Chương 6
Sáng sớm, chị Trâm gọi cho tôi, giọng gấp gáp hiếm thấy.
“Ninh, chị vừa nhận được tin từ bên ngân hàng. Có lệnh chuyển khoản lớn từ tài khoản của bà Thục, chuẩn bị chuyển ra nước ngoài trong hôm nay, thông qua ba công ty vỏ bọc khác nhau.”
Tôi ngồi bật dậy khỏi giường. “Bao nhiêu?”
“Gần hai trăm tỷ đồng, được chia nhỏ để tránh báo cáo giao dịch đáng ngờ.”
“Bà ta đang chuẩn bị đường lui.” Tôi siết chặt điện thoại. “Chị có cách nào chặn lại không?”
“Chị đã nộp đơn khẩn cấp lên tòa xin lệnh phong tỏa tài sản, dựa trên hồ sơ điều tra chúng ta đã có. Nhưng thủ tục này cần ít nhất vài giờ để tòa xem xét và ra quyết định.”
“Vài giờ có thể không kịp.” Tôi đứng dậy, đi nhanh về phía tủ quần áo, vừa nói vừa mặc đồ. “Tôi cần gọi cho Phúc Thành ngay.”
Tôi gọi video cho anh, nói nhanh tình hình.
“Tôi có quen một người ở Ngân hàng Nhà nước, từng làm việc với cha tôi nhiều năm trước.” Phúc Thành nói ngay. “Tôi sẽ liên hệ để yêu cầu tạm ngưng xử lý các giao dịch bất thường trong lúc chờ lệnh phong tỏa chính thức.”
“Cảm ơn anh.”
“Đừng cảm ơn vội. Chúng ta cần chị Trâm hoàn tất thủ tục càng nhanh càng tốt.”
Ba giờ sau, tòa ra quyết định phong tỏa khẩn cấp tài sản của bà Trần Thị Thục và các công ty liên quan, dựa trên nghi vấn liên quan đến vụ án hình sự đang được điều tra.
Ngân hàng kịp chặn hai trong ba giao dịch. Một khoản nhỏ hơn đã lọt qua trước khi lệnh có hiệu lực.
Tôi thở phào, dù trong lòng vẫn còn căng thẳng.
“Chặn được phần lớn rồi.” Chị Trâm báo tin qua điện thoại. “Nhưng Ninh à, việc này chắc chắn sẽ khiến bà ta nổi giận. Người như bà ta, khi thấy đường lui bị chặn, thường sẽ phản ứng cực đoan hơn.”
“Tôi biết.” Tôi nhìn ra cửa sổ. “Nhưng chúng ta không thể để bà ta trốn thoát với toàn bộ tài sản, trong khi công lý cho cha tôi vẫn còn dang dở.”
Buổi chiều, một chiếc xe lạ đậu trước cửa nhà tôi suốt hai tiếng đồng hồ, không có động tĩnh gì, chỉ đơn giản là đậu đó, như một lời nhắc nhở rằng tôi đang bị theo dõi.
Tôi chụp lại biển số xe, gửi cho Vũ Nguyên.
“Xe này đăng ký dưới tên một công ty bảo vệ tư nhân, từng có hợp đồng với gia đình họ Trần.” Vũ Nguyên báo lại sau vài phút tra cứu. “Cô Ninh, tôi nghĩ cô nên chuyển đến ở tạm chỗ an toàn hơn, ít nhất cho đến khi mọi chuyện công khai.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, chiếc xe vẫn đậu im lìm.
“Không.” Tôi nói, giọng cương quyết. “Nếu tôi chạy trốn bây giờ, họ sẽ nghĩ tôi sợ hãi. Tôi cần họ thấy tôi vẫn bình thản, ngay cả khi biết rõ họ đang theo dõi.”
Nhưng để phòng ngừa, tôi vẫn đồng ý để đội an ninh của chị Trâm bố trí kín đáo bên ngoài, đủ để can thiệp nếu có tình huống xấu xảy ra.
Tối đó, chiếc xe lạ rời đi mà không có hành động gì thêm. Nhưng tôi biết, đây chỉ là màn dạo đầu cho những gì sắp tới.
Hai ngày trước cuộc họp cổ đông công khai, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ Ngọc Hà, chị dâu cũ của tôi.
“Ninh, chị cần gặp em. Chuyện quan trọng lắm.” Giọng chị ta run rẩy, khác hẳn vẻ chua ngoa quen thuộc.
Tôi cân nhắc, rồi đồng ý gặp tại một quán cà phê công cộng, đông người, để đảm bảo an toàn.
Ngọc Hà đến, mắt thâm quầng, tay run khi cầm ly nước.
“Chị biết em đang điều tra chuyện của mẹ.” Chị ta nói thẳng, không vòng vo như mọi khi. “Chị sợ lắm, Ninh à. Chị sợ nếu mọi chuyện vỡ lở, chồng chị và cả gia đình sẽ bị liên lụy, dù bọn chị không biết gì về chuyện mẹ đã làm với cha em.”
Tôi nhìn chị ta, giữ giọng bình thản. “Chị biết bao nhiêu về chuyện này?”
“Chị chỉ biết mẹ ghét gia đình em từ trước khi em cưới Khải, và mẹ là người sắp đặt để Khải tiếp cận em.” Ngọc Hà cắn môi. “Nhưng chị không biết mẹ đã làm đến mức giết người. Chị thề, nếu biết, chị đã không bao giờ để chuyện này xảy ra.”
“Chị tin tôi không?” Tôi hỏi thẳng.
“Chị tin.” Ngọc Hà gật đầu mạnh. “Vì chị đã thấy cách mẹ đối xử với người xung quanh bao năm qua. Mẹ luôn có cách khiến người khác sợ hãi mà không để lại dấu vết. Chị luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng không dám hỏi.”
Tôi im lặng một lúc, rồi quyết định đặt cược.
“Chị Hà, tôi cần chị làm chứng về những gì chị biết, đặc biệt là về việc mẹ sắp đặt hôn nhân giữa tôi và Khải. Đổi lại, tôi sẽ đảm bảo luật sư của tôi làm mọi cách để tách trách nhiệm của chị và Khải ra khỏi tội danh của mẹ, miễn là hai người không trực tiếp tham gia vào âm mưu giết người.”
Ngọc Hà nhìn tôi, nước mắt bắt đầu rơi.
“Chị sẽ làm chứng. Nhưng Ninh này, chị xin em một điều.”
“Chị nói đi.”
“Đừng để Khải phải chịu tội nặng như mẹ. Anh ấy có tham gia vào việc theo dõi em, nhận tiền từ mẹ, nhưng chị tin chắc anh ấy không biết về cái chết của cha em. Nếu biết, chị nghĩ anh ấy đã không đủ can đảm cưới em.”
Tôi nhìn chị ta, cân nhắc.
“Tôi không hứa trước điều gì. Pháp luật sẽ quyết định dựa trên bằng chứng, không phải dựa trên cảm tính của tôi. Nhưng nếu Khải thành khẩn hợp tác, khai báo đầy đủ, tôi sẽ không cố tình đẩy anh ta vào mức án nặng nhất có thể.”
Ngọc Hà gật đầu, lau nước mắt.
“Cảm ơn em, Ninh. Chị biết chị không có quyền xin em điều gì, sau tất cả những gì gia đình chị đã làm với em. Nhưng chị vẫn phải xin.”
Tôi nhìn chị ta, lòng có chút mềm lại, dù không quên rằng người phụ nữ trước mặt từng buông những lời cay nghiệt suốt bốn năm ròng.
“Chị Hà, tôi tha thứ cho những lời chị từng nói với tôi trước đây. Nhưng tha thứ không có nghĩa là quên đi mọi chuyện đã xảy ra. Tôi mong chị hiểu điều đó.”
“Chị hiểu.” Ngọc Hà cúi đầu. “Cảm ơn em, vì vẫn còn cho chị và Khải một cơ hội.”
Sau cuộc gặp, tôi báo ngay cho chị Trâm để sắp xếp lấy lời khai chính thức từ Ngọc Hà trong ngày, trước khi chị ta có thể đổi ý hoặc bị bà Thục phát hiện.
Đây là mảnh ghép quan trọng cuối cùng, một nhân chứng từ chính bên trong gia đình, sẵn sàng đối chất trước tòa.
Ngày công bố, hội trường của LQH Capital chật kín phóng viên và cổ đông.
Tôi đứng trên bục phát biểu, mặc bộ vest đen giản dị, tóc búi gọn, không trang điểm cầu kỳ.
Phúc Thành ngồi hàng ghế đầu, cùng chị Trâm và Vũ Nguyên, người lần đầu tiên xuất hiện công khai sau ba năm âm thầm điều tra.
“Kính thưa quý vị,” tôi mở đầu, giọng vang rõ khắp hội trường. “Ba năm trước, cha tôi, ông Lâm Quốc Hùng, người sáng lập LQH Capital, qua đời trong một vụ tai nạn giao thông được kết luận là ngẫu nhiên.”
Tôi dừng lại một giây, nhìn khắp hội trường.
“Hôm nay, tôi có đủ bằng chứng để khẳng định, đó không phải là tai nạn.”
Cả hội trường xôn xao. Máy ảnh chớp liên tục.
Tôi trình chiếu lần lượt từng bằng chứng, sơ đồ dòng tiền, đoạn tin nhắn chỉ đạo vụ tai nạn, lời khai của Đỗ Văn Kiên đã được ghi âm hợp pháp, cùng mối liên hệ giữa bà Trần Thị Thục, Tập đoàn Đông Minh cũ, và những gì đã xảy ra tại Gia Phúc trong tám năm qua.
“Động cơ của vụ việc,” tôi tiếp tục, giọng không hề run, “bắt nguồn từ vụ kiện Tập đoàn Đông Minh chín năm trước, khi cha tôi đại diện cho hàng nghìn nhà đầu tư nhỏ lẻ bị lừa dối bởi báo cáo tài chính giả mạo của ông Vũ Đình Lâm, chồng trước của bà Trần Thị Thục.”
Một phóng viên giơ tay. “Bà có thể xác nhận bà Thục là mẹ chồng cũ của bà không?”
“Đúng vậy.” Tôi trả lời thẳng, không né tránh. “Tôi kết hôn với con trai bà ta trong bốn năm, mà không hề biết đây là một phần trong kế hoạch trả thù đã được sắp đặt từ trước.”
Cả hội trường im lặng một lúc, rồi lại rộ lên tiếng bàn tán.
Phúc Thành đứng lên, bước tới bục phát biểu bên cạnh tôi.
“Về phía Tập đoàn Gia Phúc,” anh nói, giọng dứt khoát, “chúng tôi xác nhận đã phát hiện một hệ thống rò rỉ thông tin nội bộ kéo dài tám năm, liên quan đến ông Trần Bảo Long, cựu giám đốc tài chính, người có quan hệ gia đình với bà Trần Thị Thục. Chúng tôi đã đình chỉ toàn bộ chức vụ liên quan và phối hợp đầy đủ với cơ quan điều tra.”
Anh nhìn thẳng vào ống kính máy quay.
“Gia Phúc cam kết đứng về phía sự thật, dù điều đó có ảnh hưởng đến uy tín công ty trong ngắn hạn.”
Tôi nhìn anh, thầm cảm ơn vì đã giữ đúng lời hứa.
Cuối buổi họp báo, một phóng viên hỏi câu khiến cả hội trường im bặt.
“Bà Ninh, bà có sợ việc công khai này sẽ khiến tính mạng bà gặp nguy hiểm không?”
Tôi nhìn thẳng vào camera, giọng bình thản nhưng kiên định.
“Cha tôi từng dạy tôi, sự thật không sợ ánh sáng. Nếu có ai muốn ngăn cản sự thật bằng bạo lực, điều đó chỉ càng chứng minh họ có tội nhiều hơn những gì tôi vừa công bố.”
Buổi họp báo kết thúc trong tiếng máy ảnh chớp liên hồi. Tôi bước xuống bục, cảm giác như trút được một gánh nặng đã đè lên vai suốt ba năm qua.
Nhưng tôi biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến pháp lý dài hơi phía trước.
