoán.” Tôi không giải thích thêm. “Bây giờ có hai lựa chọn: đàm phán hoặc tìm đường vòng.”

 

“Đường vòng mất bao lâu?”

 

Tôi nghĩ đến bản đồ vùng ngoại ô tôi đã ghi nhớ. Đường nông thôn song song với quốc lộ, chạy qua cánh đồng, rộng vừa đủ một xe tải.

 

“Khoảng hai mươi kilômét thêm. Mặt đường xấu.”

 

“Còn đàm phán?”

 

“Phụ thuộc vào họ muốn gì.”

 

Trong lúc tôi và Minh nói chuyện, một người từ nhóm chặn đường đang đi về phía xe chúng tôi. Một mình. Tay cầm gậy nhưng giơ lên cao theo cách không có vẻ đe dọa.

 

Cử chỉ đàm phán.

 

“Để tôi ra nói chuyện.” Tôi mở cửa cabin.

 

Minh nắm lấy cổ tay tôi.

 

“Cô có chắc không?”

 

“Không.” Tôi nhìn hắn. “Nhưng tôi biết cách đọc người tốt hơn hầu hết.”

 

Minh thả tay tôi ra.

 

Tôi bước xuống xe, đứng bên hông cabin, tay trong tầm với túi xách, nhìn người đàn ông đang tiến lại.

 

Năm mươi tuổi. Đeo kính. Áo công nhân màu xanh. Không phải kiểu kẻ cướp chuyên nghiệp. Mắt hắn nhìn tôi rồi nhìn xe tải rồi nhìn lại tôi với vẻ đánh giá chứ không thù địch.

 

“Cô đến từ thành phố?” Hắn dừng lại cách tôi bốn mét.

 

“Đúng.” Tôi không di chuyển. “Tôi là Tần Lạc. Nhóm của tôi mười người, không vũ khí nặng, đang tìm nơi trú ẩn bên ngoài thành phố.”

 

Người đàn ông nhìn tôi, vẻ ngạc nhiên khi tôi nói thẳng.

 

“Tôi là Hoàng Văn. Nhóm của chúng tôi kiểm soát khu vực này từ sáng nay.” Hắn nói không phải với vẻ khoe mà với vẻ thông báo. “Chúng tôi cần tài nguyên từ những người đi qua.”

 

“Các anh cần gì?”

 

Hắn nhìn tôi với vẻ không quen với kiểu đàm phán thẳng thắn này.

 

“Thức ăn. Nhiên liệu. Thuốc nếu có.”

 

Tôi nghĩ đến dự trữ trong xe: xăng 85%, thức ăn đủ cho mười người ba đến bốn ngày, thuốc từ bệnh viện.

 

Tôi không thể mất nhiên liệu. Thuốc thì không thể mất. Thức ăn thì có thể chia một phần.

 

“Tôi không có nhiên liệu để chia. Nhưng tôi có thể cho các anh một phần thức ăn.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. “Đổi lại, tôi muốn thông tin.”

 

Hắn nheo mắt.

 

“Thông tin gì?”

 

“Đường về phía bắc. Có chướng ngại gì không, chốt kiểm soát nào khác không, và quan trọng hơn, có nơi nào tập trung người sống sót đang tổ chức lại không.”

 

Hoàng Văn nhìn tôi một lúc.

 

Rồi hắn cất gậy vào sau lưng.

 

“Cô là người đầu tiên từ thành phố ra đây không hỏi chúng tôi có giúp đỡ không mà hỏi chúng tôi có thông tin gì không.”

 

“Thông tin giá trị hơn giúp đỡ trong tình huống này.”

 

Hắn gật đầu, chậm rãi.

 

“Được. Vào đây nói chuyện.”

 

[Phân tích: Nhóm Hoàng Văn – không nguy hiểm. Đây là người lao động tổ chức cộng đồng địa phương, không phải nhóm cướp chuyên nghiệp. Khả năng hợp tác: cao.]

 

Tôi nhìn về phía xe tải, thấy Minh đang dõi theo từ cửa sổ, tay vẫn trên thanh sắt.

 

Tôi ra hiệu: ổn. Ở yên đó.

 

Rồi tôi đi theo Hoàng Văn.

 

Nhóm của Hoàng Văn không phải kẻ cướp.

 

Họ là công nhân của khu công nghiệp cách đó ba kilômét, bị kẹt lại sau khi ca đêm kết thúc và nhận ra không thể về nhà vì thành phố đã bị phong tỏa theo một cách không ai hiểu. Khoảng ba mươi người, một số có gia đình đang chờ ở nhà trong khu dân cư gần đó.

 

Hoàng Văn là tổ trưởng. Người làm lâu nhất, được tin tưởng nhất, đứng ra tổ chức vì không ai khác muốn.

 

Tôi ngồi trong căn tin của khu công nghiệp nhỏ cạnh đường, nghe hắn kể trong khi ăn thanh năng lượng cuối cùng của mình và uống nước sôi từ phích mang theo.

 

“Sáng nay chúng tôi nghe tin tức trên đài. Họ bảo có sự cố tại một phòng thí nghiệm trong thành phố, yêu cầu người dân không ra ngoài. Mười lăm phút sau đài tắt.” Hoàng Văn đặt tay trên bàn. “Tôi biết kiểu đó rồi. Khi đài tắt là chuyện lớn lắm.”

 

“Anh đã từng gặp tình huống tương tự?”

 

“Không. Nhưng cha tôi kể về năm bảy lăm.” Hắn nhìn tôi. “Khi đài tắt, bạn tự lo thôi.”

 

Tôi gật đầu.

 

Người nào hiểu điều đó từ đầu thì có cơ hội sống sót tốt hơn.

 

“Đường về phía bắc như thế nào?” Tôi hỏi.

 

“Chúng tôi có người đi trinh sát sáng nay.” Hoàng Văn trải bản đồ giấy in từ internet ra bàn, cũ và nhàu. “Khoảng hai mươi kilômét phía bắc có khu dân cư nông thôn, làng Tân Phú. Dân ở đó ít, nhà cửa rải rác, chắc chưa bị ảnh hưởng nhiều.”

 

“Còn xa hơn?”

 

“Không có thông tin. Người trinh sát của tôi chỉ đi được đến đó rồi quay lại.”

 

Tôi nhìn bản đồ.

 

Làng Tân Phú. Trong kiếp trước, tôi không đi hướng này. Tôi đi hướng đông, về phía biển, nghĩ rằng vùng ven biển thưa người hơn và dễ sống hơn. Nhưng tôi đã sai vì biển có nghĩa là không có nước ngọt tự nhiên, không có đất canh tác, và mùa mưa đến là ngập.

 

Hướng bắc. Nông thôn. Cao hơn mực nước biển.

 

Đây có thể là lựa chọn đúng.

 

“Anh và nhóm của anh có muốn đi cùng không?” Tôi hỏi thẳng.

 

Hoàng Văn ngước lên nhìn tôi.

 

“Chúng tôi có ba mươi người.”

 

“Tôi biết. Xe tải của tôi chở được hai mươi người thoải mái, ba mươi nếu chật chội. Nhưng anh có người biết làm kỹ thuật không? Cơ khí? Điện?”

 

“Có. Bốn người thợ điện, hai thợ cơ khí.” Hắn không giấu vẻ ngạc nhiên. “Cô hỏi điều đó trước khi hỏi họ có khỏe không.”

 

“Vì để sống dài hạn, tôi cần người có kỹ năng. Tôi không phân biệt ai nhưng tôi cần biết ai có thể làm gì.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. “Anh thấy điều đó sai không?”

 

Hắn im lặng một lúc, rồi lắc đầu.

 

“Không.” Hắn dừng lại. “Thực ra đó là điều thực dụng nhất tôi nghe được từ sáng đến giờ.”

 

“Tôi không cố thực dụng. Tôi chỉ đang thực tế.”

 

Cuộc đàm phán ngắn và trực tiếp. Hoàng Văn đồng ý đưa nhóm của mình đi cùng với điều kiện anh ta vẫn giữ vai trò tổ chức nhóm người của mình, không phải dưới quyền tôi mà bên cạnh tôi. Tôi đồng ý ngay.

 

Tôi không cần người phục tùng. Tôi cần người có thể tự đứng vững.

 

Lý Chấn Hải ngồi trong xe suốt cuộc đàm phán, tôi biết qua kính phản chiếu. Khi tôi quay lại xe, hắn nhìn tôi.

 

“Họ đi cùng?” Hắn hỏi.

 

“Ba mươi người.” Tôi leo lên cabin. “Một số đi xe của họ, một số lên thùng xe chúng ta.”

 

Hắn gật đầu không hỏi thêm.

 

Rồi, bất ngờ:

 

“Cô… đã lên kế hoạch cho điều này à? Tìm người tham gia nhóm?”

 

Tôi khởi động xe.

 

“Không ai sống sót một mình trong dài hạn.” Tôi nhìn thẳng đường. “Đây là ngày đầu tiên. Chúng ta cần xây dựng nhóm trong khi còn có thể chọn.”

 

“Xây dựng nhóm như thể đây là dự án công ty.”

 

Tôi không trả lời.

 

Nhưng hắn không sai. Chỉ là quy mô của “dự án” này khác.

 

Đoàn xe lên đường.

 

Bốn mươi người.

 

Ngày đầu tiên.

 

Tôi nhìn đồng hồ: 10 giờ 47 phút sáng.

 

Còn nhiều giờ để sử dụng trước khi trời tối.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!