Chương 3
Tôi đậu xe tải cách tòa nhà Thiên Long ba trăm mét, sau một xe container bỏ ngang đường, và nhìn vào màn hình bộ đàm như thể nó có thể cho tôi biết tình trạng bên trong.
Không thể.
Nhưng hệ thống có thể.
[Cập nhật tình trạng – Tòa nhà Thiên Long: Tầng B3: nhiễm 100%. Tầng B2: nhiễm 40% và tăng. Tầng 1: nhiễm 70%. Tầng 2-6: nhiễm 15-30%. Tầng 7-15: nhiễm thấp, dưới 5%. Tầng 9: không phát hiện nhiễm. Lộ trình quay vào: nguy hiểm cao.]
Tôi gập bộ đàm lại.
“Anh ở đây.” Tôi bảo Lý Chấn Hải.
“Không.” Hắn đáp ngay, không do dự.
Tôi nhìn hắn.
“Anh chưa từng làm gì trong môi trường đó. Anh sẽ là gánh nặng.”
“Đúng.” Hắn gật đầu, mắt thẳng. “Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra với cô bên trong, tôi là người duy nhất biết cô ở đâu và lái được xe này ra đường lớn.”
Tôi im lặng.
Hắn có lý. Đây là lần đầu tiên trong ngày hôm nay hắn nói điều gì đó thực sự có lý.
“Được.” Tôi mở cửa xe. “Nhưng anh làm đúng theo lời tôi nói. Không tự ý hành động, không đặt câu hỏi khi tôi không có thời gian trả lời, không anh hùng rơm.”
“Tôi không phải kiểu người anh hùng rơm.”
“Anh là Giám đốc tài chính của một công ty vừa tầm. Tất cả những người đó đều nghĩ mình anh hùng rơm trong tình huống khủng hoảng.”
Hắn mở miệng, đóng lại.
Chúng tôi xuống xe.
Con đường dẫn vào tòa nhà qua phía sau vẫn còn thông, đúng như tôi tính. Phía trước tòa nhà hỗn loạn hơn, tiếng còi xe, tiếng la hét, và một tiếng gì đó không phải con người vọng lại từ xa. Phía sau yên tĩnh hơn, và yên tĩnh trong trường hợp này không phải an toàn nhưng là có thể đi được.
[Lộ trình tối ưu quay vào: Cửa sau B2, cầu thang thoát hiểm phía đông, thang bộ lên tầng 9. Thời gian ước tính: 6 phút 20 giây đi lên, 4 phút 30 giây đi xuống với nhóm 9 người.]
Tôi nhẩm tính.
Mười phút bên trong.
Đủ. Nếu không có gì chặn đường.
Chúng tôi chạy theo bức tường tòa nhà, người sát vào tường, đầu cúi thấp. Lý Chấn Hải theo sau tôi khá tốt, không vấp, không phát ra tiếng động không cần thiết. Tôi điều chỉnh bước chân của mình thêm một chút để hắn giữ được nhịp.
Cửa B2 vẫn mở như tôi để lại.
Bên trong yên lặng.
Quá yên lặng.
[Cảnh báo: Phát hiện chuyển động tại hành lang phía tây. Ba điểm. Khoảng cách 60m, 45m, 30m.]
Ba con, hành lang phía tây, đang di chuyển về phía đông.
Về phía chúng tôi.
Tôi nhìn sang phía tay phải: cầu thang thoát hiểm phía đông còn cách mười lăm mét. Tôi nhìn sang phía trái: ba bóng trong bóng tối đang di chuyển theo cái gì đó tôi không nhìn thấy nhưng chúng nhìn thấy.
“Chạy.” Tôi kéo Lý Chấn Hải về phía cầu thang.
Không có thời gian giải thích. Hắn hiểu ngay, chạy bên cạnh tôi không cần thêm lời nào. Cánh cửa cầu thang hiện ra, tôi đẩy bung, chúng tôi lao vào trong và tôi kéo cửa lại sau lưng, giữ tay trên tay cầm cửa.
Bên ngoài, tiếng lê chân đến gần.
Dừng lại cách cửa khoảng hai mét.
Tôi không thở.
Lý Chấn Hải đứng sau lưng tôi, một tay hắn đặt nhẹ lên vai tôi, không phải cử chỉ của người cần điểm tựa mà của người đang nói: tôi ở đây, tôi theo anh, tôi không bỏ chạy.
Tôi không nghĩ đến ý nghĩa của cử chỉ đó lúc này.
Ba mươi giây.
Tiếng lê chân di chuyển tiếp, qua cửa, xa dần.
Tôi thở ra.
“Lên.” Tôi bắt đầu leo cầu thang, đèn pin bật lên chiếu thẳng vào cầu thang bên trên.
Sáu tầng thang. Một trăm mười hai bậc. Tôi đếm từng bậc theo phản xạ vì đã leo cái cầu thang này trong đầu mình hàng trăm lần trong mười tám tháng qua.
Tầng chín.
Tôi gõ cửa theo nhịp đã thỏa thuận với bộ đàm: hai tiếng ngắn, một tiếng dài, một tiếng ngắn.
Tiếng động bên trong. Rồi cánh cửa hé mở.
Khuôn mặt của người bảo vệ tôi nhận ra ngay dù chưa từng gặp ngoài đời.
Bốn mươi hai tuổi, vai rộng, mắt sáng và cảnh giác. Minh.
“Cô là Tần Lạc.” Không phải câu hỏi.
“Đúng. Có đủ bảy người không?”
“Đủ.” Hắn mở rộng cửa hơn. “Vào đây.”
Phòng hội thảo tầng chín đang chứa sáu người ngoài Minh. Tôi quét nhanh: hai kế toán nữ, một lập trình viên trẻ, một người trung niên mặc vest có vẻ là quản lý, và hai nhân viên giao hàng vẫn còn đồng phục. Hai người bị thương nhẹ là hai kế toán, vết xây xát ở tay, không phải vết cắn.
Tôi thở phào.
“Các anh chị đã chuẩn bị đồ chưa?”
“Rồi.” Minh chỉ vào đống túi xách và ba lô gọn ghẽ cạnh cửa. “Theo lời cô dặn, không quá năm kilô mỗi người.”
“Tốt.” Tôi nhìn đồng hồ. “Chúng ta có sáu phút để xuống tầng B2 và ra xe. Ai không thể chạy được?”
Hai kế toán bị thương giơ tay, ngại ngùng.
“Được. Minh, anh đi cuối đội. Lý Chấn Hải đi cùng hai chị đó.”
Lý Chấn Hải gật đầu, không phản đối.
Tôi nhìn tất cả mọi người một lượt.
“Tôi biết các anh chị có nhiều câu hỏi. Tôi sẽ trả lời khi chúng ta ra khỏi đây. Bây giờ, làm đúng theo lời tôi nói, không tự ý hành động, không bỏ bạn đồng hành lại. Hiểu chưa?”
Bảy đầu gật.
Tôi quay lại cửa.
“Đi.”
Và lần đầu tiên, tôi không chạy một mình.
Chín người chạy xuống cầu thang thoát hiểm nhanh hơn tôi tính.
Không phải vì họ nhanh. Mà vì họ sợ đúng mức, và người sợ đúng mức thì chạy đúng tốc độ, không quá chậm vì hèn nhát, không quá nhanh vì hoảng loạn.
Tầng bảy sạch.
Tầng sáu có tiếng cào từ hành lang bên trong nhưng cửa vẫn đóng.
Tầng năm, cánh cửa cầu thang bên trái bật mở.
Tôi đẩy người ngay trước tôi về phía trước: “Chạy, không dừng.” Rồi tôi quay lại, dùng cây đèn pin nặng đập vào đầu con thứ nhất lao ra từ cửa. Góc thái dương. Cú đánh chuẩn.
Nó ngã xuống.
Con thứ hai lao ra từ phía sau con đầu, nhanh hơn tôi dự kiến.
Minh xuất hiện bên cạnh tôi. Không hỏi, không do dự, hắn dùng vai đẩy con thứ hai văng vào tường, tay kia giữ cửa cầu thang lại.
“Đi.” Minh nhìn tôi, giọng bình tĩnh đến kỳ lạ.
Chúng tôi chạy.
Tầng B1.
Tầng B2.
Cửa B2 hiện ra, ánh sáng xám từ bên ngoài lọt vào qua khe.
Tôi đẩy cửa mở, không dừng lại để kiểm tra vì không còn thời gian, chạy thẳng qua bãi đỗ xe và ra cửa sau mà tôi đã phá lúc ra lần trước.
Con phố sau tòa nhà Thiên Long vẫn vắng.
Ba trăm mét đến xe tải.
“Chạy theo tôi, không rời rạc.” Tôi không quay lại mà biết họ đang chạy theo vì nghe tiếng bước chân, tiếng thở, tiếng túi va vào lưng.
Ba trăm mét.
Xe tải vẫn đậu sau container.
Tôi mở cửa cabin, leo lên.
“Lên thùng sau. Nhanh.”
Minh tổ chức nhóm lên thùng xe nhanh và hiệu quả như thể hắn đã làm điều này trước đây. Lý Chấn Hải đỡ hai người bị thương lên trước, rồi nhảy lên theo.
Tám người trong thùng.
Cửa thùng xe đóng lại.
Tôi khởi động xe.
[Thành công: Toàn bộ 9 người đã thoát khỏi Tòa nhà Thiên Long. Thương vong: 0. Thời gian thực tế bên trong: 7 phút 43 giây.]
Xe tải lăn bánh ra quốc lộ 1A.
Tôi thở ra, lần đầu tiên thực sự thở ra từ sáng đến giờ.
Rồi bộ đàm kêu.
Giọng lạ, không phải Minh.
“Ai đó có nghe không? Tôi đang ở… không biết đây là đâu… có người không? Tôi bị kẹt trong xe…”
Giọng con gái. Trẻ. Run.
[Tín hiệu bộ đàm mới: Tần số 156.8 MHz. Vị trí ước tính: 2.3 km về phía đông bắc. Danh tính: Chưa xác định.]
Tôi nhìn đường trước mặt.
Quốc lộ 1A chạy thẳng về phía bắc, ra khỏi thành phố, đúng hướng tôi cần đi. 2.3 kilômét về phía đông bắc nghĩa là đi ngược trở lại một đoạn trước khi rẽ, qua vùng trung tâm đang hỗn loạn.
Lý Chấn Hải gõ vào vách ngăn cabin từ phía thùng xe, rõ ràng hắn đã nghe qua khe hở.
Tôi nhấn nút bộ đàm.
“Tôi nghe. Cô đang ở đâu?”
Im lặng dài hơn bình thường.
“Tôi… có một tòa nhà màu trắng ngay trước mặt. Biển hiệu ghi Bệnh viện… Trung Tâm Nhi Đồng… và xe tôi bị kẹt vì tai nạn, tôi không ra được…”
Tôi dừng hẳn chân ga.
Bệnh viện Nhi Đồng Trung Tâm.
Kiếp trước, đó là nơi tôi biết nhưng không đến. Đó là nơi mà sau ngày thứ nhất, tín hiệu bộ đàm tắt và không bao giờ bật lại.
Đó là nơi có thuốc. Có trang thiết bị y tế. Có thứ mà nhóm chúng tôi sẽ cần nếu thực sự muốn sống qua tháng đầu tiên.
Tôi nhìn đồng hồ xe: 8 giờ 22 phút sáng.
Ngày đầu tiên.
Còn nhiều thời gian.
“Giữ nguyên vị trí.” Tôi lên tiếng vào bộ đàm. “Tôi đang đến.”