Chương 7
Ngay tối hôm đó, bà Thục thuê một đội luật sư danh tiếng, tổ chức họp báo phản bác, tuyên bố toàn bộ cáo buộc là “âm mưu bôi nhọ danh dự” và “dàn dựng bằng chứng giả”.
Bà ta xuất hiện trước ống kính, ăn mặc trang nhã, giọng nói nghẹn ngào đầy tính toán.
“Tôi là một người mẹ, một người bà, đã sống cả đời lương thiện. Những cáo buộc này chỉ là hành động trả thù cá nhân của một người con dâu cũ bất mãn sau ly hôn.”
Tôi xem lại đoạn phát biểu qua điện thoại, không có chút cảm xúc nào ngoài sự bình thản lạnh lùng.
“Bà ta đang cố lật ngược tình thế bằng cách đánh vào cảm xúc công chúng.” Chị Trâm nhận định khi chúng tôi họp khẩn ngay trong đêm. “Chị lo bà ta sẽ tìm cách mua chuộc nhân chứng, hoặc tệ hơn, tìm cách hối lộ để làm chậm quá trình điều tra.”
“Kiên và gia đình hắn thế nào rồi?” Tôi hỏi Vũ Nguyên.
“Đã được đưa đến nơi an toàn theo chương trình bảo vệ nhân chứng không chính thức. Nhưng cô Ninh, tôi nhận được tin bà Thục đang cố liên hệ qua trung gian, đề nghị trả một khoản tiền rất lớn để Kiên rút lại lời khai, nói rằng bị chúng ta ép cung.”
Tôi siết chặt tay. “Kiên phản ứng thế nào?”
“Hắn từ chối. Có vẻ như sau khi được bảo vệ an toàn, hắn không còn muốn dây dưa với bà ta nữa.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng biết đây chỉ là một trong nhiều đòn phản công sẽ đến.
Vài ngày sau, một tờ báo mạng đăng bài viết nghi vấn về tính xác thực của bằng chứng, dẫn lời một “chuyên gia giấu tên” cho rằng đoạn ghi âm có thể đã bị chỉnh sửa.
Chị Trâm lập tức phản pháo bằng cách công bố kết quả giám định âm thanh từ một đơn vị pháp y độc lập, xác nhận tính nguyên vẹn của đoạn ghi âm.
“Họ đang cố gieo rắc hoài nghi trong dư luận.” Chị Trâm nói. “Nhưng chừng nào cơ quan điều tra vẫn tiếp tục làm việc dựa trên bằng chứng thực tế, những chiêu trò truyền thông này sẽ không có tác dụng lâu dài.”
Đúng như dự đoán, một tuần sau, cơ quan công an chính thức khởi tố vụ án hình sự “Giết người” và “Thao túng thị trường chứng khoán”, với bà Trần Thị Thục và Trần Bảo Long là hai bị can chính, cùng lệnh truy nã bổ sung với Trần Bảo Long, người đã kịp trốn sang Singapore trước khi lệnh cấm xuất cảnh được ban hành.
Minh Khải bị triệu tập lấy lời khai với tư cách người có liên quan, chưa bị khởi tố chính thức nhờ vào lời khai thành khẩn hợp tác cùng bằng chứng của Ngọc Hà.
Tôi đọc tin tức trên điện thoại, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề.
Công lý đang đến gần. Nhưng con đường phía trước vẫn còn dài.
Việc Trần Bảo Long trốn sang Singapore trước khi lệnh cấm xuất cảnh có hiệu lực khiến cả đội ngũ pháp lý lo lắng.
“Nếu không dẫn độ được Long, một phần quan trọng trong chuỗi bằng chứng về việc rò rỉ thông tin tại Gia Phúc sẽ khó hoàn thiện.” Chị Trâm nói trong cuộc họp khẩn với Phúc Thành và tôi.
“Tôi đã liên hệ với đối tác pháp lý của Gia Phúc tại Singapore.” Phúc Thành nói. “Họ đang phối hợp với cảnh sát sở tại để xác định vị trí của Long, dựa trên dữ liệu giao dịch thẻ tín dụng công ty mà anh ta vẫn chưa kịp hủy.”
Ba ngày sau, cảnh sát Singapore xác định được nơi Long đang lẩn trốn, một căn hộ dịch vụ ở khu Orchard, dưới một cái tên giả.
Nhưng khi cảnh sát ập vào, Long đã kịp rời đi trước đó vài giờ, để lại một laptop bị xóa dữ liệu vội vàng.
“Chúng ta cần dữ liệu đó.” Tôi nói khi nghe tin. “Đó có thể là chứng cứ trực tiếp cho thấy Long nhận lệnh từ ai.”
“Chuyên gia phục hồi dữ liệu của Gia Phúc đang xử lý chiếc laptop.” Phúc Thành trả lời. “Nhưng cần thời gian, có thể vài tuần mới có kết quả đầy đủ.”
Trong lúc chờ đợi, tôi tập trung vào việc chuẩn bị cho phiên xét xử sắp tới, làm việc liên tục với chị Trâm để rà soát lại toàn bộ hồ sơ, đảm bảo không có kẽ hở nào để phía bị cáo có thể lợi dụng.
Một buổi chiều, khi đang làm việc tại văn phòng luật, tôi nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại quốc tế lạ.
“Bà Ninh phải không?” Giọng một người đàn ông, có chút run rẩy. “Tôi là Trần Bảo Long.”
Tôi ra hiệu cho chị Trâm bật loa ngoài và ghi âm ngay lập tức.
“Anh Long, tôi đang nghe.”
“Tôi muốn thương lượng.” Giọng anh ta gấp gáp. “Tôi sẵn sàng cung cấp toàn bộ bằng chứng về việc bà Thục chỉ đạo tôi thao túng thông tin tại Gia Phúc suốt tám năm qua, đổi lại tôi cần được giảm nhẹ tội danh và bảo đảm an toàn.”
Tôi nhìn chị Trâm, chị gật đầu ra hiệu tôi tiếp tục.
“Anh Long, tôi không có thẩm quyền hứa hẹn về mức án. Đó là quyết định của cơ quan công tố. Nhưng nếu anh tự nguyện trở về hợp tác đầy đủ, tôi sẽ đề nghị luật sư của tôi hỗ trợ anh trình bày với công tố viên về tình tiết giảm nhẹ do thành khẩn khai báo.”
Đầu dây kia im lặng một lúc.
“Bà Thục đã bỏ rơi tôi.” Giọng Long cay đắng. “Bà ta hứa sẽ lo liệu mọi thứ nếu tôi trốn được, nhưng giờ tôi phát hiện tài khoản dự phòng bà ta chuẩn bị cho tôi đã bị đóng băng từ tuần trước. Bà ta chưa bao giờ định để tôi thoát thân thật sự.”
Tôi hiểu ngay. Bà Thục đã tính toán để Long trở thành vật hy sinh, gánh chịu toàn bộ hậu quả thay bà ta nếu cần thiết.
“Anh Long, đây có lẽ là cơ hội duy nhất để anh tự cứu mình.” Tôi nói, giọng thành thật. “Bà ta đã không còn coi anh là người cần bảo vệ nữa.”
Sau một hồi im lặng dài, Long thở dài qua điện thoại.
“Tôi sẽ về nước trong tuần này, thông qua luật sư của mình. Nhưng tôi cần cam kết bằng văn bản về việc hỗ trợ pháp lý.”
“Tôi sẽ để chị Trâm chuẩn bị ngay.”
Cuộc gọi kết thúc, tôi nhìn chị Trâm, cả hai đều thở phào.
“Mảnh ghép cuối cùng sắp hoàn chỉnh rồi, Ninh à.” Chị Trâm nói. “Khi Long về nước hợp tác, bà Thục sẽ không còn cách nào chối cãi được nữa.”
Một tuần sau, Trần Bảo Long tự nguyện về nước và trình diện cơ quan điều tra, giao nộp toàn bộ dữ liệu sao lưu trước khi xóa laptop, cùng lời khai chi tiết về việc nhận chỉ đạo trực tiếp từ bà Thục suốt tám năm.
Với đầy đủ bằng chứng, cơ quan điều tra triệu tập bà Trần Thị Thục để lấy lời khai chính thức. Tôi được luật sư mời tham dự với tư cách bị hại, ngồi phía sau tấm kính một chiều.
Bà Thục bước vào phòng thẩm vấn, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, kiêu hãnh vốn có, dù gương mặt đã hốc hác hơn nhiều so với lần cuối tôi gặp.
Điều tra viên trình bày từng bằng chứng, đoạn tin nhắn chỉ đạo Kiên, sao kê dòng tiền, lời khai của Long. Bà Thục ngồi im, không phản ứng, cho đến khi điều tra viên hỏi thẳng.
“Bà có thừa nhận đã chỉ đạo vụ tai nạn khiến ông Lâm Quốc Hùng tử vong ba năm trước không?”
Bà Thục nhìn thẳng vào điều tra viên, im lặng một lúc lâu, rồi khẽ cười, một nụ cười lạnh không còn chút che giấu nào.
“Ông Hùng đã cướp đi tất cả những gì tôi có.” Giọng bà ta vang lên, không còn ngọt ngào giả tạo nữa, mà là sự cay nghiệt đã đè nén suốt gần một thập kỷ. “Chồng tôi, danh dự gia đình tôi, tất cả. Ông ta đại diện cho những kẻ tham lam muốn xé xác chúng tôi ra để chia chác, rồi khoác lên mình cái danh nghĩa công lý.”
“Vậy bà thừa nhận?” Điều tra viên hỏi lại.
“Tôi thừa nhận tôi đã tìm lại công bằng cho chồng mình.” Bà Thục ngẩng cao đầu. “Ông Hùng chết vì chính những gì ông ta gieo ra. Còn con gái ông ta,” bà ta nhìn thẳng về phía tấm kính một chiều, như thể biết tôi đang đứng sau đó, “đáng lẽ nên biết ơn vì tôi đã cho nó bốn năm được sống trong một gia đình, dù chỉ là giả tạo.”
Tôi đứng sau tấm kính, tay siết chặt, nhưng không để cảm xúc lấn át.
“Bà Thục,” điều tra viên tiếp tục, “lời thừa nhận của bà vừa rồi sẽ được ghi nhận làm bằng chứng chính thức trước tòa.”
Bà Thục im lặng, không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn xuống đôi tay già nua của mình.
Sau buổi thẩm vấn, tôi bước ra ngoài, Vũ Nguyên và Phúc Thành đã đợi sẵn.
“Cô ổn không?” Phúc Thành hỏi, ánh mắt lo lắng.
Tôi gật đầu, hít một hơi thật sâu.
“Bà ta đã thừa nhận rồi. Ba năm qua, cuối cùng cũng có câu trả lời chính thức.”
Vũ Nguyên đặt tay lên vai tôi, một cử chỉ hiếm hoi của người đàn ông vốn kiệm lời. “Ông Hùng chắc chắn sẽ tự hào về cô, cô Ninh.”
Tôi nhìn lên bầu trời chiều hôm đó, lần đầu tiên sau ba năm, cảm thấy một sự nhẹ nhõm len vào tâm hồn.
Cuộc chiến pháp lý phía trước vẫn còn dài, nhưng sự thật đã được nói ra. Và với tôi, đó là bước ngoặt quan trọng nhất.
