Chương 6
Ba tháng sau vụ kiện kết thúc, tập đoàn Thịnh Vân dưới sự lãnh đạo của tôi tăng trưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cổ phiếu phục hồi vượt mức trước khủng hoảng, các đối tác quốc tế bắt đầu tìm đến đề nghị hợp tác, nhắc đến tôi không còn như “con dâu bị ruồng bỏ của họ Cố”, mà như một nữ chủ tịch bản lĩnh đã một mình đánh bại âm mưu thâu tóm quy mô lớn.
Lâm Hiểu Vy, sau khi làm chứng, được tòa án miễn truy cứu trách nhiệm hình sự nhờ hợp tác tích cực. Cô ta rời khỏi đất nước, bắt đầu cuộc sống mới ở nước ngoài, thỉnh thoảng gửi cho tôi một tấm bưu thiếp ngắn, không nhắc lại chuyện cũ.
Còn Cố Trạch Dương, sau khi từ chối phần thừa kế, dồn toàn bộ tâm sức vào việc tái cấu trúc tập đoàn Cố, cắt đứt mọi liên hệ làm ăn còn sót lại với những gia tộc từng lợi dụng danh nghĩa họ Cố để mưu lợi riêng.
Chúng tôi không gặp nhau thường xuyên, nhưng thỉnh thoảng, trong những sự kiện kinh doanh lớn, chúng tôi vẫn chạm mặt.
Lần gần nhất, tại một buổi gala từ thiện, anh đến gần tôi, tay cầm hai ly rượu vang.
“Lâu rồi không gặp,” anh nói, đưa cho tôi một ly.
“Ừ,” tôi đáp, nhận lấy ly rượu. “Nghe nói tập đoàn Cố đang làm ăn tốt trở lại.”
“Nhờ một phần bài học đắt giá năm ngoái,” anh nói, cười nhẹ. “Anh học được rằng, tin tưởng mù quáng vào những mối quan hệ được sắp đặt sẵn, mà không tự mình tìm hiểu, là sai lầm lớn nhất đời anh.”
Chúng tôi đứng cạnh nhau, nhìn ra khung cửa kính lớn của khách sạn, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.
“Tống Vân,” anh nói, giọng nhẹ nhàng hơn thường lệ, “anh không mong cầu gì nhiều. Nhưng nếu có cơ hội, anh muốn được mời em một bữa tối, không phải với tư cách chủ tịch hai tập đoàn, mà chỉ đơn giản là hai người từng là vợ chồng, muốn ngồi lại nói chuyện.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Để tôi nghĩ đã,” tôi nói, nhưng lần này, giọng tôi không còn lạnh lùng như trước.
Một tuần sau buổi gala, tôi nhận được lời mời từ Cố Trạch Dương, không phải qua tin nhắn hay điện thoại, mà là một bức thư viết tay, gửi đến tận văn phòng tôi.
Trong thư, anh không nhắc gì đến chuyện kinh doanh, không nhắc đến quá khứ đau lòng, chỉ đơn giản viết về những điều nhỏ nhặt anh nhận ra trong suốt hai năm chung sống mà trước đây anh chưa từng để tâm.
“Anh nhớ, mỗi sáng em đều dậy sớm pha trà, dù anh chưa từng khen. Anh nhớ, em luôn nhớ đúng ngày sinh nhật của từng nhân viên trong công ty anh, dù họ chỉ là nhân viên bình thường. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều điều về em, chỉ vì mải chạy theo những thứ anh nghĩ là quan trọng.”
Tôi đọc lá thư ba lần, rồi gấp lại, đặt vào ngăn kéo bàn làm việc.
Tối hôm đó, tôi quyết định nhận lời mời ăn tối của anh.
Chúng tôi gặp nhau tại một nhà hàng nhỏ, không phải nơi sang trọng chúng tôi từng lui tới thời còn là vợ chồng, mà là một quán ăn bình dân anh nói từng ghé qua một lần khi còn là sinh viên, trước khi trở thành người thừa kế tập đoàn Cố.
“Tại sao lại chọn nơi này?” tôi hỏi, nhìn quanh không gian giản dị.
“Vì đây có lẽ là nơi duy nhất anh từng đến mà không mang theo danh xưng nào,” anh nói. “Anh muốn, tối nay, chúng ta nói chuyện như hai con người bình thường, không phải chủ tịch hai tập đoàn.”
Bữa tối trôi qua nhẹ nhàng hơn tôi tưởng. Chúng tôi nói về những điều nhỏ nhặt, về cuốn sách anh đang đọc, về sở thích trồng cây tôi mới bắt đầu, về những kế hoạch mở rộng công ty tôi đang ấp ủ.
Không ai nhắc đến ly hôn. Không ai nhắc đến Lâm Hiểu Vy, hay TV Holdings, hay những đêm mất ngủ vì âm mưu thâu tóm.
Cuối bữa tối, khi tiễn tôi ra xe, anh dừng lại trước cửa, nhìn tôi thật lâu.
“Tống Vân,” anh nói, “anh không đòi hỏi em phải quay lại ngay. Anh chỉ muốn, nếu có thể, mình bắt đầu lại từ đầu, như hai người xa lạ đang tìm hiểu nhau, không phải hai người từng là vợ chồng.”
Tôi nhìn anh, cảm nhận một sự chân thành khác hẳn người đàn ông lạnh lùng tôi từng chung sống hai năm.
“Được,” tôi nói khẽ. “Bắt đầu lại từ đầu.”
Sáu tháng sau, tập đoàn Thịnh Vân chính thức niêm yết thêm mảng công nghệ sinh học ra thị trường quốc tế, đánh dấu bước ngoặt lớn nhất trong lịch sử công ty kể từ ngày cha tôi sáng lập.
Tôi đứng trên sân khấu lễ ra mắt, nhìn xuống hàng trăm nhà đầu tư và đối tác đang vỗ tay, lòng tràn đầy một cảm giác mà suốt hai năm hôn nhân trước đây tôi chưa từng có được, cảm giác được nhìn nhận vì chính năng lực của mình, không phải vì một cái tên hay một cuộc hôn nhân sắp đặt.
Cố Trạch Dương ngồi ở hàng ghế khách mời, không phải với tư cách chủ tịch tập đoàn Cố đến dự vì quan hệ làm ăn, mà đơn giản là người tôi mời đến chứng kiến cột mốc quan trọng này.
Sau buổi lễ, anh tìm đến tôi giữa đám đông chúc mừng.
“Chúc mừng em,” anh nói, ánh mắt đầy tự hào. “Ông nội anh, nếu còn sống, chắc chắn sẽ rất ấn tượng.”
“Cảm ơn anh,” tôi đáp, mỉm cười. “Vì đã đến.”
Chúng tôi bước ra ngoài sảnh, nơi không khí yên tĩnh hơn.
“Tống Vân,” anh nói, giọng nghiêm túc khác thường, “sáu tháng qua, mỗi tuần chúng ta đều gặp nhau, nói chuyện, tìm hiểu lại nhau như hai người xa lạ. Anh nghĩ, đã đến lúc anh cần hỏi em một câu nghiêm túc.”
Tim tôi khẽ đập nhanh hơn.
“Anh hỏi đi,” tôi nói.
“Nếu anh ngỏ lời cầu hôn em lần nữa,” anh nói, “không phải vì gia tộc, không phải vì lợi ích kinh doanh, mà chỉ đơn giản vì anh đã học được cách thực sự nhìn thấy em, em có cho anh cơ hội đó không?”
Tôi nhìn anh thật lâu, nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra, từ đêm tôi phát hiện tin nhắn trên điện thoại anh, đến những ngày tháng chiến đấu một mình chống lại âm mưu thâu tóm, đến sáu tháng vừa qua khi chúng tôi học cách bắt đầu lại từ đầu.
“Tôi cần thời gian suy nghĩ,” tôi nói, nhưng lần này, khóe môi tôi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ.
Anh gật đầu, không thúc ép.
“Anh sẽ chờ,” anh nói. “Bao lâu cũng được.”