Chương 7 (Hoàn)
Một tháng sau buổi lễ ra mắt, tôi nhận lời mời của bà Cố đến dự bữa cơm gia đình, lần đầu tiên kể từ ngày ly hôn.
Bữa cơm diễn ra ấm cúng hơn tôi tưởng. Bà Cố tự tay nấu vài món ăn, không phải để phô trương như trước, mà đơn giản vì bà muốn bù đắp phần nào những năm tháng bà từng đối xử tệ với tôi.
“Con biết không,” bà nói, khi chỉ còn hai người trong bếp, “bác từng nghĩ, người vợ hoàn hảo cho Trạch Dương phải giống Hiểu Vy, xuất thân danh giá, khéo léo, biết cách làm hài lòng người khác. Bác đã sai. Con mới là người khiến Trạch Dương thực sự trưởng thành.”
Tôi mỉm cười, không đáp lại, nhưng trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Sau bữa cơm, Cố Trạch Dương tiễn tôi ra xe.
“Cảm ơn em đã đến,” anh nói.
“Cảm ơn anh đã mời,” tôi đáp.
Anh đứng lặng một lúc, rồi lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, không phải chiếc nhẫn đính hôn xa hoa như trước đây, mà là một chiếc nhẫn giản dị, khắc một dòng chữ nhỏ bên trong.
“Anh không muốn lặp lại sai lầm cũ,” anh nói, “nên lần này, anh không cầu hôn em bằng một buổi tiệc hoành tráng trước mặt cả giới thượng lưu. Anh chỉ muốn hỏi em, ở đây, chỉ có hai chúng ta.”
Tôi cầm lấy chiếc hộp, mở ra, đọc dòng chữ khắc bên trong nhẫn.
“Nhìn thấy em, không phải nhìn xuyên qua em.”
Mắt tôi cay cay.
“Tống Vân,” anh nói, quỳ một gối xuống, “em có đồng ý làm vợ anh, lần thứ hai, không phải vì gia tộc, không phải vì lợi ích, mà chỉ vì tình yêu thật sự, hay không?”
Tôi nhìn anh thật lâu, nhớ lại tất cả những gì đã trải qua, từ tổn thương đến chiến thắng, từ nghi ngờ đến niềm tin được xây dựng lại từng chút một.
“Được,” tôi nói, giọng run nhẹ vì xúc động. “Tôi đồng ý.”
Anh đứng dậy, ôm chầm lấy tôi, giữa con phố yên tĩnh trước biệt thự họ Cố, nơi hai năm trước từng chứng kiến những đêm tôi cô đơn không ai thấu hiểu.
Đám cưới lần thứ hai của chúng tôi diễn ra đơn giản hơn nhiều so với lần đầu, chỉ có gia đình hai bên và những người bạn thân thiết nhất.
Không có tiệc tùng xa hoa trước giới thượng lưu, không có sự so sánh với bất kỳ ai, không có những lời xì xào về xuất thân hay địa vị.
Cha tôi, người từng dặn tôi giữ lại con bài cuối cùng cho riêng mình, đứng trong hàng ghế đầu, ánh mắt tự hào nhìn tôi bước vào lễ đường.
“Con đã chứng minh,” ông nói khẽ với tôi trước giờ hôn lễ, “hào môn không phải nơi quyết định giá trị của một người phụ nữ. Chính con mới là người quyết định giá trị của mình.”
Bà Cố ngồi ở hàng ghế đối diện, không còn vẻ kiêu kỳ ngày nào, chỉ có nụ cười ấm áp hiếm hoi bà dành cho tôi.
Cố Trạch Dương đứng chờ tôi ở cuối lễ đường, ánh mắt anh không rời tôi một giây nào, khác hẳn ánh mắt lạnh nhạt xuyên thấu tôi như tấm kính suốt hai năm hôn nhân đầu tiên.
“Em có sẵn sàng không?” anh hỏi khẽ, khi tôi bước đến cạnh anh.
“Sẵn sàng,” tôi đáp.
Buổi lễ diễn ra ngắn gọn nhưng ấm áp. Khi vị chủ hôn hỏi câu hỏi cuối cùng, tôi nhìn vào mắt Cố Trạch Dương, thấy trong đó không còn sự thờ ơ của người đàn ông từng nhìn xuyên qua tôi như nhìn qua tấm kính, mà là ánh mắt của một người đã học được cách thực sự nhìn thấy người bên cạnh mình.
Sau buổi lễ, khi mọi người đã ra về, tôi và Trạch Dương đứng lại trong khu vườn nhỏ, nhìn ánh hoàng hôn buông xuống.
“Tống Vân,” anh nói, nắm chặt tay tôi, “cảm ơn em, vì đã cho anh cơ hội thứ hai.”
“Cảm ơn anh,” tôi đáp, “vì đã học được cách nhìn thấy em.”
Chúng tôi đứng đó rất lâu, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau tất cả những sóng gió đã qua.
Tờ đơn ly hôn năm nào, giờ đây chỉ còn là một trang giấy cũ trong ngăn kéo kỷ niệm, nhắc nhở tôi rằng, đôi khi, người ta phải buông tay một lần, để học cách nắm giữ đúng cách hơn.
Và lần này, tôi biết, chúng tôi đã tìm được cách nắm giữ nhau, không phải bằng danh phận hay lợi ích, mà bằng sự thấu hiểu thật sự.
HẾT