Chương 2
Tôi đã từng nghĩ rằng chết một lần là đủ để dạy người ta biết sợ.
Nhưng không phải vậy.
Chết một lần dạy người ta biết tính toán.
Tôi đứng cạnh ô cửa thông hơi nhỏ của tầng B2, nhìn ra con phố Thiên Long vắng tanh, đầu óc chạy đồng thời ba luồng suy nghĩ: địa hình, thời gian, nhân lực. Cụ thể là: tôi biết con phố này như lòng bàn tay vì đã đi bộ qua nó mỗi ngày trong sáu năm. Thời gian hiện tại là 7 giờ 43 phút sáng, sự kiện khởi phát được khoảng chín phút, nghĩa là đám đầu tiên vẫn còn đang trong giai đoạn chuyển hóa hoặc vừa hoàn tất. Nhân lực hiện tại là tôi và một người đàn ông vừa ký giấy cho tôi nghỉ việc ba mươi phút trước và hiện đang dựa lưng vào tường bê tông với khuôn mặt của người vừa nhìn thấy thế giới sụp đổ.
Tôi không hỏi hắn có ổn không.
Không có thời gian cho câu hỏi đó.
Lý Chấn Hải hắng giọng. Tôi không quay lại.
“Cô… cô có thể giải thích chuyện gì đang xảy ra không?”
“Đang xảy ra.” Tôi tiếp tục nhìn ra cửa sổ. “Đó là toàn bộ giải thích có sẵn lúc này.”
“Đó không phải là giải thích.”
“Đúng.” Tôi quay lại. “Nhưng đó là tất cả những gì anh cần biết để sống trong mười lăm phút tới. Anh có muốn nghe phần còn lại không?”
Hắn im.
Tôi xem đó là câu trả lời đồng ý.
Tôi ngồi xuống cạnh ô cửa, mở túi xách, bắt đầu kiểm kê nhanh: một hộp sơ cứu nhỏ, hai thanh năng lượng, một chai nước 500ml, cuộn băng keo, đèn pin, dao cắt thư, bộ chìa khóa vạn năng tôi đã mua hai năm trước và tập luyện sử dụng trong mười tám tháng sau đó. Lược kim loại đầu nhọn đã trở lại túi.
Kiếp trước tôi không có gì trong tay khi chạy.
Kiếp này tôi đã chuẩn bị.
Nhưng chuẩn bị cho một người khác với chuẩn bị cho hai người.
[Cập nhật tình trạng: Mật độ lây nhiễm tầng B3 – cao. Mật độ tầng 1 – trung bình. Khu vực B2 – hiện tại an toàn. Thời gian dự kiến trước khi khu vực B2 bị xâm phạm: 18-22 phút.]
Tốt. Mười tám phút là đủ.
Tôi đứng dậy, chỉ về phía cuối tầng B2.
“Kho dự trữ y tế của tòa nhà ở phía đông tầng này, sau cánh cửa màu xanh. Chúng ta cần vào đó trước.”
“Tại sao lại cần đồ y tế?”
“Vì người bị cắn cần được xử lý vết thương ngay lập tức, trước khi…”
Tôi dừng lại.
Trước khi gì? Tôi vẫn chưa hiểu hết cơ chế lây nhiễm trong kiếp trước. Chỉ biết rằng có người bị cắn mà sống, và có người bị cắn mà không sống, và sự khác biệt đó có liên quan đến tốc độ xử lý vết thương.
“Trước khi quá muộn.” Tôi kết thúc câu.
Lý Chấn Hải gật đầu. Hắn không hỏi thêm. Có lẽ hắn đang bắt đầu hiểu rằng không hỏi thêm là lựa chọn an toàn nhất.
Kho y tế cách chúng tôi khoảng năm mươi mét. Hành lang tầng B2 tối, mùi dầu nhớt và xi măng, ánh đèn sự cố hắt những vệt đỏ dài trên sàn bê tông. Tôi đi trước, đèn pin cầm thấp, quét ngang hành lang thay vì hướng thẳng phía trước vì ánh đèn thẳng tạo bóng mù.
Bài học từ kiếp trước: luôn quét ngang.
Hành lang trống.
Chúng tôi đến cửa kho trong hai phút.
Ổ khóa chuẩn, không phải khóa điện tử. Tôi mở bộ chìa vạn năng, thử lần lượt. Ba mươi giây.
Cửa bật ra.
Bên trong là thiên đường nhỏ: băng gạc, thuốc sát trùng, găng tay y tế, khẩu trang, thuốc hạ sốt, một số kháng sinh còn trong hạn. Và quan trọng hơn, ở góc phòng, một bộ đàm nội bộ còn được cắm sạc.
Tôi lấy bộ đàm trước.
“Cái này dùng để làm gì?” Lý Chấn Hải nhìn tôi nhét bộ đàm vào túi.
“Liên lạc.” Tôi bắt đầu quét đồ y tế vào túi theo thứ tự ưu tiên. “Nếu còn ai sống trong tòa nhà này, họ sẽ đang tìm cách gọi ra ngoài. Bộ đàm sẽ bắt được tín hiệu của họ.”
“Còn ai sống không?”
Tôi nghĩ đến kiếp trước.
Tầng mười hai có một nhóm kế toán bị kẹt trong phòng hội thảo. Họ sống được đến ngày thứ ba trước khi hết nước. Tầng chín có bảo vệ tên Minh, người đàn ông duy nhất tôi gặp trong kiếp trước biết cách chiến đấu.
“Có.” Tôi kéo khóa túi. “Và chúng ta sẽ tìm họ sau khi thoát khỏi đây.”
Lý Chấn Hải nhìn tôi.
“Sau khi thoát? Ý cô là chúng ta không ở lại đây?”
“Không.”
“Nhưng trong tòa nhà thì an toàn hơn ngoài phố…”
“Không.” Tôi ngắt lời hắn. “Không an toàn hơn. Tòa nhà là bẫy. Một lối vào, một lối ra, nguồn thức ăn hữu hạn, nước sẽ cúp trong vòng 48 giờ khi máy bơm mất điện. Chúng ta cần đi.”
“Đi đâu?”
Tôi nhìn hắn.
Đây là câu hỏi tôi đã tự hỏi mình từ sáu tháng trước, kể từ lúc lên kế hoạch cho kiếp này. Đây là câu hỏi mà tôi có câu trả lời, nhưng câu trả lời đó phức tạp hơn một câu giải thích ngắn.
“Ra khỏi thành phố.” Tôi chọn phiên bản ngắn. “Bây giờ, trước khi đường bị chặn.”
Hắn im lặng một lúc.
“Cô đã lên kế hoạch cho chuyện này từ trước.”
Không phải câu hỏi.
“Đúng vậy.”
“Từ bao giờ?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Từ lần trước.”
Hắn không hiểu câu đó. Và tôi không có thời gian giải thích.
[Cảnh báo: Phát hiện chuyển động tại đầu hành lang phía tây. Khoảng cách: 30m. Đang tiếp cận.]
Tôi tắt đèn pin.
Bóng tối hoàn toàn.
“Đừng thở mạnh.” Tôi hạ giọng xuống ngang tiếng thở. “Đứng yên. Đừng chạm vào bất cứ thứ gì.”
Trong bóng tối, tôi nghe tiếng Lý Chấn Hải nín thở.
Và từ phía tây hành lang, tiếng lê chân.
Đều đặn. Chậm. Nhưng đang đến gần.
Tiếng lê chân dừng lại cách cửa kho khoảng mười lăm mét.
Trong bóng tối, tôi nhắm mắt và lắng nghe. Không phải vì tôi sợ mà vì mắt không có tác dụng trong bóng tối hoàn toàn và tai thì có.
Một con.
Tôi biết từ tiếng thở không đều, lê chân đơn lẻ, và một âm thanh kỳ lạ tôi chỉ nghe thấy ở chúng: tiếng khèn khẽ trong họng, như thanh quản đang cố phát ra âm thanh nhưng không còn biết cách nữa.
Một con thì tôi xử lý được.
Tôi rút dao cắt thư từ túi. Lưỡi dao không đủ dài để làm nhiều việc nhưng đủ để làm một việc cần thiết. Trong kiếp trước tôi đã học rằng não là điểm duy nhất hiệu quả. Thái dương hoặc sau gáy, không cần lực quá mạnh nếu góc chính xác.
Tôi học điều đó theo cách đắt nhất.
Lý Chấn Hải đứng sau lưng tôi, tôi cảm nhận được hơi ấm từ người hắn, hơi thở hắn đang cố kìm nhưng vẫn không đều. Tôi thò tay ra sau, nắm nhẹ cổ tay hắn, siết một cái.
Im. Bình tĩnh. Tôi xử lý được.
Tiếng lê chân lại di chuyển.
Qua cửa kho, không dừng lại.
Tôi đợi thêm ba mươi giây sau khi tiếng chân biến mất. Rồi bật đèn pin, quét nhanh qua khe cửa.
Hành lang trống.
“Đi.” Tôi kéo Lý Chấn Hải ra khỏi kho.
Hắn không kháng cự. Hắn đi theo tôi như cái bóng, bước chân nhẹ hơn trước, thích ứng nhanh hơn tôi nghĩ. Tôi ghi nhận điều đó.
Trong kiếp trước tôi không biết Lý Chấn Hải có khả năng thích ứng nhanh vì hắn đã chết trước khi tôi có cơ hội quan sát.
Chúng tôi đến bãi gửi xe ngầm.
Đúng như tôi nhớ, chiếc xe tải giao hàng vẫn đậu ở góc phía đông, động cơ tắt, cửa lái bỏ ngỏ. Tài xế chắc đã bỏ chạy hoặc đã trở thành thứ khác. Tôi không tìm kiếm để biết.
Tôi leo lên cabin, kiểm tra chìa khóa.
Còn trong ổ.
[Xác nhận: Phương tiện di chuyển – xe tải hạng trung, nhiên liệu ước tính 60-70%. Lộ trình đề xuất: Quốc lộ 1A hướng bắc, tránh đường vành đai 3.]
“Cô biết lái xe tải?” Lý Chấn Hải trèo lên ghế phụ, giọng nghi ngờ.
“Tôi biết đủ.” Tôi bật công tắc kiểm tra đồng hồ nhiên liệu. 65%. Tốt.
“Đủ nghĩa là…”
“Nghĩa là đủ.” Tôi khởi động xe.
Tiếng động cơ nổ vang trong không gian kín của tầng hầm, to hơn tôi muốn. Tôi đã tính đến điều này. Chúng ta có khoảng hai phút trước khi tiếng ồn thu hút sự chú ý từ bên trên.
“Thắt dây an toàn.” Tôi đưa tay lấy dây an toàn phía mình.
“Chúng ta đang đi…”
“Ra ngoài.” Tôi đạp ga.
Xe tải lăn bánh qua bãi đỗ xe, đèn pha tắt, tôi điều hướng bằng ánh đèn sự cố của tầng hầm. Đến dốc lên tầng B1, tôi tăng tốc nhẹ. Dốc lên tầng trệt, ánh sáng ban ngày lọt vào qua cửa cuốn bán mở bên phải. Tôi nhắm thẳng vào đó.
Cửa cuốn bung ra khi xe đâm qua, tiếng va chạm đinh tai. Chúng tôi trườn ra con phố sau tòa nhà Thiên Long trong tiếng kim loại vỡ vụn.
Phố sau vắng tanh.
Nhưng không yên.
Ở đầu phố bên phải, tôi thấy ba bóng người đứng giữa đường. Tư thế sai. Đầu cúi. Vai thấp.
Tôi quẹo trái không giảm tốc.
“Đó là…” Lý Chấn Hải nhìn qua gương chiếu hậu, giọng nghẹt lại.
“Đừng nhìn.” Tôi tăng tốc. “Nhìn thẳng về phía trước.”
Hắn không nghe. Hắn quay lại nhìn qua cửa kính sau.
“Họ… đang chạy theo chúng ta.”
“Tôi biết.”
“Nhanh lắm.”
“Tôi biết.”
“Họ chạy nhanh hơn tôi nghĩ.”
“Lý Chấn Hải.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn một giây rồi quay lại nhìn đường. “Tôi đang lái với vận tốc sáu mươi kilômét một giờ trên đường nội thành. Họ không bắt kịp chúng ta. Nhưng nếu anh tiếp tục làm tôi phân tâm, tôi sẽ đâm vào cột điện và lúc đó chúng sẽ bắt kịp.”
Im lặng.
Rồi tiếng hắn thở ra, dài và run.
“Được.”
“Cảm ơn.”
Tôi quẹo phải ra đường lớn.
Quốc lộ 1A hiện ra phía trước, bốn làn, lúc này vắng hơn bình thường nhưng không trống hoàn toàn. Có người đang chạy bộ trên vỉa hè, có xe máy lao vun vút ngược chiều, có một vụ va chạm ô tô chắn ngang làn bên trái phía xa.
Thành phố đang bắt đầu hiểu ra rằng có gì đó sai.
[Cập nhật: Tín hiệu bộ đàm phát hiện. Tần số 156.8 MHz. Nội dung: “…ai nghe được không, chúng tôi đang ở tầng chín tòa nhà Thiên Long, có bảy người, cần giúp đỡ…”]
Tôi lấy bộ đàm ra, đặt lên đùi.
Đúng như tôi nghĩ. Bảo vệ Minh.
“Nghe rõ.” Tôi nhấn nút trả lời, giọng bình tĩnh. “Đây là Tần Lạc. Tôi đã ra khỏi tòa nhà. Các anh có thể xuống tầng trệt không?”
Tiếng xào xạc. Rồi giọng đàn ông, căng thẳng và ngạc nhiên cùng lúc.
“Cô… ra được rồi? Bằng cách nào? Tầng dưới đầy…”
“Cầu thang thoát hiểm phía đông, tầng B2, cửa sau. Lộ trình còn thông.” Tôi đổi số. “Tôi có thể quay lại đón nhưng cần biết số người và có ai bị thương không.”
Lý Chấn Hải nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh.
Tôi không giải thích.
Giọng bộ đàm trở lại.
“Bảy người. Hai bị thương nhẹ. Không ai bị cắn. Nhưng cô… cô nói quay lại? Cô điên à?”
“Có thể.” Tôi kiểm tra gương chiếu hậu, nhìn về phía tòa nhà Thiên Long đã lùi lại phía sau. “Nhưng tôi đã ra được một lần. Tôi có thể làm lại.”
Lý Chấn Hải mở miệng.
Tôi giơ tay ra hiệu hắn chờ.
“Bảo mọi người chuẩn bị đồ cần thiết. Không quá năm kilô mỗi người. Tôi gọi lại trong mười lăm phút.”
Tôi tắt bộ đàm.
Xe tải tiếp tục chạy trên quốc lộ, rời xa trung tâm thành phố. Lý Chấn Hải im lặng một lúc rồi mới lên tiếng, giọng cẩn thận hơn lần trước.
“Cô thực sự định quay lại à?”
“Thực sự.”
“Tại sao?”
Tôi nghĩ đến bảo vệ Minh. Người đàn ông đó đã chết ở ngày thứ năm trong kiếp trước, một mình, trên mái nhà tòa nhà Thiên Long, vì không ai quay lại đón. Tôi biết vì tôi đã nghe radio phát tín hiệu của hắn trong mười hai tiếng liên tục trước khi tín hiệu tắt.
“Vì có người cần được đón.” Tôi nhìn thẳng đường. “Và tôi có phương tiện.”
“Đó không phải lý do đủ để…”
“Với tôi thì đủ.” Tôi ngắt lời hắn, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Hắn không nói thêm.
Xe tải tiếp tục chạy.
Và lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy sáng nay, tôi cảm thấy một thứ gì đó rất nhỏ trong ngực mình: không phải hy vọng, không phải quyết tâm, mà là cái cảm giác khi bạn biết mình đang đi đúng hướng.
Dù con đường đó vẫn còn rất dài.