Chương 4
Tôi phát lại đoạn ghi âm cuộc gọi cho Vũ Nguyên và chị Trâm nghe ngay trong đêm.
Chị Trâm nghe xong, im lặng một lúc rồi lắc đầu.
“Đoạn này không đủ làm chứng cứ trước tòa, Ninh à. Bà ta không nói rõ ràng bất cứ điều gì có thể quy kết tội danh. Đây chỉ là những câu ẩn ý, một luật sư giỏi sẽ lập luận đây chỉ là lời hù dọa suông của một người mẹ chồng cay nghiệt.”
“Em biết.” Tôi xoa trán. “Nhưng ít nhất nó xác nhận với chúng ta rằng em đang đi đúng hướng.”
Vũ Nguyên gật đầu qua màn hình cuộc gọi video.
“Chúng ta cần một thứ chắc chắn hơn. Tôi đã liên lạc được với vợ của Đỗ Văn Kiên, người tài xế năm đó.”
Tôi ngồi thẳng dậy. “Và?”
“Chị ta sợ, nhưng không từ chối thẳng. Tôi đề nghị chi trả toàn bộ viện phí điều trị cho con chị ta, đổi lại là một cuộc gặp riêng với Kiên, không ghi âm, không cam kết trước.”
“Bao giờ gặp được?”
“Cuối tuần này. Nhưng cô Ninh, tôi cần cô chuẩn bị tinh thần. Kiên có thể không đồng ý khai gì cả, hoặc tệ hơn, có thể báo lại cho bà Thục biết chúng ta đang tiếp cận.”
“Tôi hiểu rủi ro.” Tôi nhìn qua màn hình. “Nhưng chúng ta không còn nhiều thời gian. Nếu bà ta đã bắt đầu ra tay đe dọa tôi trực tiếp, nghĩa là bà ta đang chuẩn bị cho một bước đi lớn hơn.”
Chị Trâm xen vào. “Ninh, chị nghĩ song song với việc tìm nhân chứng, em nên chuẩn bị hồ sơ tố cáo chính thức về hành vi đe dọa qua điện thoại. Ngay cả khi không đủ để buộc tội giết người, nó cũng tạo áp lực pháp lý ban đầu, và quan trọng hơn, nó lưu lại dấu vết thời gian, phòng trường hợp có chuyện xảy ra với em.”
Tôi gật đầu, ghi chú lại.
“Còn Trần Bảo Long thì sao?” Tôi hỏi Vũ Nguyên.
“Tôi đã xác minh được. Long là con trai riêng của người vợ sau mà chồng cũ bà Thục cưới trước khi phá sản. Về mặt giấy tờ, không mang họ Trần theo huyết thống, nhưng bà Thục vẫn xem như con nuôi, đã nuôi dạy và đưa vào Gia Phúc tám năm trước bằng một hồ sơ lý lịch được làm sạch hoàn toàn.”
“Vậy Long chính là người trong nội bộ Gia Phúc giúp bà ta theo dõi và thao túng thông tin từ tám năm trước.” Tôi lẩm bẩm. “Không phải chỉ mới sáu tháng nay.”
“Đúng vậy.” Vũ Nguyên gật đầu. “Và tôi nghĩ Minh Khải chỉ là quân cờ mới được đưa vào gần đây, để tăng thêm một lớp kiểm soát nữa, đặc biệt là sau khi cô bắt đầu thừa kế cổ phần của cha cô.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, đêm đã khuya, thành phố vẫn sáng đèn.
“Vậy tức là toàn bộ cuộc hôn nhân của tôi, ngay từ đầu, đã là một phần trong kế hoạch trả thù kéo dài gần mười năm của bà ta.”
Không ai trả lời. Vì câu trả lời đã quá rõ ràng.
Tôi tắt cuộc gọi, ngồi một mình trong căn hộ nhỏ, nhìn lại tấm ảnh cưới cũ mà tôi chưa kịp vứt đi. Trong ảnh, Minh Khải cười rất tươi, còn tôi đứng cạnh anh ta, khi đó vẫn còn tin đây là một cuộc hôn nhân bình thường.
Tôi xé đôi tấm ảnh, không phải vì giận dữ, mà vì đã đến lúc khép lại một chương không còn ý nghĩa gì nữa.
Ngày mai, tôi cần tập trung vào thứ quan trọng hơn, tìm ra sự thật về cái chết của cha mình.
Để hiểu vì sao bà Thục căm hận cha tôi đến mức sẵn sàng giết người, tôi cần lật lại cả một chặng đường dài.
Cha tôi, Lâm Quốc Hùng, xuất thân từ một gia đình công nhân nghèo ở Hải Phòng. Ông tự học tài chính từ những cuốn sách cũ mua ở vỉa hè, rồi lăn lộn khắp các sàn giao dịch từ khi hai mươi tuổi.
Ông không bao giờ nói nhiều về quá khứ, nhưng tôi biết ông đã trải qua ít nhất hai lần trắng tay trước khi thành lập được LQH Capital năm ba mươi lăm tuổi.
Nguyên tắc đầu tư của ông rất đơn giản, không bao giờ tấn công ai trước, nhưng nếu ai định phá hoại thị trường bằng thủ đoạn bẩn, ông sẽ ra tay không thương tiếc.
Tập đoàn Đông Minh, dưới sự điều hành của ông Vũ Đình Lâm, chồng đầu của bà Thục, từng là một trong những tập đoàn bất động sản lớn nhất miền Bắc.
Nhưng ông Lâm đã dùng thủ đoạn thao túng giá cổ phiếu, tạo báo cáo tài chính giả để vay vốn ngân hàng, khiến hàng nghìn nhà đầu tư nhỏ lẻ mất trắng khi bong bóng vỡ.
Cha tôi, khi đó đang quản lý quỹ đầu tư đại diện cho nhiều nhà đầu tư nhỏ bị thiệt hại, đã dẫn đầu một nhóm cổ đông kiện Đông Minh ra tòa, đồng thời âm thầm gom cổ phần giá rẻ trong lúc công ty khủng hoảng.
Khi vụ kiện thắng, tài sản của ông Lâm gần như bị phong tỏa hoàn toàn để bồi thường cho nhà đầu tư. Đông Minh về tay LQH Capital với giá rẻ mạt.
Sáu tháng sau, ông Lâm tự tử tại chính căn biệt thự nơi tôi từng đến ăn giỗ cùng Minh Khải, dưới danh nghĩa nhà của mẹ chồng.
Tôi nhớ rất rõ, trong đám giỗ năm đó, bà Thục đã đứng trước bàn thờ rất lâu, không khóc, chỉ nhìn tấm di ảnh với ánh mắt tôi từng nghĩ là đau buồn.
Giờ nhìn lại, tôi hiểu đó không phải là đau buồn. Đó là sự nung nấu một lời thề trả thù.
Tôi hỏi lại Vũ Nguyên qua điện thoại. “Anh có chắc cha tôi biết trước nguy hiểm không? Ông có bao giờ nhắc đến bà Thục với anh không?”
“Có một lần.” Vũ Nguyên trả lời chậm rãi. “Khoảng một tháng trước khi ông mất, ông nhờ tôi điều tra lý lịch của một người phụ nữ định gả con dâu tương lai vào một gia đình có quan hệ với Đông Minh cũ. Lúc đó tôi không hiểu vì sao ông lại quan tâm đến chuyện hôn nhân của một nhân viên bình thường trong công ty.”
Tôi chợt hiểu.
“Người phụ nữ đó là tôi. Cha tôi đã biết Minh Khải có liên hệ với Đông Minh trước khi tôi kết hôn.”
“Có thể là vậy.” Vũ Nguyên trầm giọng. “Nhưng báo cáo tôi gửi cho ông khi đó chưa hoàn chỉnh, tôi chỉ tìm ra Khải từng thực tập tại một công ty con của Đông Minh, chưa lần ra được mối liên hệ trực tiếp với bà Thục. Có lẽ ông định điều tra sâu hơn, nhưng không kịp.”
Tôi ngồi lặng đi.
Cha tôi đã cố gắng bảo vệ tôi, ngay cả khi ông không còn nhiều thời gian nữa. Chỉ tiếc là ông đã không kịp nói cho tôi biết, và tôi đã bước vào cuộc hôn nhân đó với đôi mắt nhắm nghiền.
“Vũ Nguyên,” tôi nói, giọng chắc lại. “Tôi muốn xem toàn bộ hồ sơ vụ kiện Đông Minh năm đó, từng trang một. Tôi cần biết chính xác cha tôi đã làm gì, để hiểu vì sao bà ta căm hận đến mức này.”
“Tôi sẽ gửi cho cô ngay trong đêm.”
Tối đó, tôi đọc hết ba trăm trang hồ sơ, cho đến khi trời sáng.
Và tôi nhận ra, cha tôi chưa từng làm gì sai. Ông chỉ đơn giản là đứng về phía những người bị hại, và vô tình trở thành kẻ thù không đội trời chung của một người phụ nữ đã đánh mất tất cả.
Cuối tuần, Vũ Nguyên báo tin Đỗ Văn Kiên đồng ý gặp mặt, nhưng yêu cầu địa điểm là một quán nước ven sông, xa trung tâm thành phố.
Tôi không đi cùng, để tránh bị nhận diện. Vũ Nguyên đi một mình, mang theo máy ghi âm giấu kín.
Chiều tối, anh gọi video cho tôi ngay sau cuộc gặp, giọng có phần phấn khích lẫn căng thẳng.
“Kiên xác nhận rồi, cô Ninh. Chính hắn lái xe đêm đó, theo chỉ đạo trực tiếp từ bà Thục. Bà ta hứa trả một khoản tiền lớn, đủ để hắn trốn ra nước ngoài, nhưng rồi lại giữ hắn lại làm tài xế riêng suốt mấy năm qua để kiểm soát, không cho hắn đi đâu xa.”
Tim tôi đập mạnh. “Hắn có bằng chứng gì không, ngoài lời khai miệng?”
“Có.” Vũ Nguyên hạ giọng. “Hắn giữ lại một đoạn tin nhắn cũ từ số điện thoại rác bà Thục dùng để liên lạc, ra lệnh thời gian và địa điểm cụ thể cho vụ tai nạn. Hắn giấu nó suốt ba năm qua như một lá bùa hộ mệnh, phòng khi bà ta định diệt khẩu.”
“Hắn có đồng ý giao nộp không?”
“Hắn cần thêm thời gian suy nghĩ. Hắn sợ, cô Ninh à. Sợ cho bản thân, và sợ cho vợ con.”
Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
“Vậy chúng ta cần đảm bảo an toàn cho gia đình hắn trước. Tôi sẽ nhờ chị Trâm chuẩn bị một chương trình bảo vệ nhân chứng không chính thức, kèm hỗ trợ tài chính đủ để họ yên tâm hợp tác.”
“Tôi sẽ sắp xếp.”
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi lặng nhìn màn hình tối đen, cảm giác như đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật cuối cùng.
Ngày hôm sau, tôi hẹn gặp Phúc Thành để cập nhật tình hình, đồng thời bàn về hồ sơ Trần Bảo Long mà anh đã âm thầm thu thập thêm.
“Tôi tìm được thứ này.” Phúc Thành đưa tôi một tập tài liệu. “Long đã chuyển một khoản tiền lớn ra nước ngoài trong ba ngày qua, thông qua một công ty vỏ bọc ở Singapore. Có vẻ như anh ta đang chuẩn bị đường lui.”
Tôi lật nhanh qua các trang. “Anh ta biết chúng ta sắp hành động.”
“Có thể tin tức về việc chúng ta hợp tác đã đến tai bà Thục qua một kênh nào đó.” Phúc Thành nhíu mày. “Cô Ninh, tôi bắt đầu lo có một người khác trong công ty đang báo tin cho họ.”
Tôi gật đầu, cảm giác lạnh sống lưng.
“Chúng ta cần hành động nhanh hơn dự kiến. Nếu để Long trốn thoát, chúng ta mất một mắt xích quan trọng để chứng minh mối liên hệ giữa Gia Phúc và Đông Minh cũ.”
“Tôi sẽ yêu cầu bộ phận pháp chế nộp đơn phong tỏa tài khoản công ty của Long ngay hôm nay, với lý do nghi ngờ gian lận nội bộ.” Phúc Thành đứng dậy. “Nhưng cô Ninh, tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta cần công khai toàn bộ mối liên hệ này trước công chúng, trước khi họ kịp xóa sạch dấu vết.”
Tôi nhìn anh, cân nhắc.
“Chưa được. Chúng ta cần thêm bằng chứng về cái chết của cha tôi trước, để một khi công khai, chúng ta đánh một đòn duy nhất nhưng đủ sức hạ gục hoàn toàn, không cho họ cơ hội chống trả hay lật ngược tình thế bằng luật sư giỏi.”
Phúc Thành nhìn tôi thật lâu.
“Cô luôn tính toán từng bước kỹ đến vậy sao?”
“Cha tôi dạy tôi, ra đòn một lần, phải chắc thắng.” Tôi gấp tập tài liệu lại. “Nếu đánh mà không hạ được, chỉ khiến đối phương cảnh giác và giấu mình kỹ hơn.”
Anh khẽ cười, ánh mắt có chút gì đó không chỉ là sự khâm phục thuần túy.
“Được. Tôi sẽ theo cách của cô.”
