Chương 4
Bệnh viện Nhi Đồng Trung Tâm nhìn từ ngoài vẫn bình thường.
Quá bình thường.
Và đó là dấu hiệu xấu nhất có thể.
Tôi đậu xe tải cách cổng bệnh viện hai trăm mét, tắt máy, nhìn vào khuôn viên rộng lớn qua kính chắn gió. Cổng chính vẫn mở, có người chạy vào chạy ra, một số mặc áo blouse trắng, một số không. Tiếng còi xe cứu thương vọng lại từ đâu đó bên trong.
Tất cả trông như một buổi sáng bận rộn của bệnh viện thông thường.
Ngoại trừ: không ai trong số những người đang chạy đó đang chạy theo hướng nhất định. Họ chạy loạn, va vào nhau, một số đã ngã và không đứng dậy.
[Cảnh báo: Khu vực Bệnh viện Nhi Đồng Trung Tâm – mật độ lây nhiễm ước tính 35-45% và đang tăng nhanh. Nguồn: Phòng cấp cứu B1, lan rộng lên các tầng. Tốc độ lây lan: cao hơn bình thường.]
Cao hơn bình thường.
Tôi nghĩ đến điều đó một giây. Bệnh viện có nghĩa là người bệnh, người suy yếu, hệ miễn dịch kém. Nghĩa là khi vi rút hoặc bất cứ thứ gì đang gây ra chuyện này xâm nhập vào môi trường này, tốc độ lây lan sẽ tăng tốc theo cấp số nhân.
Nhưng đó cũng có nghĩa là những người vẫn đứng vững trong bệnh viện là những người cực kỳ khỏe hoặc cực kỳ thông minh.
Tôi gõ vào bộ đàm.
“Cô đang ở xe, gần cổng nào?”
Giọng con gái trả lời ngay, vẫn run nhưng ít hơn lúc nãy.
“Cổng phụ phía bắc. Xe bị xe cứu thương đâm vào, cửa bị bẹp vào khung không mở ra được. Tôi ngồi ghế lái.”
“Có bao nhiêu người trong xe?”
“Chỉ mình tôi. Tôi… tôi là sinh viên thực tập, tôi đến sớm hơn ca, chưa vào trong thì chuyện xảy ra…”
Sinh viên thực tập. Có nghĩa là cô ta có thẻ nhân viên, biết bố cục bệnh viện.
[Đây là thông tin có giá trị cao.]
Tôi bước xuống xe.
Minh đã nhảy xuống từ thùng sau lúc tôi không để ý, đứng cạnh tôi với một thanh sắt nhỏ nhặt được từ đâu đó.
“Tôi đi cùng cô.” Hắn nói, giọng không cho phép từ chối.
Tôi nhìn hắn một giây.
“Được.”
Lý Chấn Hải nhảy xuống tiếp, nhìn tôi với ánh mắt tôi đã quen từ sáng.
“Không.” Tôi ngăn hắn trước khi hắn mở miệng. “Anh ở đây trông xe và nhóm người. Nếu chúng tôi không quay lại trong hai mươi phút, lái đi.”
“Lái đi đâu?”
“Bắc. Thẳng theo quốc lộ 1A. Không dừng lại.”
Hắn nhìn tôi, mắt hắn có thứ gì đó mà tôi không đọc ra.
“Hai mươi phút.” Hắn gật đầu. “Tôi đếm.”
Tôi và Minh chạy dọc theo tường bệnh viện về phía bắc.
Cổng phụ phía bắc nhỏ hơn cổng chính, ít người hơn. Chiếc xe con màu trắng bị kẹt giữa xe cứu thương và tường rào, cửa bên trái bẹp vào trong rõ ràng không mở được.
Qua kính tôi thấy cô gái trong xe: hai mươi mấy tuổi, tóc buộc gọn, áo blouse trắng còn mới, mắt to đang nhìn ra phía chúng tôi với vẻ không tin được.
Tôi gõ vào kính.
“Trèo sang ghế phụ bên phải. Cửa bên đó còn mở được không?”
Cô gái trèo sang. Thử cửa. Gật đầu.
Minh đứng canh phía sau trong khi tôi kéo cửa từ bên ngoài. Cửa bị biến dạng nhẹ, phải kéo mạnh hai lần mới bật ra được.
Cô gái bước ra, suýt ngã vì chân yếu sau khi ngồi trong xe lâu. Tôi đỡ cô ta.
“Tôi là Tần Lạc. Cô là?”
“Hà… Hà Nhi.” Cô gái vẫn còn run. “Cảm ơn chị…”
“Chúng ta đi ngay. Chị biết kho dược phẩm của bệnh viện này ở đâu không?”
Hà Nhi nhìn tôi, ngơ ngác.
“Chị… muốn vào trong?”
“Năm phút.” Tôi nhìn vào mắt cô gái. “Chị dẫn tôi vào và ra. Năm phút thôi.”
“Bên trong đang…”
“Tôi biết bên trong đang gì.” Tôi ngắt lời nhẹ nhàng. “Nhưng chúng ta cần thuốc. Kháng sinh, băng gạc, morphine nếu có thể lấy được, dụng cụ y tế cơ bản. Nhóm của tôi có mười người và sẽ còn thêm. Chúng ta sẽ cần những thứ đó.”
Hà Nhi nhìn tôi, rồi nhìn Minh, rồi quay lại nhìn tôi.
“Kho dược phẩm chính ở tầng hai, phía đông.” Cô gái nói. “Nhưng thang máy chắc không chạy, cầu thang chính ở giữa tòa nhà…”
“Cầu thang thoát hiểm.” Tôi nói.
Hà Nhi nhìn tôi lần nữa. Rồi lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, cô gái không run nữa.
“Tôi dẫn đường.”
Minh nhìn tôi từ phía sau Hà Nhi, ánh mắt nói điều gì đó.
Tôi hiểu: cô gái này không yếu như trông có vẻ.
Chúng tôi chạy vào bệnh viện.
Kho dược phẩm tầng hai phía đông Bệnh viện Nhi Đồng Trung Tâm có ổ khóa điện tử.
Và điện đã cúp.
Tôi đứng trước cửa kho, nhìn vào ổ khóa điện tử màu đen, nghĩ đến mười ba phút còn lại trong giới hạn hai mươi phút tôi đã hứa với Lý Chấn Hải, rồi nhìn sang Hà Nhi.
“Chị có thẻ nhân viên không?”
“Có nhưng khóa điện tử cần điện để…”
“Tôi biết.” Tôi đã lấy bộ chìa vạn năng ra. “Đứng canh hộ tôi.”
Khóa điện tử loại này thực ra dễ hơn khóa cơ học trong một số trường hợp vì mất điện thường khiến cơ cấu chốt trở về trạng thái mặc định, và trạng thái mặc định của loại này là mở.
Kiếp trước tôi không biết điều đó. Kiếp này tôi đã học.
Tôi dùng bộ chìa vạn năng tách panel điều khiển, tìm cáp nguồn dự phòng, ngắn mạch hai tiếp điểm.
Click.
Đèn đỏ chuyển xanh, cửa bật mở.
Hà Nhi nhìn tôi với ánh mắt không còn ngạc nhiên được nữa.
Kho dược phẩm nhỏ hơn tôi nghĩ nhưng đầy hơn tôi mong. Tôi di chuyển nhanh dọc theo các kệ, tay lấy theo thứ tự ưu tiên đã lên sẵn trong đầu từ trước: kháng sinh phổ rộng trước, thuốc giảm đau, thuốc hạ sốt, dịch truyền nếu còn. Minh cầm theo túi lớn thu gom đồ theo chỉ dẫn của tôi không cần hỏi.
Hà Nhi đứng cửa canh, rồi bắt đầu lấy thêm những thứ mà tôi bỏ qua: nẹp xương, chỉ khâu, dao mổ nhỏ, găng tay vô trùng.
Đúng. Cô ta biết mình đang lấy gì.
“Chị học năm mấy?” Tôi hỏi trong khi tay vẫn làm việc.
“Năm tư. Khoa y đa khoa.” Hà Nhi nhét thêm một cuộn chỉ khâu vào túi. “Chị cần biết điều đó vì?”
“Vì nhóm của tôi sẽ cần người biết dùng những thứ này.”
Ngừng lại.
“Chị đang rủ tôi đi theo?”
“Tôi đang thông báo cho chị biết rằng chị có một chỗ trong nhóm nếu chị muốn.” Tôi kéo khóa túi. “Không ép buộc.”
Hà Nhi im lặng đúng năm giây.
“Tôi đi.”
[Cảnh báo: Phát hiện chuyển động tại đầu hành lang phía tây tầng 2. Bảy điểm. Đang tiếp cận nhanh.]
Bảy con. Một lúc. Hành lang hẹp.
“Đi ngay bây giờ.” Tôi cầm túi đứng dậy.
Minh đã ở cửa, nhìn về phía tây, tay siết chặt thanh sắt. Hắn không thấy gì nhưng nghe tiếng.
Chúng tôi chạy về phía cầu thang thoát hiểm phía đông.
Hành lang tầng hai của bệnh viện dài và không có gì che chắn, ánh sáng ban ngày lọt qua cửa sổ đủ để nhìn rõ. Đủ để thấy ở đầu kia hành lang, bảy bóng người đang chuyển hướng về phía chúng tôi.
Nhanh hơn tôi muốn.
Minh đẩy cửa cầu thang trước, giữ mở cho tôi và Hà Nhi lao vào. Chúng tôi xuống ba bậc thang thì nghe tiếng đập vào cửa từ phía trên.
Cánh cửa cầu thang không khóa được từ bên này.
“Nhanh lên.” Tôi nhảy bậc thang, bỏ qua hai bậc một lần.
Tầng một.
Tầng trệt.
Cửa thoát ra sân sau.
Tôi đẩy bung ra ngoài, ánh sáng chói vào mắt. Chúng tôi chạy qua sân sau bệnh viện, qua cổng phụ phía bắc mà chúng tôi đã vào, ra ngoài đường.
Tiếng động cơ xe tải phía xa.
Đúng. Mười chín phút. Lý Chấn Hải đang khởi động xe.
“Chờ!” Tôi vẫy tay và chạy về phía xe.
Cửa xe tải mở ra. Lý Chấn Hải nhìn chúng tôi từ cabin, mắt hắn dừng lại ở Hà Nhi một giây rồi nhìn tôi.
“Xong chưa?”
“Xong.” Tôi leo lên cabin. “Bắc. Đi.”
Hắn không hỏi thêm. Xe lăn bánh.
Tôi nhìn ra kính chiếu hậu, thấy cổng phụ bệnh viện lùi lại phía sau. Thấy hai bóng đang đứng ở cổng, nhìn theo xe.
Hai nhân viên y tế còn mặc áo blouse trắng, tay vẫy về phía chúng tôi.
Tôi nhìn họ trong ba giây.
Rồi nhìn thẳng về phía trước.
[Quyết định ghi nhận. Không dừng lại.]
Tôi không biết hai người đó có bị thương không, không biết họ có thể chạy kịp hay không, không biết xe có đủ chỗ không. Tôi không biết họ là ai. Trong kiếp trước tôi cũng thấy những người như thế và không dừng lại và tôi đã tự trách mình suốt mười tám tháng sau đó.
Kiếp này tôi vẫn không dừng lại.
Nhưng lần này vì tôi tính toán chứ không phải vì tôi sợ.
Sự khác biệt đó có quan trọng không?
Tôi không biết.
Xe tiếp tục chạy về phía bắc.