Chương 5
Đêm đó, khi tôi vừa về đến căn hộ, điện thoại Vũ Nguyên gọi đến dồn dập.
“Cô Ninh, nhà Kiên bị đột nhập!” Giọng anh gấp gáp, có tiếng còi xe cứu thương ồn ào phía sau. “Vợ con hắn may mắn đang ở bệnh viện thăm khám định kỳ nên không có nhà. Nhưng toàn bộ nhà bị lục soát, và Kiên đã mất tích.”
Tay tôi run lên. “Có dấu hiệu gì của kẻ đột nhập không?”
“Không có camera an ninh, khu này khá hẻo lánh. Nhưng tôi tin chắc là người của bà Thục ra tay, sau khi biết Kiên đã gặp tôi.”
“Đoạn tin nhắn bằng chứng thì sao?”
“Kiên gọi cho tôi trước khi mất liên lạc, nói đã giấu điện thoại cũ ở một chỗ an toàn, không mang theo bên người.” Vũ Nguyên thở hắt ra. “Nhưng tôi không biết hắn giấu ở đâu.”
Tôi ngồi phịch xuống ghế, đầu óc quay cuồng.
“Chúng ta cần báo công an ngay, dưới danh nghĩa một vụ mất tích thông thường trước, để không đánh động bà Thục quá sớm về việc chúng ta biết nội tình.”
“Tôi sẽ làm ngay.”
Tôi cúp máy, đứng dậy đi đi lại lại trong phòng. Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu cuộc điều tra, tôi cảm thấy sợ, không phải cho bản thân, mà cho những người đã tin tưởng giúp đỡ tôi.
Tôi gọi cho chị Trâm.
“Chị Trâm, em nghĩ đã đến lúc cần bảo vệ chính thức cho vợ con Kiên, và cả Vũ Nguyên nữa. Tình hình đang vượt khỏi tầm kiểm soát.”
“Chị sẽ liên hệ với một đơn vị an ninh tư nhân đáng tin cậy ngay trong đêm.” Chị Trâm trầm giọng. “Nhưng Ninh này, em cũng cần tự bảo vệ mình. Từ giờ đừng ở một mình, và hạn chế di chuyển vào ban đêm.”
Tôi gật đầu dù chị không nhìn thấy, rồi cúp máy.
Nửa đêm, điện thoại tôi lại rung, một tin nhắn từ số lạ.
“Ninh à, con nên dừng lại trước khi có người bị thương thật sự. Ta đã cảnh báo con rồi.”
Tôi nhìn tin nhắn một lúc lâu, rồi chụp màn hình gửi ngay cho chị Trâm để lưu làm bằng chứng.
Sau đó tôi trả lời, chỉ một câu.
“Con sẽ không dừng lại. Vì cha con cũng chưa từng dừng lại trước cái sai.”
Không có phản hồi nào nữa.
Sáng hôm sau, tôi nhận được tin từ Vũ Nguyên, giọng anh có chút nhẹ nhõm hiếm hoi.
“Tìm thấy Kiên rồi, cô Ninh. Hắn tự trốn đến một nhà nghỉ ở ngoại ô, sợ hãi nhưng an toàn. Có vẻ hắn đã cảnh giác từ trước và kịp bỏ trốn ngay khi phát hiện có người theo dõi nhà mình.”
Tôi thở phào, nhắm mắt lại một lúc.
“Hắn còn giữ điện thoại chứa tin nhắn không?”
“Còn. Hắn giấu kỹ trong người, nói sẽ giao nộp, với điều kiện chúng ta đưa cả gia đình hắn đi lánh nạn ở một nơi an toàn trước khi vụ việc công khai.”
“Đồng ý ngay lập tức.” Tôi nói không chút do dự. “Chi phí bao nhiêu tôi cũng chịu.”
Cuộc gọi kết thúc, tôi nhìn ra cửa sổ, ánh nắng sớm len qua rèm cửa.
Chúng tôi đã có mảnh ghép cuối cùng. Giờ chỉ còn chờ thời điểm thích hợp để ghép tất cả lại thành một đòn quyết định.
Với đoạn tin nhắn từ điện thoại của Kiên, cùng sao kê ngân hàng do Vũ Nguyên thu thập suốt ba năm, chị Trâm bắt đầu dựng hồ sơ pháp lý hoàn chỉnh.
“Chị đã nối được toàn bộ dòng tiền.” Chị Trâm trải một sơ đồ lớn lên bàn trong văn phòng luật. “Từ quỹ tín thác gia đình của bà Thục, qua ba lớp công ty vỏ bọc, đến tài khoản trả tiền thuê xe gây tai nạn. Cùng lúc đó, một nhánh khác của dòng tiền này chảy vào tài khoản cá nhân của Trần Bảo Long đều đặn hàng tháng suốt tám năm qua, dưới danh nghĩa tư vấn tài chính.”
Tôi nhìn sơ đồ, từng mũi tên như đang vẽ lại toàn bộ âm mưu đã âm ỉ suốt gần một thập kỷ.
“Còn Minh Khải?” Tôi hỏi.
“Anh ta nhận tiền ít hơn, và mới bắt đầu từ khoảng thời gian trước khi cưới em.” Chị Trâm chỉ vào một nhánh nhỏ hơn. “Có vẻ như anh ta chỉ là quân cờ được kích hoạt sau này, khi bà Thục cần một người tiếp cận trực tiếp với em để theo dõi cổ phần thừa kế.”
Tôi im lặng một lúc, rồi hỏi câu tôi vẫn ngại hỏi suốt những ngày qua.
“Chị nghĩ Minh Khải có biết về cái chết của cha em không? Hay anh ta chỉ đơn giản làm theo chỉ đạo mà không hiểu bản chất?”
Chị Trâm nhìn tôi, ánh mắt có chút thương cảm.
“Chị không biết, Ninh à. Nhưng dựa trên dòng tiền, anh ta bắt đầu nhận tiền từ bà Thục khoảng bốn tháng trước khi cưới em, đúng thời điểm vụ tai nạn của cha em xảy ra. Chị nghĩ ít nhất anh ta cũng phải biết một phần sự thật.”
Tôi gật đầu, cảm giác trong lòng không còn nhiều cảm xúc dành cho Minh Khải nữa, chỉ còn lại một sự lạnh lùng cần thiết để hoàn thành việc còn dang dở.
Phúc Thành bước vào văn phòng đúng lúc đó, mang theo tin tức mới.
“Trần Bảo Long đã nộp đơn xin nghỉ việc sáng nay, với lý do sức khỏe. Nhưng tôi đã cho giữ lại toàn bộ tài khoản công ty, không cho anh ta rút bất kỳ khoản tiền nào trước khi có kết luận điều tra nội bộ.”
“Anh ta đang cố rút lui trong yên lặng.” Tôi nói. “Nghĩa là bà Thục cũng đang cảm thấy vòng vây đang siết lại.”
“Vậy chúng ta có nên hành động ngay bây giờ không?” Phúc Thành hỏi.
Tôi nhìn chị Trâm. “Hồ sơ đã đủ để nộp lên cơ quan điều tra chưa?”
“Đủ để họ vào cuộc chính thức.” Chị Trâm gật đầu. “Nhưng Ninh này, một khi nộp đơn, mọi thứ sẽ không còn nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta nữa. Cơ quan điều tra sẽ tiếp quản, và có thể mất thời gian dài hơn em mong đợi.”
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi quyết định.
“Nộp đơn ngay hôm nay. Nhưng song song đó, tôi muốn tổ chức một cuộc họp cổ đông bất thường tại LQH Capital, công bố toàn bộ mối liên hệ giữa Đông Minh cũ và những gì đang xảy ra ở Gia Phúc, trước khi báo chí có cơ hội bóp méo sự thật theo hướng khác.”
Phúc Thành nhìn tôi. “Cô muốn công khai trước khi có kết luận điều tra chính thức?”
“Đúng vậy. Vì tôi biết bà Thục sẽ không ngồi yên chờ pháp luật phán xét. Bà ta sẽ tìm cách xóa dấu vết, hoặc tệ hơn, tìm cách đổ hết trách nhiệm cho người khác trước khi bị điều tra đến nơi. Tôi cần công khai đủ nhanh, để không ai còn cơ hội bóp méo câu chuyện nữa.”
Chị Trâm và Phúc Thành nhìn nhau, rồi cùng gật đầu.
“Được.” Chị Trâm nói. “Chị sẽ chuẩn bị pháp lý cho cả hai việc song song.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, lòng vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu.
Sắp đến lúc rồi. Sắp đến lúc tôi có thể nói với cha, dù ông không còn nghe được nữa, rằng con đã tìm ra sự thật.
Đêm trước ngày công bố, tôi không ngủ được.
Tôi ngồi trong phòng làm việc nhỏ, mở lại hộp đồ cũ của cha, thứ tôi chưa đủ can đảm động vào suốt ba năm qua.
Bên trong là vài cuốn sổ tay ghi chép công việc, một chiếc đồng hồ cũ, và một phong bì dán kín đề tên tôi, chưa từng mở.
Tay tôi run khi bóc phong bì.
Bên trong là một lá thư viết tay, nét chữ quen thuộc của cha.
“Ninh à, nếu con đang đọc lá thư này, nghĩa là cha đã không còn ở bên con nữa, và có lẽ con đã bắt đầu nghi ngờ điều gì đó không ổn.
Cha xin lỗi vì đã không kịp nói hết mọi chuyện với con khi còn có thể.
Có một số việc trong quá khứ, cha đã làm đúng theo lương tâm, nhưng lại khiến vài người mất tất cả. Cha không hối hận vì đã đứng về phía lẽ phải, nhưng cha lo sợ, một ngày nào đó, hậu quả của những lựa chọn đó sẽ tìm đến con.
Nếu điều xấu nhất xảy ra, con đừng vội trả thù bằng cảm xúc. Hãy dùng chính những gì cha dạy con, kiên nhẫn, bằng chứng, và luật pháp. Đừng để bản thân trở thành phiên bản khác của những kẻ đã hại cha.
Con là niềm tự hào lớn nhất đời cha. Dù con chọn con đường nào, cha luôn tin con sẽ làm điều đúng đắn.
Yêu con, Cha.”
Tôi ngồi ôm lá thư, nước mắt rơi lần đầu tiên kể từ ngày ký đơn ly hôn.
Không phải vì đau khổ. Mà vì tôi hiểu, cha đã tin tưởng tôi ngay cả khi không còn ở bên để dõi theo.
Điện thoại tôi rung, tin nhắn từ Phúc Thành.
“Cô ngủ chưa? Ngày mai là một ngày dài.”
Tôi lau nước mắt, gõ trả lời.
“Chưa. Đang đọc lại vài thứ của cha tôi.”
“Tôi có thể gọi cho cô không?”
Tôi nhìn màn hình một lúc, rồi gật đầu dù anh không thấy, bấm nút gọi lại.
“Alo.”
“Cô ổn không?” Giọng anh trầm, ấm áp khác hẳn vẻ nghiêm túc thường thấy trong công việc.
“Không hẳn.” Tôi thành thật. “Nhưng tôi nghĩ mai tôi sẽ ổn hơn, khi mọi chuyện được đưa ra ánh sáng.”
“Tôi tin cô sẽ làm tốt. Từ ngày gặp cô đến giờ, tôi chưa từng thấy cô nao núng trước bất cứ điều gì.”
“Có chứ.” Tôi khẽ cười buồn. “Chỉ là tôi không cho ai thấy thôi.”
Đầu dây kia im lặng một lúc.
“Cô Ninh, tôi biết bây giờ không phải lúc thích hợp để nói điều này. Nhưng tôi muốn cô biết, dù ngày mai kết quả thế nào, cô không đơn độc trong chuyện này nữa.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố xa xa nhòe đi sau làn nước mắt còn sót lại.
“Cảm ơn anh, anh Thành.”
Chúng tôi nói chuyện thêm một lúc, về những điều không liên quan gì đến vụ việc, chỉ đơn giản là hai con người cố gắng tìm chút bình yên trước cơn bão sắp tới.
Khi cúp máy, tôi nhìn lại lá thư của cha lần cuối, gấp cẩn thận cất vào ngăn kéo.
Ngày mai, tôi sẽ làm điều ông tin tôi có thể làm được.
Đúng đắn. Kiên nhẫn. Và không khoan nhượng.
